Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọn Kiếp Yêu – Chương 43

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Huyền Mặc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bùi Hoan đã mấy lần thử thăm dò thái độ của anh. Tuy nhiên… Cô chợt nhớ đến buổi tối hôm qua, trong lúc quấn quýt thân mật nhất, anh cũng không đồng ý. Cô thật sự chẳng nuôi bất cứ tia hy vọng nào ở anh.

Sáu năm trước, khi Hoa Thiệu Đình sai người ép cô bỏ cái thai, bọn họ đã định kết cục. Cô và anh không thể đi đến tận cùng.

Bùi Hoan sớm muộn cũng sẽ tìm ra chị gái, sau đó đưa cả Sênh Sênh rời khỏi nơi này. Nửa cuộc đời sau, cô sẽ không cần nằm mơ, không vọng tưởng, không cần nhớ tới tình yêu và nỗi hận năm xưa nữa.

Cuộc đời như một vở kịch, khởi đầu càng rầm rộ bao nhiêu, kết thúc sẽ càng ảm đạm bấy nhiêu. Cô rất yêu anh, nhưng cũng kiên quyết rời xa anh.

Bùi Hoan rảo bước nhanh về phòng. Cô muốn xác nhận xem tay mình bao lâu nữa mới có thể cắt chỉ. Cô còn nhiều thủ tục cần làm. Bởi vì tư duy hỗn loạn nên cô không để ý ở đằng sau có một người chậm rãi bước ra khỏi tảng đá sau khi cô rời đi không bao lâu.

Trần Phong rút điện thoại nhắn tin cho Cố Lâm. Anh ta đột nhiên cảm thấy hôm nay không tồi, tuy bị bực bội ở chỗ Hoa Thiệu Đình nhưng ít nhất, anh ta cũng tình cờ xác nhận một sự việc quan trọng.

“Cô ta đúng là giấu một đứa bé ở trại trẻ mồ côi.”

Gần hết năm, tay phải của Bùi Hoan được cắt chỉ. Tuy nhiên, cô vẫn cần một thời gian để hồi phục.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng khi phát hiện mình không cầm nổi một cây bút lông, Bùi Hoan vẫn khó có thể chấp nhận. Cho đến Tết dương lịch, cô mới có thể điều khiển ngón tay cầm đồ vật đơn giản.

Khi tay phải hồi phục tương đối, Bùi Hoan và Tưởng Duy Thành đi làm thủ tục ly hôn. Tất cả diễn ra thuận lợi. Tưởng Duy Thành đã nhờ người giúp Bùi Hoan chuẩn bị những thủ tục cần thiết liên quan đến việc nhận con nuôi. Anh đưa tập tài liệu cho cô: “Tôi cũng thương Sên Sênh. Dù Huệ Sinh là trại trẻ mồ côi có điều kiện tốt nhất nhưng sao có thể bằng sự chăm sóc của mẹ ruột”.

Trong lòng Bùi Hoan có nhiều điều muốn nói, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy ý cười của Tưởng Duy Thành, cô không thể thốt ra lời.

“Em không có gì để báo đáp anh.” Cô chỉ có thể nói thật thà bộc bạch. Tưởng Duy Thành có ơn với cô, bao nhiêu năm qua đều không thay đổi.

Anh rót ly rượu vang đưa cho cô. Hai người cùng uống cạn, anh trầm ngâm nhìn chiếc ly không, lên tiếng: “Đây chỉ là tiện tay mà thôi. Cho dù em là một người bạn bình thường tôi cũng sẽ giúp. Người nhà họ Tưởng không hẹp hòi như vậy”.

Bùi Hoan quyết định không tiếp tục khách sáo với anh, cúi đầu chậm rãi ăn. Tưởng Duy Thành lặng lẽ nhìn cô, một lúc sau mới hỏi: “Hai người định bao giờ kết hôn?”.

║Minchi♥d♡iễnٿđღànٿl∞êٿq❋uýٿđ❀ôn║.

Bùi Hoan lắc đầu.

Tưởng Duy Thành trầm mặc. Bùi Hoan ngẫm nghĩ rồi mỉm cười với anh: “Em và Hoa Thiệu Đình chưa từng nghĩ đến chuyện này. Hồi mười mấy tuổi, còn nặng tâm tư của trẻ con, em rất muốn gả cho anh ấy, bây giờ ngược lại, sao cũng được”.

Người đàn ông ở vị trí đối diện đặt dao nĩa xuống bàn, nói nhỏ: “Bùi Hoan, tôi tưởng em kiên quyết ly hôn với tôi, là muốn bỏ qua tất cả, quay về bên anh ta”.

Nhưng qua thái độ, xem ra cô có dự tính khác.

Biết anh nhìn ra tâm tư nên Bùi Hoan không phủ nhận cũng chẳng giải thích.

Tưởng Duy Thành không hỏi thêm điều gì, yên tĩnh thưởng thức buổi tối.

Ăn xong, anh tiễn Bùi Hoan ra cửa. Vừa bước sang năm mới, tòa nhà vẫn chưa dỡ tấm bảng điểm ngược màu đỏ khổng lồ. Trên đường phố, người đi lại tấp nập, không khí vô cùng náo nhiệt.

Tưởng Duy Thành đẩy cửa kính cho cô. Đúng lúc Bùi Hoan chuẩn bị đi ra ngoài, anh bất chợt kéo tay cô, nói: “Bùi Hoan, tôi không thay số điện thoại. Ngộ nhỡ có chuyện gì, em hãy gọi cho tôi”.

║Minchi♥d♡iễnٿđღànٿl∞êٿq❋uýٿđ❀ôn║.

Câu nói này gần như “đánh” Bùi Hoan trở lại nguyên hình. Cô miễn cưỡng nở nụ cười, giơ tay ôm anh: “Anh yên tâm”.

Con đường cô chọn, ai cũng nhìn ra vô cùng gian nan trắc trở.

Một cái ôm từ biệt lịch sự nhưng Tưởng Duy Thành mãi vẫn không chịu buông tay. Cuối cùng, Bùi Hoan đi xuống phố. Chợt nhớ ra một chuyện, cô liền thò tay vào túi áo, nắm chặt chiếc hộp nhỏ.

“A Thành, anh không định nhận lại chiếc nhẫn thật sao?” Cô quay người hỏi anh.

Tưởng Duy Thành lắc đầu. Anh mấp máy môi, nói cho cô biết: “Tôi không hối hận”.

Kể từ lúc anh cứu cô, ở bên khi cô sinh con, sau đó là sáu năm đối xử với nhau như khách, trải qua không biết bao nhiêu ngày tháng, nhưng chưa có hôm nào dài đằng đẳng như buổi tối hôm nay.

Bùi Hoan muốn nói lời cảm ơn, nhưng Tưởng Duy Thành không cho cô cơ hội, anh lên tiếng trước: “Tôi không cần. Nếu em thật sự muốn cám ơn tôi thì hãy sống hạnh phúc, đừng gọi điện cho tôi”.

Kể từ bây giờ, anh giữ một số điện thoại vĩnh viễn không thay đổi, nhưng thật lòng hy vọng cô không bao giờ gọi đến.

Bùi Hoan còn chưa kịp mở miệng, Tưởng Duy Thành đã đi xa.

Cô không vội về nhà, mà đi chầm chậm trên đường phố.

Tưởng Duy Thành không nhắc, Bùi Hoan cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Bây giờ, cô mới phát hiện mình và Hoa Thiệu Đình giống như có thỏa thuận ngầm, không ai hỏi đối phương có muốn đi đăng ký kết hôn hay không?

Rất nhiều người cho rằng, tình yêu của đôi nam nữ quen thuộc như người thân sẽ nhạt nhẽo chứ không cuồng nhiệt. Nhưng tình yêu cuồng nhiệt đến mấy cũng sẽ thay đổi, đối phương yêu bạn, cũng có thể yêu người khác. Chỉ tình cảm bình thường như đối với người thân, mới là thứ tình cảm bền chắc nhất trong cuộc đời này.

Cô và Hoa Thiệu Đình đã sớm không còn ở giai đoạn cần chứng minh tình cảm, giống như từ trước đến nay, kết hôn không phải vấn đề đáng bận tâm.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọn Kiếp Yêu
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...