Trọn Đời Không Buông Tay – Chương 54
Trọn Đời Không Buông Tay
Edit: Pingki
Beta: Muathuvang
Cuộc sống vẫn cứ tiếp tục, công việc cũng vậy. Sẽ nhanh thôi, tất cả rồi sẽ chấm dứt.
Hứa Liên
Trăn tự nói với mình như vậy, chỉ là khi đêm về cô lại bắt đầu mất ngủ,
đêm này qua đêm khác không ngủ được. Thế nhưng khi ngày lên, thần thái
vẫn sáng láng mà xuất hiện trước mặt mọi người. Cô bắt đầu trang điểm để che dấu, bắt đầu trở nên khéo léo hơn, giống như bao OL khác trong
phòng làm việc tập đoàn Thịnh Thế, ăn vận chuyên nghiệp, không chê vào
đâu được.
*OL: office lady – quý cô văn phòng.
Cô và Tưởng
Chính Nam không còn tiếp xúc qua lại với nhau nữa, từ nay về sau, tất cả công việc của cô đều do Hạ Quân một tay an bài. Nhưng thực sự thì Hạ
Quân căn bản không có công việc gì cho cô. Hứa Liên Trăn tự chủ động đi
theo sau lưng Tuyên Hiểu Ý học hỏi những công việc của người trợ lí, mỗi khi Tuyên Hiểu Ý bận rộn cô lại giúp cô ấy đánh chữ, kiểm tra một ít tư liệu không mấy quan trọng, làm vài bài báo cáo đơn giản, rồi làm những
công việc vụn vặt như photocopy văn kiện, vân vân.
Tuyên Hiểu Ý vẫn cảm thấy hết sức băn khoăn, nhưng dù từ chối đến thế nào, cũng
không từ chối được sự nhiệt tình của Hứa Liên Trăn. Tuyên Hiểu Ý năm lần bảy lượt đi xin ý kiến của cấp trên của cô là Hạ Quân, Hạ Quân lại chỉ
nói một câu: “Hứa tiểu thư muốn làm gì, miễn đó không phải là văn kiện
và tư liệu đặc biệt quan trọng thì cô cứ để mặc cô ấy.”
Trong lòng
Hạ Quân hiểu rõ, Hứa Liên Trăn tiểu thư này ngay cả Boss cũng không biết để cô ấy làm gì, còn anh thì có năng lực làm gì, làm thế nào đây?
Nghe Hạ Quân nói như vậy, Tuyên Hiểu Ý liền bắt đầu đồng ý để Hứa Liên Trăn giúp đỡ
mình. Cứ như vậy qua một thời gian, Hứa Liên Trăn đối với mấy công việc
vụn vặt của người trợ lý đều đã thông thạo hơn. Mỗi khi có thời gian
rảnh, cô còn chủ động giúp mọi người đi mua bánh ngọt rồi cà phê, trà
sữa linh tinh.
Cô cũng rất
sẵn lòng cùng Tuyên Hiểu Ý tăng ca đến tận khuya muộn, sau đó hai người
cùng đi ăn đồ nướng ven đường, ăn ma lạt năng và mấy loại đồ ăn vặt
ngoài kia.
Đối với
những ngày không hề nhàn rỗi vừa qua, Hứa Liên Trăn càng thích bận rộn
hơn, thậm chí còn biến thái đến độ thích tăng ca, mỗi lần tăng ca đến
tận đêm khuya, cô mơ mơ màng màng quay về nhà, vội vàng tắm rửa xong là
lăn ra ngủ ngay.
Mệt như vậy, từng đêm từng đêm cô sẽ không phải nhớ tới một người không nên nhớ, nghĩ tới chuyện không nên nghĩ.
Bởi vì hiện
tại công việc của Hứa Liên Trăn rất “bận rộn”, thế nên khi nhận được lời mời đi dạo phố rồi ăn cơm của Tưởng Chính Tuyền, rất dễ dàng đã lấy
được cớ để từ chối. Nhưng đôi khi lại không dễ dàng như vậy, chẳng hạn
như cô không đi, nhưng Tưởng đại tiểu thư lại tự mình tới nên hết cách.
Giống như
lúc này, Tưởng Chính Tuyền mỉm cười dịu dàng mà đẩy cửa phòng làm việc
của cô ra: “Bạn Liên Trăn thân mến, có thể mời bạn đi chọn áo cưới cùng
mình được hay không?”
Áo cưới và
lễ phục lần này của Tưởng Chính Tuyền là nhờ Thư Mạn mời một nhà thiết
kế áo cưới nổi tiếng nước ngoài làm, trợ lý của nhà thiết kế đó đã gửi
bưu phẩm đến đây, để Tưởng Chính Tuyền chọn lựa mẫu ưng ý.
Có vài bản
vẽ mẫu áo cưới, từng mẫu từng mẫu hiện lên trên màn hình máy tính. Có
đơn giản mà tinh xảo, có cầu kì lộng lẫy, có ngọt ngào mà hoạt bát, cũng có trang nhã mà cao quý, mỗi một kiểu đều có một vẻ đẹp riêng khiến mỗi cô gái nhìn thấy đều mơ ước đó là áo cưới của mình.
Tưởng Chính
Tuyền vui sướng không thôi, mày khẽ nhướng lên hỏi: “Bộ váy kiểu cổ này
thế nào? Mình cảm thấy cũng không tệ lắm. Gần đây đang ưa chuộng kiểu cổ thì phải.” Hứa Liên Trăn gật gật đầu: “Mình cũng thấy nó rất được. Kiểu áo may ô này rất hợp với cậu.”
*Kiểu áo may ô: kiểu như áo thun ba lỗ ấy ạ.
Tưởng Chính
Tuyền lại chuyển qua mấy bản thiết kế của chiếc váy cưới kiểu may ô kia, tỉ mỉ quan sát hồi lâu: “Đúng vậy, bộ này cũng rất được. Làm sao bây
giờ a, bộ nào cũng đẹp như vậy, mình không biết nên chọn bộ nào nữa.”
Vừa nói
chuyện, tay lại chuyển sang một bộ váy ren đơn giản mà trang nhã,
nghiêng đầu sang mỉm cười với Hứa Liên Trăn: “Nhìn này, mình thấy cậu
mặc bộ này nhất định sẽ rất xinh đẹp…”
Hứa Liên
Trăn đang chăm chú xem màn hình máy tính nghe vậy nhất thời khựng lại,
sau đó cụp mắt xuống, bình tĩnh trả lời cô ấy: “Tưởng đại tiểu thư, đây
là hôn lễ của cậu đấy.”
Tưởng Chính Tuyền lại mỉm cười nhìn cô, ánh mắt tinh nghịch sáng ngời: “Liên Trăn, cậu làm phù dâu cho mình đi?”
Hứa Liên Trăn có chút kinh ngạc: “Phù dâu?”
Tưởng Chính Tuyền nghiêm túc: “Đúng vậy. Cậu đồng ý đi nha? Thử nói không đồng ý với mình xem, xem mình quậy cậu thế nào.”
Hứa Liên
Trăn khẽ nhíu mày: “Nhưng mà….” Tưởng Chính Tuyền ngắt lời của cô:
“Nhưng mà gì chứ? Là mình kết hôn đó nha. Mình là cô dâu nên mình lớn
nhất, cậu dám nói không đồng ý thử xem!”
Dưới sự “Uy
hiếp” như vậy, Hứa Liên Trăn không cách thốt ra được chữ “Không”. Tưởng
Chính Tuyền lập tức chụp lấy cơ hội, đem bộ váy ren giản dị mà cô vừa
ưng ý kia quyết định làm lễ phục phù dâu.
Ngược lại áo cưới của mình, lại phải đắn đo suy nghĩ, mãi vẫn chưa quyết định được.
Lúc Tưởng
Chính Tuyền đi về, như thường lệ kéo cả Hứa Liên Trăn đi cùng, để Liên
Trăn tiễn cô ấy đến thang máy. Tưởng Chính Tuyền vừa chờ thang máy lên,
vừa nhắc lại lần thứ N vấn đề nãy giờ của mình: “Liên Trăn, rốt cục mình nên chọn bộ nào thì hơn?” Lại làm bộ đáng thương: “Ô ô…ô ô mình sắp
tiêu mất rồi…”
Hứa Liên Trăn không khỏi lắc đầu bật cười: “Nếu không thì cậu chọn hết luôn đi.”
“Xí! Nếu mà thế chẳng phải mười phút lại phải thay một bộ sao!”
“Nghe cũng
không tệ nha. Mười phút thay một bộ, để khách khứa đến thưởng thức buổi
trình diễn áo cưới của cô dâu xinh đẹp của chúng ta.”
“Mình mới không cần! Trừ phi cậu theo giúp mình.”
“Nếu giúp thì cũng không đến lượt mình giúp, sẽ có người làm hết cho cậu mà.”
“Không, đến lúc đó mình sẽ kéo cậu lên sân khấu với mình, mình thay bộ nào cậu phải giúp mình thay bộ đó.”
“Còn lâu!”
“Ha ha…”
Hai người
vui đùa ầm ĩ cả một góc, nhất thời không chú ý thấy thang máy chuyên
dụng từ con số tầng trệt đang bắt đầu tăng dần tăng dần lên trên này.
Thang máy
“đinh” một tiếng, đã đến tầng hai người. Tưởng Chính Tuyền ngẩng đầu,
cửa thang máy trong nháy mắt mở ra, bên trong có hai người, chính là
Tưởng Chính Nam và Tiền Hội Thi.
Nụ cười của
Tưởng Chính Tuyền cứng lại bên khóe miệng, kinh ngạc kêu lên một tiếng
“Anh”. Tiền Hội Thi lại tự nhiên hơn, vừa mỉm cười vừa kéo tay Tưởng
Chính Nam đi ra từ thang máy: “Oh, Tuyền Tuyền cũng ở đây này.”
Tưởng Chính
Tuyền vụng trộm nhìn Hứa Liên Trăn một cái, thấy sắc mặt Liên Trăn khẽ
thu lại mà lui về phía sau từng bước, đầu cúi xuống, không rõ đang nhìn
gì. Lúc này mới cười cười chào hỏi: “Chị Hội Thi ạ.” Tiền Hội Thi thân
thiết mà kéo cánh tay Tưởng Chính Tuyền, nghiêng đầu nói với Tưởng Chính Nam: “Chính Nam, buổi tối chúng ta để Tuyền Tuyền cùng đi đi.”
Vẻ mặt Tưởng Chính Nam ấm áp, ngay cả ngữ điệu cũng mềm mại đến khó tin: “Được, tất cả đều nghe theo em.”
Tiền Hội Thi lại nắm lấy tay Tưởng Chính Tuyền, vô cùng thân thiết mà vừa đi vừa
nói: “Tối nay có một buổi trình diễn thời trang mới, mời chị và anh trai em. Em đi cùng anh chị đi…” Ba người chậm rãi đi vào phòng làm việc của Tưởng Chính Nam.
Bọn họ mới chân chính là người một nhà!
Hứa Liên Trăn lẳng lặng đứng yên tại chỗ, giống như vừa bị làm phép định thân vậy. (định thân: làm cho đứng yên 1 chỗ)
Bữa tiệc
sinh nhật Niếp Trọng Chi ngày đó, một vài người bạn thân thiết được mời
đến trang viên tư nhân của anh ta đã có mặt từ lâu. Hứa Liên Trăn không
biết vì sao Tưởng Chính Nam lại muốn dẫn cô đi cùng, thâm chí hắn còn
nói là Niếp Trọng Chi mời riêng cô.
Thật ra thì
trang viên của Niếp gia cô cũng không xa lạ gì, Niếp Trọng Chi từng đích thân tổ chức tiệc sinh nhật cho Tưởng Chính Nam ở đây. Hai người năm đó cũng chấm dứt “hết thảy” ngay ở nơi này.
Buổi chiều
ngày hôm đó, ở Niếp gia tổ chức một buổi cưỡi ngựa. Hứa Liên Trăn một
mình cô đơn ngồi trên ghế gỗ, nhìn Tưởng Chính Nam một thân vận trang
phục cưỡi ngựa màu đen vô cùng anh tuấn đang cầm tay Tiền Hội Thi lại
đây. Tiền Hội Thi hôm nay cũng vận một bộ trang phục cưỡi ngựa màu đen,
dễ nhận ra hai người họ đang mặc trang phục tình nhân. Mũ tùy ý kéo
xuống làm lộ ra một mái tóc uốn quăn màu nâu đậm, quyến rũ vô cùng.
Vẫn còn nhớ
năm đó lần đầu tiên cô học cưỡi ngựa, hắn đang đi công tác ở bên ngoài,
nhưng mỗi đêm đều gọi điện thoại cho cô. Thậm chí còn tặng cô hai bộ
trang phục cưỡi ngựa đặt trước, có một bộ màu đen, cùng một kiểu dáng,
cùng một loại giày…
Trong lòng Hứa Liên Trăn bỗng dâng lên một trận chua sót bi thương.
Khi đó Tưởng Chính Tuyền cũng từng nói đùa, rằng lần sau bảo anh trai cô ấy mang hai người đến Niếp gia cưỡi ngựa nữa. Bây giờ tuy vẫn cùng ở Niếp gia cưỡi
ngựa, chỉ là…
Năm đó nếu
không phải đi học cưỡi ngựa cùng Tuyền Tuyền, sẽ không xảy ra chuyện Ngô Minh kia. Vẫn nhớ rõ sự lo lắng như ngồi trên đống lửa của hắn khi đó,
sự ấm áp trong nháy mắt hắn ôm cô, khi ngón tay hắn chậm rãi lướt qua
mái tóc cô, từng chút xúc động tận sâu nơi trái tim cô, … Giờ nghĩ lại,
vẫn còn nhớ rõ như tạc trong lòng.
Thời điểm
đó, nếu không có chuyện kia, nếu không có sự dịu dàng nhất thời của hắn
kia…Thì bây giờ kết quả có phải sẽ không giống thế này nữa không?
Tưởng Chính
Nam cẩn thận nhận lấy dây cương trong tay người làm, ân cần dịu dàng
giúp Tiền Hội Thi leo lên lưng ngựa, xong rồi hắn mới xoay người nhảy
lên ngựa của mình.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, khẽ giật dây cương, con ngựa chậm rãi bước đi.
Tia nắng
vàng nhạt của buổi trời chiều chiếu qua, hoàng tử và công chúa hai vị
tuấn nam mỹ nữ, vầng sáng nhạt càng làm cho người ta có chút hoa mắt.
Một lát sau
Hứa Liên Trăn mới hoàn hồn, chỉ cảm thấy bên người có tiếng động, ngẩng
đầu nhìn lên, đã thấy nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật — Niếp Trọng Chi không biết đi tới bên cạnh cô từ khi nào.









