Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về ( Quy Lai) – Chương 4: Diễn kịch

Trở Về ( Quy Lai)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, Triệu Ngu đi làm đúng giờ, ngoại trừ đôi mắt hơi đỏ và mắt có quầng thâm đen thì mọi thứ khác đều bình thường.

Phó Thao nhìn thấy bộ dáng của cô, cảm thấy có chút tội lỗi, sau mấy lần ngập ngừng, cuối cùng cũng không nói gì. Sau cuộc họp, hắn vội vã rời công ty để đi gặp một khách hàng lớn. Buổi chiều cũng có một cuộc họp, nhưng đó chỉ là báo cáo công việc bình thường của từng bộ phận marketing. Phó Thao không có ở đây, Triệu Ngu là trợ lý đại diện cho hắn.

Nửa chừng cuộc họp, giám đốc marketing Hồ Quốc Uy đang nói chuyện. Cánh cửa phòng họp đột nhiên bị mở ra, một cô gái tầm 17 – 18 tuổi xông vào.

Sau khi thấy rõ người đến, Triệu Ngu, người ở gần cửa nhất, nhanh chóng đứng dậy chào cô ấy rồi thấp giọng thì thầm: “Manh Manh, tại sao em lại ở đây? Phó tổng không ở trong công ty, ở đây đang có cuộc…”

“Chát!”

Chưa kịp nói hết câu, một cái tát mạnh đã giáng vào mặt cô, tất cả mọi người đều sững sờ không kịp phản ứng gì.

Triệu Ngu siết chặt hai tay ở hai bên váy, khuôn mặt cô vẫn mỉm cười, giọng điệu bình thản và nói: “Manh Manh, đây là phòng họp, có chuyện gì thì chúng ta đến văn phòng của bố em nói chuyện.”

Nói xong, cô kéo tay và chuẩn bị đưa cô gái kia ra khỏi phòng họp. Kết quả là Phó Ngữ Manh đập mạnh vào tay cô và thẳng tay đẩy cô ra xa.

Triệu Nga đang đi giày cao gót, nó khiến cô đứng không vững và vấp ngã va mạnh người vào cái bàn ở phía sau cô.

Phó Ngữ Manh còn muốn ra tay, nhưng đã bị Trần Khoa – một giám đốc marketing khác ngăn lại: “Manh Manh, đây là công ty, không phải là nơi em có thể quậy phá, nhanh đi ra ngoài với tôi.”

Phó Ngữ Manh giận dữ nhìn chằm chằm vào Triệu Ngu vừa mới đứng lên: “Con đàn bà đê tiện không biết xấu hổ, dám dụ dỗ bố tôi, tin hay không, tôi cho người bán cô vào hộp đêm làm gái?”

Trần Khoa nhìn mặt Triệu Ngu tái nhợt, nắm lấy cánh tay của Phó Ngữ Manh mạnh tay kéo cô ta ra ngoài.

Cánh cửa phòng họp lại đóng lại. Triệu Ngu hít một hơi thật sâu, bình tĩnh trở về chỗ ngồi và làm như không có chuyện gì xảy ra. Sau khi nghe bài báo cáo của Hồ Quốc Uy, cô lại nghiêm túc báo cáo công việc của mình ở đây.

Sau khi họp xong, Phó Ngữ Manh không còn ở công ty nữa, nhưng chuyện này cũng đã bị lan truyền nhanh chóng, và một nhóm người thích hóng chuyện lại có chủ đề mới để bàn tán.

Triệu Ngu vẫn thẳng người bước đi trước mặt mọi người, làm ngơ mọi chuyện và dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì.

Nhưng trong khi không ai chú ý, cô lặng lẽ trốn trong cầu thang thoát hiểm ở tầng 30, ngồi cuộn tròn trên mặt đất khóc một cách đau khổ. Khi cô cảm thấy khóc đủ rồi mới ngẩng mặt lên khỏi hai đầu gối, một tờ khăn giấy được đưa tới trước mặt cô. Cô ngước lên và nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Tiết Tử Ngang.

Ngạc nhiên và hoảng loạn trong giây lát, cô lập tức đứng dậy quay lưng lại lau nước mắt rồi cúi xuống kêu: “Tiết tổng”.

Cầu thang thoát hiểm khắp nơi đều là bụi, và trang phục công sở của cô đã bị nhuộm màu xám từ lâu. Tiết Tử Ngang nhìn vẻ ngoài ngượng ngùng của cô liền thở dài hỏi: “Cô chỉ biết khóc thôi à? Khóc có thể giải quyết được vấn đề không?”

Triệu Ngu cúi đầu cắn môi không nói lời nào. Tiết Tử Ngang do dự một lúc, đột nhiên kéo tay phải của cô lên, vén tay áo lên. Triệu Ngu hốt hoảng vùng vẫy, nhưng Tiết Tử Ngang nắm chặt, trầm giọng nói: “Lúc nãy tôi đã nhìn thấy rồi.” Anh đang nói đến chuyện tay phải của cô bị đập mạnh vào bàn khi cô ngã xuống trong phòng họp. Triệu Ngu sững người trong giây lát và không còn vùng vẫy nữa. Tiết Tử Ngang nhẹ nhàng nâng cổ tay cô lên, đôi mắt rơi xuống cánh tay trắng nõn của cô, khẽ nheo lại và nổi lên sự tức giận.

Giữa cổ tay phải và khuỷu tay của Triệu Ngu có nhiều vết thương nông có sâu có, một số đã đóng vảy và một số mới bị gần đây, ước chừng là vào tối hôm qua.

“Cô có bị thiểu năng không? Mỗi khi gặp chuyện gì đó là tự cắt tay mình à?”

Triệu Ngu tiếp tục cúi đầu trong im lặng, nhưng những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi. Tiết Tử Ngang buông tay và đưa khăn giấy cho cô một lần nữa.

Triệu Ngu lấy khăn giấy lau khô nước mắt và nói với giọng ngớ ngẩn: “Cảm ơn Tiết tổng.”

“Cảm ơn làm quái gì? Nếu đã dám tự làm hại mình thì tốt hơn hết là suy nghĩ coi phải làm gì, bị bắt nạt như thế này mà không biết làm thế nào để chống trả, vậy là bao lâu nay cô đã sống vô ích rồi.” Tiết Tử Ngang đã nói đến như vậy mà ngay cả nửa chữ Triệu Ngu cũng không bỏ vào tai.

Khi Phó Thao trở lại công ty vào buổi chiều, cô đã đề nghị từ chức. Biết rằng con gái mình đã đến công ty để gây ồn ào như vậy, Phó Thao càng cảm thấy tội lỗi hơn và luôn miệng xin lỗi Triệu Ngu, nhưng hắn không dám mở lời giữ cô ở lại.

Những tin đồn mà Triệu Ngu đang phải gánh chịu bây giờ đều là do những suy nghĩ không trong sạch của hắn về cô, đã ồn ào đến mức khiến cô khăng khăng muốn rời đi, Phó Thao thực sự không có gì để nói nhiều.

Sau khi nhận được sự chấp thuận của Phó Thao, Triệu Ngu đi nộp đơn xin từ chức của mình. Đang đi được nửa đường, một giọng nói nhỏ đột nhiên vang lên từ phía sau: “Chỉ vậy thôi mà đã bị dọa sợ rồi, không phải là càng làm cho ai đó đắc ý hơn hay sao?”

Triệu Ngu mỉm cười cay đắng: “Đây chỉ là một công việc bình thường, làm ở đâu chẳng được? Việc từ chức không làm tôi tổn thất gì cả.”

“Thật sao? Với tính cách này của cô, cô có nghĩ thay đổi công ty là ổn không? Điều gì xảy ra nếu một chuyện gì đó tương tự xảy ra một lần nữa? Tiếp tục từ chức và rời đi, trở thành trò cười của mọi người hả?”

Triệu Ngu cắn môi và im lặng.

Tiết Tử Ngang hỏi: “Cô có biết là ai đã tố cáo cô không?”

Triệu Ngu lắc đầu.

“Diệp Tử và Cố Vân Phỉ.”

Triệu Ngu kinh ngạc ngước nhìn anh, không phải hai người này làm cô ngạc nhiên, mà là việc anh tự ý nói cho cô biết về chuyện này.

Suy cho cùng thì Diệp Tử là thư ký của anh, nghe nói rằng quan hệ giữa hai người bọn họ thật không tầm thường.

Tiết Tử Ngang cúi xuống và nhìn thẳng vào mắt cô: “Nếu tôi là cô, người ta hại tôi một, thì tôi sẽ trả họ lại gấp mười lần.”

Triệu Ngu run rẩy hàng mi, hai mắt đỏ ửng ngước nhìn anh chăm chú. Tiết Tử Ngang đứng thẳng người mỉm cười nói: ” Cho cô một cơ hội để trả thù, cô có muốn không?”

Triệu Ngu cuối cùng cũng không nộp đơn xin nghỉ việc. Chiều ngày hôm đó, vào lúc gần hết giờ làm việc, có một tin đã lan ra khắp công ty. Bộ phận nhân sự đã thay đổi vị trí của cô và cô trở thành trợ lý của Tiết Tử Ngang.

Tin này vừa mới tung ra, mọi người ai nấy đều sốc!!!

Mọi người đều biết rằng Tiết Tử Ngang là người khó phục vụ nhất. Các trợ lý và thư ký của anh phải được cá nhân anh chỉ định. Nhiều nhân viên nữ đã cố gắng tiếp cận anh nhưng đều thất bại như đ//â//m đầu vào tường. Ai có thể ngờ, một Triệu Ngu mới gây ra một màn sóng gió làm trò cười cho thiên hạ lại có thể chuyển mình, trực tiếp được đi theo Tiết Tử Ngang?

Trở về căn hộ của mình sau giờ làm việc, Triệu Ngu nhận được cuộc gọi từ Cố Vân Phỉ.

“Ván cờ này cô chơi như thế nào vậy? Tôi tưởng là cô muốn tôi cố tình kích thích Phó Ngữ Manh chỉ để kể khổ trước mặt Phó Thao, tại sao đột nhiên lại trở thành trợ lý của Tiết Tử Ngang?”

Triệu Ngu mỉm cười: “Cô không biết rằng anh ta là một tay chơi thứ thiệt sao? Tôi vẫn rất tự tin về vóc dáng và ngoại hình của mình.”

Cố Vân Phỉ ở đầu bên kia cười hai tiếng, dường như không tin cô. Triệu Ngu cũng không nói nhiều. Họ thậm chí còn không phải là bạn bè, xem như là quan hệ công việc, cô không cần phải giải thích quá nhiều.

Nhìn vào thông tin của cô gái trên màn hình máy tính, khóe môi Triệu Ngu mỉm cười nâng ly lên uống cạn ly rượu. Có thể bắt chước bản chất và tính cách của một người một cách hoàn hảo, đây cũng được coi là một loại tài năng.

Triệu Ngu muốn tiếp cận Tiết Tử Ngang, muốn dựa vào anh để leo lên, thế cho nên dù anh có coi cô là người thay thế hay chỉ đơn thuần là vì cô đã khơi dậy ham muốn muốn bảo vệ kẻ yếu của anh, cô đều cảm thấy không quan trọng.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kim chủ ( Thương Lục – Hơi H )
Chương 2: Đấu đá
Chương 3: Diễn xuất
Chương 4: Diễn kịch
Chương 5: Men say
Chương 6: Trêu chọc ( Tiết Tử Ngang H)
Chương 7: Điện thoại
Chương 8: Con mồi
Chương 9: Đối đầu
Chương 10: Nguyện ý sao? (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 11: Ở lại qua đêm (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 12: Yêu tôi rồi sao?
Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 14: Tiết Trạm
Chương 15: Tai nạn lao động
Chương 16: Săn mồi
Chương 17: Thắng và thua
Chương 18: Mắc câu
Chương 19: Món đồ chơi (H)
Chương 20: Video (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 21: Kỷ Tùy
Chương 22: Tới làm tình a!
Chương 23: Chơi vui sao? (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 24: Yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 25: Ngày mưa.
Chương 26: Làm không? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 27: Vì cô mà l//i//ế//m (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 28: Cao trào (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 29: Tâm cơ
Chương 30: Thật và giả
Chương 31: Lời gợi tình
Chương 32: Trước mặt mọi người (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 33: Bẫy tình yêu
Chương 34: Đính hôn
Chương 35: Mất khống chế cùng tự kiềm chế.
Chương 36: Mượn chủ đề
Chương 37: Anh cứng
Chương 38: “Tiếng lòng”
Chương 39: Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên
Chương 40: Tâm bệnh
Chương 41: Nghiện
Chương 42: Thuốc giải (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 43: Diễn cảnh khóc
Chương 44: Tâm sự
Chương 45: Mờ ám
Chương 46: Tám Chuyện
Chương 47: Dự tính
Chương 48: Người quen cũ
Chương 49: Là tôi thua
Chương 50: Lén gặp
Chương 51: Lần thứ hai yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 52: Mặt người dạ thú (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 53: Người si nói mộng
Chương 54: Người bị bỏ rơi
Chương 55: Lòng trắc ẩn
Chương 56: Kéo đen
Chương 57: Hối hận
Chương 58: Từ chức
Chương 59: Phát huy trên sân khấu kịch
Chương 60: Nguy cấp
Chương 61: Đánh mất cô
Chương 62: Trả đũa
Chương 63: Trả thù
Chương 64: Thăm bệnh
Chương 65: Tạm biệt
Chương 66: Trang Diệp
Chương 67: Cừu hận
Chương 68: Trò chơi người lớn
Chương 69: Điên cuồng (Hứa Thừa Ngôn H)
Chương 70: Rung động
Chương 71: Vi diệu
Chương 72: Kiều diễm (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 73: Gợn sóng
Chương 74: Ám độ Trần Thương*
Chương 75: Vô lại
Chương 76: Động tình
Chương 77: Khó có thể nắm bắt
Chương 78: Đau dài không bằng đau ngắn
Chương 79: Diễn hỏng rồi
Chương 80: Có thể chờ tôi chứ? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 81: Đêm tuyết (Thương Lục – H)
Chương 82: Nụ hôn
Chương 83: Người quen cũ
Chương 84: Diễn giả thành thật
Chương 85: Thích em?
Chương 86: Nội chiến
Chương 87: Bí mật
Chương 88: Ôm
Chương 89: Xuân sắc (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 90: Lần đầu (Kỷ Tùy – H)
Chương 91: Nói dối
Chương 92: Chơi đùa đối thủ
Chương 93: Như em mong muốn (Tiết Trạm – H)
Chương 94: Ngoài ý muốn
Chương 95: Khó phân biệt thật giả
Chương 96: Trong giả có thật
Chương 97: Xé rách
Chương 98: Làm tình với tôi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 99: Bạn trai
Chương 100: Đột ngột xảy ra chuyện
Chương 101: Liên hôn
Chương 102: Vị khách không mời mà đến (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 103: Khoảng cách xa nhất
Chương 104: Khiêu khích
Chương 105: Chật vật như nhau
Chương 106: Cũng vậy thôi (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 107: Cô mọc gai nhọn
Chương 108: Đầy nguy cơ
Chương 109: Thù lao
Chương 110: Tôi giúp em (Thương Lục – Hơi H)
Chương 111: Quyết liệt
Chương 112: Chân tướng
Chương 113: Anh sợ
Chương 114: Dùng lại chiêu cũ
Chương 115: Hiện tượng nguy hiểm
Chương 116: Viên đạn bọc đường
Chương 117: Văn nhã bại hoại* (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 118: Đối chọi gay gắt (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 119: Ngả bài
Chương 120: Dây dưa
Chương 121: Xuất kỳ bất ý*
Chương 122: Cầu xin tôi đi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 123: Thổ lộ lời đường mật
Chương 124: Lạt mềm buộc chặt
Chương 125: Điều kiện
Chương 126: Món quà tàn khuyết
Chương 127: Chuyện cũ
Chương 128: Chọc phá
Chương 129: Bùng nổ (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 130: Tức giận cùng sợ hãi
Chương 131: Đòn sát thủ
Chương 132: Chất vấn
Chương 133: Địa ngục
Chương 134: Mưa gió
Chương 135: Cùng hội cùng thuyền
Chương 136: Cô ấy may mắn hơn so với em
Chương 137: Uy hiếp
Chương 138: Tín nhiệm
Chương 139: Trầm luân
Chương 140: Nghe lén
Chương 141: Thuở ban đầu tốt đẹp ( Trang Diệp – Hơi H )
Chương 142: Hạnh phúc giản đơn
Chương 143: Như mộng mà lại không phải mộng (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 144: Mộng tỉnh mộng tan
Chương 145: Bảo vệ em
Chương 146: Được một tấc lại muốn tiến một thước
Chương 147: Thỏa hiệp (Tiết Trạm – H)
Chương 148: Bạn trai cũ và bạn trai hiện tại
Chương 149: Ghen tuông (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 150: Thử
Chương 151: Đáp án
Chương 152: Bắt gian (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 153: Tàn nhẫn
Chương 154: Lấy lùi làm tiến
Chương 155: Nhân mô cẩu dạng* (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 156: Mật ngọt và thạch tín*
Chương 157: Tôi tình nguyện
Chương 158: Bầu bạn (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 159: Chúc ngủ ngon
Chương 160: Hứa hẹn (Thương Lục – H)
Chương 161: Đêm trước (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 162: Hôn lễ
Chương 163: Đứa bé
Chương 164: Âm mưu
Chương 165: Điệu hổ ly sơn*
Chương 166: Người trong cuộc
Chương 167: Giằng co
Chương 168: Trận chiến
Chương 169: Vết thương
Chương 170: Giận dữ
Chương 171: Sấm sét
Chương 172: Cá mè một lứa
Chương 173: Chỉ là một giấc mộng
Chương 174: Sự thật
Chương 175: Người lạ
Chương 176: Anh không xứng.
Chương 177: Quyết tuyệt (1)
Chương 178: Quyết tuyệt (2)
Chương 179: Lạc lối
Chương 180: Thu lưới
Chương 181: Đàm phán
Chương 182: Lựa chọn
Chương 183: Cả 2 đều thua
Chương 184: Đường cùng
Chương 185: Chật vật
Chương 186: Vũng bùn
Chương 187: Hận tôi không?
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189: Hít thở không thông
Chương 190: Rơi xuống
Chương 191: Ranh giới sinh tử
Chương 192: Vạn niệm câu hôi*
Chương 193: Xoáy nước
Chương 194: Chìm trong cơn giận dữ
Chương 195: Hận anh
Chương 196: Tiếp tục sống
Chương 197: Tình yêu chớm nở (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 198: Rung động (1 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 199: Rung động (2 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 200: Tình đậm sâu (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường )
Chương 201: Hai bàn tay trắng
Chương 202: Ánh mặt trời của anh
Chương 203: Ác tâm (*)
Chương 204: Thanh toán xong
Chương 205: Tạm biệt
Chương 206: Khoảng cách
Chương 207: Không tha
Chương 208: Bọn họ
Chương 209: Hy vọng
Chương 210: Ôm
Chương 211: Yếu ớt
Chương 212: Ăn ý
Chương 213: Chuộc tội
Chương 214: Từ biệt
Chương 215: Cô đơn
Chương 216: Xa xôi không thể với tới
Chương 217: Kết thúc
Chương 218: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 219: Lâu ngày không gặp
Chương 220: Người thân
Chương 221: Theo đuổi em
Chương 222: Ôn nhu
Chương 223: Đặc biệt
Chương 224: Yên lặng
Chương 225: Trong mưa
Chương 226: Dã tâm
Chương 227: Thuận theo tự nhiên
Chương 228: Cảm thấy đủ
Chương 229: Bình minh (Thần Hi)*
Chương 230: Kết cục
Chương 231: Phiên ngoại Thương Lục (1)
Chương 232: Phiên ngoại Thương Lục (2) (H)
Chương 233: Phiên ngoại Tiết Trạm (1)
Chương 234: Phiên ngoại Tiết Trạm (2)
Chương 235: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (1)
Chương 236: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (2 – H)
Chương 237: Phiên ngoại Thương Lục (3)
Chương 238: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (1)
Chương 239: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (2 – Hơi H )
Chương 240: Phiên ngoại Kỷ Tùy (1)
Chương 241: Phiên ngoại Kỷ Tùy (2 – H)
Chương 242: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (1)
Chương 243: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (2)
Chương 244: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (3)
Chương 245: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (4 – Hơi H)
Chương 246: Phiên ngoại Trang Diệp (1)
Chương 247: Phiên ngoại Trang Diệp (2)
Chương 248: Phiên ngoại Trang Diệp (3 – H)
Chương 249: Phiên ngoại hằng ngày (1)
Chương 250: Phiên ngoại hằng ngày (2)
Chương 251: Phiên ngoại Trang Diệp (4)
Chương 252: Phiên ngoại hằng ngày (3P)
Chương 253: Phiên ngoại hằng ngày (4)
Chương 254: Phiên ngoại Trang Diệp (5 – H)
Chương 255: Phiên ngoại hằng ngày (5)
Chương 256: Phiên ngoại hằng ngày (6)
Chương 257: Phiên ngoại hằng ngày (7)
Chương 258: Phiên ngoại hằng ngày (8)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về ( Quy Lai)
Chương 4: Diễn kịch

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Diễn kịch
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...