Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về ( Quy Lai) – Chương 17: Thắng và thua

Trở Về ( Quy Lai)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Ngu thấy được sự châm chọc ở trong mắt Hứa Thừa Ngôn, châm chọc đối với câu “Nhớ mãi không quên” kia của cô.

Cô đương nhiên biết Hứa Thừa Ngôn không có khả năng chủ động đi tìm hiểu tình hình của cô, nhưng cô cũng biết, hiện tại ở Hoa Xán cô miễn cưỡng được xem như “Nhân vật làm mưa làm gió”, tên của cô thường sẽ xuất hiện trong chủ đề bàn tán lúc rảnh rỗi của nhân viên cùng công ty.

Đặc biệt là cái ngày Hứa Thừa Ngôn tới Hoa Xán bàn chuyện hợp tác, cô còn cố ý xoát cảm giác tồn tại ở trên diễn đàn của công ty, lại còn up trạng thái tương đối chọc cừu hận trong vòng bạn bè.

Cô cùng Tiết Tử Ngang đều không ở công ty, Tiết Trạm phía trước lại âm thầm bày mưu đặt kế đem việc cô bị thương làm lớn chuyện, xác suất rất lớn sẽ có người nghị luận vài câu về việc này, trùng hợp là giám đốc bàn chuyện hợp tác với Y Trình ngày thường chính là kẻ lắm mồm không giữ được miệng, nói không chừng lúc nào đó liền kể “hành động vinh quang” của cô ra.

Đây thực sự là một tai nạn không thể kiểm soát được, nhưng rõ ràng Triệu Ngu đã đặt cược thành công vào khả năng buôn chuyện của những người trong công ty.

Mặc kệ luca người khác nghị luận về cô là đồng tình hay vui sướng khi người gặp họa thì ít nhất ở chuyện bị thương này, cô tuyệt đối là kẻ yếu, một cái tay của cô suýt chút nữa bị tàn phế, người bị hại cần được ở nhà tĩnh dưỡng một tháng.

Kết quả chỉ trong chớp mắt, Hứa Thừa Ngôn liền nhìn đến cô sinh long hoạt hổ mà xuất hiện ở quán bar tìm kiếm đàn ông, không khác với “Gương mặt thật” lần trước anh thấy qua, nhìn từ góc độ của anh, xác thật là có chút buồn cười.

Triệu Ngu cũng không tức giận, chỉ hiện ý cười mà dựa vào tường hút điếu thuốc rồi giương mắt liếc Hứa Thừa Ngôn: “Tôi còn tưởng rằng với thân phận của Hứa tổng thì chỉ đi đến câu lạc bộ cao cấp, không ngờ rằng anh còn có thể hạ mình tới chỗ nhỏ này, cảm giác ở cùng người thường như chúng tôi hẳn là không quá thoải mái đi?”

Hứa Thừa Ngôn di chuyển sang một bên, tránh làn khói cô phun ra: “Nếu không phải tới nơi nhỏ này thì sao có thể nhìn thấy một gương mặt khác của Triệu tiểu thư.”

Mấy chữ cuối cùng anh nói mang ý vị thâm trường, độ cung khóe miệng nhếch lên cũng càng sâu thêm chút: “Triệu tiểu thư vừa rồi khi tìm kiếm đàn ông sao không đưa danh thiếp?”

Triệu Ngu rất rõ ràng, người đàn ông này lại đang châm chọc cô.

Nhìn từ góc độ của anh, cô đêm nay tới quán bar này tìm đàn ông, muốn tìm chỉ là đối tượng tình một đêm, không cần bại lộ thân phận, nhìn vừa mắt là có thể đi thuê phòng, lên giường xong đường ai nấy đi không quen biết lẫn nhau.

Mà lần trước ở sân bay, cô cho anh danh thiếp là bởi vì anh không chỉ có có nhan sắc cùng dáng người hợp làm bạn giường, mà cách ăn mặc cùng thư kí bên người anh đều cho thấy thân phận của anh không bình thường, thế cho nên cô sẽ lấy thân phận chân thật để gạ gẫm anh.

—— Cô nổi lên tâm tư khác, hy vọng trong lúc giăng lưới tìm bạn giường chất lượng tốt, đồng thời còn có thể giải quyết vấn đề phiếu cơm dài hạn, nói không chừng thật sự có thể mượn cơ hội này bay lên đỉnh cao.

Đáng tiếc khi phát hiện anh cư nhiên là CEO của công ty hợp tác, cô lại bị dọa tới mức hoảng sợ, bởi vì cô không thể mất công việc tốt đó, cô cần thiết dùng mặt nạ ngụy trang bản thân ở trước mặt người khác, che giấu bản chất phóng đãng.

Cô là người như vậy, đã không thể an phận thủ thường làm một cô gái ngoan ngoãn nhưng lại không có can đảm hoàn toàn vứt bỏ chuẩn tắc xã hội đạo đức, không có can đảm làm lơ ánh mắt của người khác, thế cho nên thật cẩn thận sống trong dối trá.

Mà Hứa Thừa Ngôn từ khi sinh ra đã là thiên chi kiêu tử ngậm thìa vàng, khinh thường nhất cũng là loại phụ nữ này, anh đầy cõi lòng khinh bỉ, anh cao cao tại thượng nhìn họ giống như vai hề nhảy nhót ở trước mắt anh.

Hứa Thừa Ngôn sẽ không nói chuyện Triệu Ngu lần trước ở sân bay gạ gẫm anh ra bên ngoài là bởi vì cô gái Triệu Ngu này không cùng tầng lớp với anh, căn bản không đáng để anh đi lãng phí bất kì tinh lực gì chọc thủng mặt nạ cô, thân phận của anh không cho phép anh làm ra loại chuyện mất phẩm giá này.

Nhưng anh chắc hẳn đã quên, chân chính khinh thường là ngay cả một ánh mắt cũng không cho.

Mà anh sớm tại cái hôm ở tổng bộ Hoa Xán đó, đã phá lệ chủ động đi theo Triệu Ngu ra hành lang, anh lãng phí quá nhiều thời gian để chế giễu cô, thậm chí còn động thủ chạm vào cô.

Đêm nay, cũng là anh chủ động tới nói chuyện với cô, chẳng sợ trong mắt anh vẫn tràn ngập trào phúng cùng khinh thường như cũ.

Thế cho nên, đến tột cùng là ai càng dối trá? Ai là người thắng?

Mảnh thuốc lá nhỏ cuối cùng đã cháy xong, Triệu Ngu tùy tay bóp nát rồi ném nó vào thùng rác: “Đừng nói là Hứa tổng lại muốn xé mặt nạ của tôi để đồng nghiệp và cấp trên nhìn thấy khuôn mặt thật của tôi nhé? Nếu phải thì anh cứ việc mở miệng, dù sao những ngày tôi làm ở Hoa Xán cũng chỉ vậy thôi, cùng lắm thì từ chức.”

Một cô gái khẩu thị tâm phi mặt ngoài nhìn như vân đạm phong khinh không chỗ nào sợ hãi, kỳ thật đáy mắt lại có chút hoảng loạn. Đây là nhân vật giờ phút này cô sắm vai.

Cô không lo lắng người đàn ông trước mắt này có thể nhìn thấu kỹ thuật diễn của cô.

Bởi vì anh quá kiêu ngạo và cũng quá tự tin, tự tin người khác ở trước mặt anh không chỗ nào che giấu.

Vô luận là khi Triệu Ngu ở sân bay gạ gẫm anh với ánh mắt tham lam, hay là vẻ hoảng loạn khi cô gặp được anh ở tổng bộ Hoa Xán, hoặc là vừa rồi khi anh xuất hiện ở sau người xuyên thấu qua gương nhìn biểu tình khiếp sợ của cô, cùng với vẻ cậy mạnh giờ phút này ở trước mặt anh.

Anh tự tin tất cả điều mình tận mắt nhìn thấy chính là chân tướng, thế cho nên anh không hề hoài nghi Triệu Ngu ở sân bay là cố ý tiếp cận anh, cũng không hoài nghi Triệu Ngu đêm nay xuất hiện ở quán bar này vẫn là bởi vì anh.

Một người đàn ông như vậy, thật sự là tự phụ đến mức khiến người ta ghét, rồi lại mạc danh kích khởi ham muốn chinh phục của người khác a.

Khó trách cái loại phụ nữ đồng dạng không ai bì nổi như Trang Diệc Tình lại sẽ lựa chọn người đàn ông này làm bạn lữ cả đời.

Triệu Ngu cười cười, duỗi tay đẩy Hứa Thừa Ngôn ra, không nói một lời mà từ trước mặt anh lướt qua.

Cô gặp người đàn ông mới vừa rồi bị cô gạ gẫm kia, người đàn ông đối với cô vẫn rất có hứng thú, chờ cô cùng đi thuê phòng, nhưng cô lại quyết đoán đẩy công cụ này ra.

Dù sao lại bị Hứa Thừa Ngôn chọc thủng gương mặt thật không muốn người khác biết thêm một lần nữa, lại còn bị anh trần trụi mà châm chọc như vậy, với hình tượng hiện tại của cô thì căn bản không còn tâm tình chơi tình một đêm với người khác.

Thấy mặt cô biến sắc nhanh như vậy, người đàn ông kia tất nhiên không cam lòng, tiếp tục ở bên người cô dây dưa không tha.

Triệu Ngu tâm tình khó chịu, mắng to hai câu, còn dùng lực đẩy người đàn ông kia một phen, hắn ta cũng bực, bắt lấy tay cổ tay cô liền nói chút lời không sạch sẽ, câu sau còn khó nghe hơn câu trước, chọc đến người chung quanh sôi nổi nhìn qua.

Ai cũng biết rõ giờ này trai đơn gái chiếc tới quán bar với mục đích gì, đặc biệt Triệu Ngu lại trang điểm thành như vậy, vừa thấy chính là tới tìm kiếm kích thích, thế cho nên chẳng sợ hai người gây ồn ào to thì người khác cũng đều chỉ biết xem náo nhiệt, sẽ không ai tiến lên giúp đỡ.

Giằng co một hồi lâu, nhóm bartender vẫn không ai ra ngăn, người đàn ông kia bị Triệu Ngu châm chọc đến càng thêm thẹn quá thành giận, giơ lên tay phải liền muốn đánh cô.

Nhưng một cánh tay mạnh mẽ khác ngăn anh lại.

Hứa Thừa Ngôn một bộ dáng hào hoa phong nhã như cũ, sắc mặt bình tĩnh, nhìn không ra cảm xúc gì, nhưng khi đứng trong đám đông, anh lại có một hào quang mạnh mẽ không thể bỏ qua, làm người vừa thấy liền theo bản năng mà cảm thấy thân phận anh không đơn giản, không thể dễ dàng trêu chọc.

“Ra tay với phụ nữ, thật mất phong độ.”

Anh nói với người đàn ông kia, mà hắn ta do dự một lúc xong cũng xác thật rũ cánh tay xuống, oán giận mà quét qua Triệu Ngu, hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.

Triệu Ngu “kinh ngạc” nhìn Hứa Thừa Ngôn xong cười cười tự giễu: “Tôi còn tưởng rằng, Hứa tổng sẽ ở một bên chế giễu, một cô gái như tôi, gặp được loại chuyện này cũng là xứng đáng.”

Sau nhiều lần cãi vã và lôi kéo, váy hai dây đã bị xé hỏng một bên, để lộ bờ vai lớn và hơn nửa bộ ngực, Hứa Thừa Ngôn liếc mắt nhìn một cái rồi cởi áo khoác trên người đưa cho cô.

Triệu Ngu cũng không khách khí với anh, mặc áo vào xong nói câu “Cảm ơn”, dừng một chút lại bổ sung thêm: “Loại người như tôi mặc áo này vào rồi, phỏng chừng Hứa tổng cũng sẽ không cần nữa, để tôi chuyển khoản cho anh đi.”

“Không cần, tôi không thiếu thứ này.” Hứa Thừa Ngôn liếc mắt phía tên đàn ông trước đó muốn ra tay đánh cô kia, thấy người nọ còn ở cách đó không xa nhìn hướng bên này, anh mở miệng nói: “Đi, tôi đưa cô ra ngoài.”

Triệu Ngu đi theo phía sau anh hướng cửa quán bar, nhìn bóng dáng cao lớn của anh, cô yên lặng cười cười ở trong lòng.

Ngay cả khi người đàn ông này cao cao tại thượng và khinh thường cô, nhưng với thân phận, nền giáo dục của anh vẫn không cho phép anh nhìn một người phụ nữ khác bị bắt nạt.

Trò chơi đêm nay, thắng bại quá mức rõ ràng.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kim chủ ( Thương Lục – Hơi H )
Chương 2: Đấu đá
Chương 3: Diễn xuất
Chương 4: Diễn kịch
Chương 5: Men say
Chương 6: Trêu chọc ( Tiết Tử Ngang H)
Chương 7: Điện thoại
Chương 8: Con mồi
Chương 9: Đối đầu
Chương 10: Nguyện ý sao? (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 11: Ở lại qua đêm (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 12: Yêu tôi rồi sao?
Chương 13: Lần đầu gặp mặt (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 14: Tiết Trạm
Chương 15: Tai nạn lao động
Chương 16: Săn mồi
Chương 17: Thắng và thua
Chương 18: Mắc câu
Chương 19: Món đồ chơi (H)
Chương 20: Video (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 21: Kỷ Tùy
Chương 22: Tới làm tình a!
Chương 23: Chơi vui sao? (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 24: Yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 25: Ngày mưa.
Chương 26: Làm không? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 27: Vì cô mà l//i//ế//m (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 28: Cao trào (Tiết Tử Ngang – H)
Chương 29: Tâm cơ
Chương 30: Thật và giả
Chương 31: Lời gợi tình
Chương 32: Trước mặt mọi người (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 33: Bẫy tình yêu
Chương 34: Đính hôn
Chương 35: Mất khống chế cùng tự kiềm chế.
Chương 36: Mượn chủ đề
Chương 37: Anh cứng
Chương 38: “Tiếng lòng”
Chương 39: Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên
Chương 40: Tâm bệnh
Chương 41: Nghiện
Chương 42: Thuốc giải (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 43: Diễn cảnh khóc
Chương 44: Tâm sự
Chương 45: Mờ ám
Chương 46: Tám Chuyện
Chương 47: Dự tính
Chương 48: Người quen cũ
Chương 49: Là tôi thua
Chương 50: Lén gặp
Chương 51: Lần thứ hai yêu đương vụng trộm (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 52: Mặt người dạ thú (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 53: Người si nói mộng
Chương 54: Người bị bỏ rơi
Chương 55: Lòng trắc ẩn
Chương 56: Kéo đen
Chương 57: Hối hận
Chương 58: Từ chức
Chương 59: Phát huy trên sân khấu kịch
Chương 60: Nguy cấp
Chương 61: Đánh mất cô
Chương 62: Trả đũa
Chương 63: Trả thù
Chương 64: Thăm bệnh
Chương 65: Tạm biệt
Chương 66: Trang Diệp
Chương 67: Cừu hận
Chương 68: Trò chơi người lớn
Chương 69: Điên cuồng (Hứa Thừa Ngôn H)
Chương 70: Rung động
Chương 71: Vi diệu
Chương 72: Kiều diễm (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 73: Gợn sóng
Chương 74: Ám độ Trần Thương*
Chương 75: Vô lại
Chương 76: Động tình
Chương 77: Khó có thể nắm bắt
Chương 78: Đau dài không bằng đau ngắn
Chương 79: Diễn hỏng rồi
Chương 80: Có thể chờ tôi chứ? (Thương Lục – Hơi H)
Chương 81: Đêm tuyết (Thương Lục – H)
Chương 82: Nụ hôn
Chương 83: Người quen cũ
Chương 84: Diễn giả thành thật
Chương 85: Thích em?
Chương 86: Nội chiến
Chương 87: Bí mật
Chương 88: Ôm
Chương 89: Xuân sắc (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 90: Lần đầu (Kỷ Tùy – H)
Chương 91: Nói dối
Chương 92: Chơi đùa đối thủ
Chương 93: Như em mong muốn (Tiết Trạm – H)
Chương 94: Ngoài ý muốn
Chương 95: Khó phân biệt thật giả
Chương 96: Trong giả có thật
Chương 97: Xé rách
Chương 98: Làm tình với tôi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 99: Bạn trai
Chương 100: Đột ngột xảy ra chuyện
Chương 101: Liên hôn
Chương 102: Vị khách không mời mà đến (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 103: Khoảng cách xa nhất
Chương 104: Khiêu khích
Chương 105: Chật vật như nhau
Chương 106: Cũng vậy thôi (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 107: Cô mọc gai nhọn
Chương 108: Đầy nguy cơ
Chương 109: Thù lao
Chương 110: Tôi giúp em (Thương Lục – Hơi H)
Chương 111: Quyết liệt
Chương 112: Chân tướng
Chương 113: Anh sợ
Chương 114: Dùng lại chiêu cũ
Chương 115: Hiện tượng nguy hiểm
Chương 116: Viên đạn bọc đường
Chương 117: Văn nhã bại hoại* (Hứa Thừa Ngôn – H)
Chương 118: Đối chọi gay gắt (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 119: Ngả bài
Chương 120: Dây dưa
Chương 121: Xuất kỳ bất ý*
Chương 122: Cầu xin tôi đi (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 123: Thổ lộ lời đường mật
Chương 124: Lạt mềm buộc chặt
Chương 125: Điều kiện
Chương 126: Món quà tàn khuyết
Chương 127: Chuyện cũ
Chương 128: Chọc phá
Chương 129: Bùng nổ (Tiết Trạm – Hơi H)
Chương 130: Tức giận cùng sợ hãi
Chương 131: Đòn sát thủ
Chương 132: Chất vấn
Chương 133: Địa ngục
Chương 134: Mưa gió
Chương 135: Cùng hội cùng thuyền
Chương 136: Cô ấy may mắn hơn so với em
Chương 137: Uy hiếp
Chương 138: Tín nhiệm
Chương 139: Trầm luân
Chương 140: Nghe lén
Chương 141: Thuở ban đầu tốt đẹp ( Trang Diệp – Hơi H )
Chương 142: Hạnh phúc giản đơn
Chương 143: Như mộng mà lại không phải mộng (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 144: Mộng tỉnh mộng tan
Chương 145: Bảo vệ em
Chương 146: Được một tấc lại muốn tiến một thước
Chương 147: Thỏa hiệp (Tiết Trạm – H)
Chương 148: Bạn trai cũ và bạn trai hiện tại
Chương 149: Ghen tuông (Kỷ Tùy – Hơi H)
Chương 150: Thử
Chương 151: Đáp án
Chương 152: Bắt gian (Tiết Tử Ngang – Hơi H)
Chương 153: Tàn nhẫn
Chương 154: Lấy lùi làm tiến
Chương 155: Nhân mô cẩu dạng* (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 156: Mật ngọt và thạch tín*
Chương 157: Tôi tình nguyện
Chương 158: Bầu bạn (Lăng Kiến Vi – H)
Chương 159: Chúc ngủ ngon
Chương 160: Hứa hẹn (Thương Lục – H)
Chương 161: Đêm trước (Hứa Thừa Ngôn – Hơi H)
Chương 162: Hôn lễ
Chương 163: Đứa bé
Chương 164: Âm mưu
Chương 165: Điệu hổ ly sơn*
Chương 166: Người trong cuộc
Chương 167: Giằng co
Chương 168: Trận chiến
Chương 169: Vết thương
Chương 170: Giận dữ
Chương 171: Sấm sét
Chương 172: Cá mè một lứa
Chương 173: Chỉ là một giấc mộng
Chương 174: Sự thật
Chương 175: Người lạ
Chương 176: Anh không xứng.
Chương 177: Quyết tuyệt (1)
Chương 178: Quyết tuyệt (2)
Chương 179: Lạc lối
Chương 180: Thu lưới
Chương 181: Đàm phán
Chương 182: Lựa chọn
Chương 183: Cả 2 đều thua
Chương 184: Đường cùng
Chương 185: Chật vật
Chương 186: Vũng bùn
Chương 187: Hận tôi không?
Chương 188: Mệt mỏi
Chương 189: Hít thở không thông
Chương 190: Rơi xuống
Chương 191: Ranh giới sinh tử
Chương 192: Vạn niệm câu hôi*
Chương 193: Xoáy nước
Chương 194: Chìm trong cơn giận dữ
Chương 195: Hận anh
Chương 196: Tiếp tục sống
Chương 197: Tình yêu chớm nở (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 198: Rung động (1 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 199: Rung động (2 – Hồi ức Hi – Diệp vườn trường)
Chương 200: Tình đậm sâu (Hồi ức Hi – Diệp vườn trường )
Chương 201: Hai bàn tay trắng
Chương 202: Ánh mặt trời của anh
Chương 203: Ác tâm (*)
Chương 204: Thanh toán xong
Chương 205: Tạm biệt
Chương 206: Khoảng cách
Chương 207: Không tha
Chương 208: Bọn họ
Chương 209: Hy vọng
Chương 210: Ôm
Chương 211: Yếu ớt
Chương 212: Ăn ý
Chương 213: Chuộc tội
Chương 214: Từ biệt
Chương 215: Cô đơn
Chương 216: Xa xôi không thể với tới
Chương 217: Kết thúc
Chương 218: Tiến thoái lưỡng nan
Chương 219: Lâu ngày không gặp
Chương 220: Người thân
Chương 221: Theo đuổi em
Chương 222: Ôn nhu
Chương 223: Đặc biệt
Chương 224: Yên lặng
Chương 225: Trong mưa
Chương 226: Dã tâm
Chương 227: Thuận theo tự nhiên
Chương 228: Cảm thấy đủ
Chương 229: Bình minh (Thần Hi)*
Chương 230: Kết cục
Chương 231: Phiên ngoại Thương Lục (1)
Chương 232: Phiên ngoại Thương Lục (2) (H)
Chương 233: Phiên ngoại Tiết Trạm (1)
Chương 234: Phiên ngoại Tiết Trạm (2)
Chương 235: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (1)
Chương 236: Phiên ngoại Lăng Kiến Vi (2 – H)
Chương 237: Phiên ngoại Thương Lục (3)
Chương 238: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (1)
Chương 239: Phiên ngoại Tiết Tử Ngang (2 – Hơi H )
Chương 240: Phiên ngoại Kỷ Tùy (1)
Chương 241: Phiên ngoại Kỷ Tùy (2 – H)
Chương 242: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (1)
Chương 243: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (2)
Chương 244: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (3)
Chương 245: Phiên ngoại Hứa Thừa Ngôn (4 – Hơi H)
Chương 246: Phiên ngoại Trang Diệp (1)
Chương 247: Phiên ngoại Trang Diệp (2)
Chương 248: Phiên ngoại Trang Diệp (3 – H)
Chương 249: Phiên ngoại hằng ngày (1)
Chương 250: Phiên ngoại hằng ngày (2)
Chương 251: Phiên ngoại Trang Diệp (4)
Chương 252: Phiên ngoại hằng ngày (3P)
Chương 253: Phiên ngoại hằng ngày (4)
Chương 254: Phiên ngoại Trang Diệp (5 – H)
Chương 255: Phiên ngoại hằng ngày (5)
Chương 256: Phiên ngoại hằng ngày (6)
Chương 257: Phiên ngoại hằng ngày (7)
Chương 258: Phiên ngoại hằng ngày (8)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về ( Quy Lai)
Chương 17: Thắng và thua

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Thắng và thua
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...