Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Thành Bé Bi Ba Tuổi Rưỡi – Chương 43

Trở Thành Bé Bi Ba Tuổi Rưỡi

Tác giả: Bi Kịch Sơ Thủy Hóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: DiiHy------------------o0o---------------Lời sắp nói ra đột ngột bị cắt ngang, Phó T//i Cẩn ngớ người ra không biết nên tiếp tục như thế nào.Mà nhóc con gây chuyện lại đang uốn éo làm nũng trong ngực anh."A Cẩn A Cẩn, Tinh Tinh đã quyết định tối nay chúng ta sẽ ăn gì rồi! Đi ăn gà rán!"Ngón tay nhỏ chỉ vào một cửa hàng trên lầu nơi tỏa ra mùi thơm hấp dẫn, vẻ mặt tràn đầy mong đợi và tò mò.Tinh Tinh chưa bao giờ được ăn món gọi là gà rán trong truyền thuyết này.Lúc nãy bé vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hai mẹ con nên rất tò mò, bé muốn được ăn thử."Không được!"Đáng tiếc, Phó T//i Cẩn lập tức từ chối."Hả...!Sao thế?"Tinh Tinh thất vọng hỏi lại."Con nít không được ăn loại đồ ăn đó."Ngư Du ngồi xốm xuống trước mặt Tinh Tinh, dịu dàng xoa xoa bụng nhỏ của bé: "Nếu Tinh Tinh ăn cái đó sẽ bị đầy bụng, rất đau rất khó chịu.""Có...!Có đau hơn tiêm không?"Tinh Tinh bị dọa sợ, đôi mắt đào hoa mở to, hoảng hốt nhìn Ngư Du.Đúng là rất giống.Quan hệ giữa hai người này có thật sự chỉ đơn giản là dì cháu họ không?Trong một góc khuất, một chiếc máy ảnh đen lặng lẽ xuất hiện và liên tục chụp ảnh Tinh Tinh.Tìm được rồi.Người nọ nhếch môi cười thầm, tự mình thì thầm như rắn độc.Tinh Tinh giật mình, lập tức quay đầu lại, nghi ngờ nhìn về phía góc khuất kia.Không...!Không thấy...!Không thấy gì cả."Tinh Tinh?"Nhận ra sự khác thường của Tinh Tinh, Phó T//i Cẩn không khỏi lo lắng cúi đầu nhìn bé."Không sao." Tinh Tinh giật mình lắc đầu, "Tinh Tinh nhìn nhầm."Bất giác nhìn ra ngoài trời, chim nhỏ không ngừng bay lượn, dáng vẻ vô cùng bất an."Nếu Tinh Tinh thấy không thoải mái thì chúng ta về nhà nhé." Ngư Du quan tâm nói.Phó T//i Cẩn lầm tưởng rằng cô muốn mượn cơ này để tránh mình, nhưng nghĩ đến Tinh Tinh nên không tiện nói gì.Tuy nhiên Tinh Tinh còn chơi chưa đã, bé không muốn về chút nào."Không về không về, ở nhà không có gì chơi cả.Chúng ta đi ngồi bánh xe to bên kia nhé?"Ngón tay nhỏ chỉ ra ngoài cửa sổ trung tâm thương mại.Phó T//i Cẩn và Ngư Du đồng thời quay đầu sang thì thấy một chiếc vòng đu quay cao chọc trời đứng sừng sững ở đó."Vòng đu quay này được xây dựng ở đây từ khi nào vậy?"Ngư Du hơi ngơ ngác, cô nhớ là mấy lần trước khi cô đến đây làm gì thấy vòng đu quay này đâu."Chắc mới được xây dựng gần đây."Lòng Phó T//i Thận hơi động, đột nhiên dịu dàng xoa đầu Tinh Tinh làm cho bé con ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn.Anh cười tán thưởng: "Tinh Tinh muốn ngồi vòng đu quay à?""Dạ!" Tinh Tinh lớn tiếng đáp."Vậy ăn cơm tối xong chúng ta đi nhé." Phó T//i Cẩn dứt khoát đưa ra quyết định không cho Ngư Du cơ hội từ chối."Âu de!" Tinh Tinh vui vẻ nhảy dựng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười hạnh phúc.Ngư Du ở bên nhìn bé vui vẻ như vậy thì không đành lòng cự tuyệt.Được rồi.Chỉ ngồi đu quay thôi đúng không?Cứ coi như đây là lời chia tay cho đoạn tình cảm này đi.Khi hoàng hôn buông xuống, cả ba người đã ăn cơm tối xong, hai người lớn mỗi người một bên nắm tay Tinh Tinh đi bộ trên đường.Ánh đèn đường chiếu sáng rọi xuống mặt đất ba chiếc bóng với ba độ cao thấp khác nhau, nhìn từ xa rất giống một gia đình hạnh phúc.Đi được một chút Tinh Tinh lại dừng bước chỉ vào những vật lạ bên đường tò mò hỏi, miệng nhỏ huyên thuyên không ngừng.Dáng vẻ hào hứng của Tinh Tinh đã làm bầu không khí cứng ngắc giữa hai người lớn dịu đi không ít, lại tiếp tục trò chuyện cười đùa một cách tự nhiênNgư Du cảm thấy thích thú với ngôn ngữ trẻ con dễ thương của Tinh Tinh, cô mỉm cười, ánh mắt lơ đãng lướt qua người Phó T//i Cẩn.Cậu thiếu niên thanh tú mặc đồng phục xanh trắng ngày xưa đã trưởng thành trở thành một chàng trai ổn trọng tuấn lãng.Anh vẫn đẹp trai như ngày nào, dễ dàng chiếm trọn thể xác lẫn tâm trí cô.Cô đã từng có những ước mơ ngọt ngào về tương lai của hai người.Bọn họ sẽ kết hôn vào một ngày nào đó trong tương lai, người cầu hôn có thể là anh hoặc cũng có thể là cô.Vào ngày cưới, cô sẽ mặc bộ váy cưới trắng tinh, trang điểm cô dâu tinh tế, trên tay cầm một bó hoa hồng, trong sự chúc phúc của tất cả mọi người, cô sẽ khoác tay cha mình từng bước từng bước đi về phía anh và trở thành cô dâu xinh đẹp nhất của anh.Sau khi kết hôn, cô muốn sinh cho anh hai bé con, một trai một gái.Con trai sẽ là anh, sau này lớn lên anh trai sẽ bảo vệ em gái, em gái cũng yêu thương anh trai.Một gia đình hạnh phúc.Khi bọn họ già đi, bỏ hết tất cả công việc, có thể ở nhà ngậm kẹo đùa cháu, cũng có thể cùng nhau tay trong tay đi du lịch ngắm nhìn thế giới xinh đẹp này trước khi nhắm mắt xuôi tay.Cuối cùng khi hai người đầu tóc bạc trắng nắm tay nhau nằm trên giường bệnh, cùng nhau đi đến thế giới bên kia.Ảo tưởng rất đẹp.Đáng tiếc, tất cả chỉ mới bắt đầu nhưng đã không còn cơ hội thực hiện nữa.Có rất nhiều người chờ đợi để được đi vòng đu quay, xếp thành một hàng dài ngay trước lối đi.Ngư Du hơi nản lòng nhưng lại bị Phó T//i Cẩn nắm tay dẫn đi xếp hàng.Lúc này đầu óc đột nhiên bị chập mạch, thần xui quỷ khiến thế nào mà Ngư Du hỏi một câu: "Lần này Phó đại tổng tài không đặt bao hết sao?"Trước kia tên này cực kì khoa trương, mỗi lần ra ngoài hẹn hò với cô đều phô trương lãng phí.Ăn một bữa cơm cũng bao toàn bộ nhà hàng, đi xem phim thì một mình một rạp, tặng hoa cũng phải đưa tất cả hoa trong cửa hàng nhà người ta đến, mua quà thì hận không thể cho tất cả mọi người trên thế giới biết anh tặng nó cho ai.Lúc ấy có rất nhiều người hâm mộ.Đến mức bây giờ trên mạng vẫn còn lưu truyền một câu: Dù chó bị nhét cẩu lương đến bể bụng thì Phó tổng vẫn vô tội.Giơ bàn tay đang nắm tay Ngư Du lên, Phó T//i Cẩn nghiêng đầu cười đến dương quang xán lạn, giống hệt như cậu thiếu niên ngày xưa đã khiến cô yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên."Vì anh muốn cùng em trở thành một cặp tình nhân bình thường."Không có thế thân, càng không có người thứ ba xen vào, bọn họ chỉ là một cặp đôi bình thường nhất trong hàng ngàn hàng vạn cặp tình nhân trên thế giới này."Nhưng..." Chúng ta đã chia tay rồi.Ngư Du muốn nói lại thôi, đột nhiên bị Phó kéo đi nhanh về trước: "Đến lượt chúng ta rồi, em giúp anh trông chừng Tinh Tinh, anh đi mua vé."Bàn tay đang nắm chặt bỗng buông ra, hơi lạnh truyền đến những đầu ngón tay vốn đang ấm áp, dần dần lan ra khắp bàn tay.Ngư Du hơi mất mát cúi đầu xuống thì đối diện với cắp mắt trong suốt của Tinh Tinh."Chị Ngư Du, chị vẫn còn thích A Cẩn đúng không?"Lời nói của trẻ con luôn rất thẳng thắn làm cho người khác không biết phải làm sao.Ở trước mặt Tinh Tinh, Ngư Du đã buông lỏng phòng ngự, trái tim tổn thương đã nứt ra một khe hở, cảm xúc mãnh liệt cuồn cuộn trào ra không thể kiềm chế."...!Ừ, chị rất yêu anh ấy." Cô run rẩy thừa nhận tình cảm của mình.Cô yêu người đàn ông đó đã mười năm, từ khi còn là một thiếu nữ ngây ngô cho đến lúc trưởng thành.Mười năm yêu thầm kiên trì cho đến tận bây giờ, đột nhiên cô thấy mệt mỏi."A Cẩn cũng thích chị Ngư Du." Tinh Tinh nói.Dù có nhỏ lại, Tinh Tinh vẫn có thể nhận ra tình cảm của con trai mình."Rất thích, rất rất thích."Bé còn bổ sung thêm một câu."Chị biết." Ngư Du cười chua xót: "Nhưng bọn chị không thể trở lại được nữa.""Tại sao? Chị Ngư Du thích A Cẩn, A Cẩn cũng thích chị Ngư Du.Sao lại không thể?"Tinh Tinh tỏ vẻ khó hiểu.Thế giới của người lớn đúng là rắc rối."Bởi vì trong tim chị có một cái gai, không lấy ra được, cũng không biến mất, nó cứ nằm yên ở đó.Mỗi giây mỗi phút đều cứa vào trong tim, rất đau, chị không chịu được, chỉ có thể chọn cách vứt bỏ trái tim.""Chị Ngư Du!" Vẻ mặt Tinh Tinh đột nhiên trở nên nghiêm túc, dùng ngôn từ chính nghĩa khiển trách Ngư Du: "Chị không thể làm như vậy!"Ngư Du: "?"Chẳng lẽ ngay cả tình cảm của mình cô cũng không thể làm chủ sao?"Cô giáo nói giấu bệnh sợ thầy là không đúng."Ai ngờ được nhóc con ba tuổi lại dùng thành ngữ thuần thục thế này, "Trong tim có gai thì phải đi gặp bác sĩ, sao có thể nói bỏ cả trái tim? Người không có tim sẽ chết đó!"Ngư Du: "..."Cô muốn phản bác nhưng lại cảm thấy logic của Tinh Tinh rất đúng.Cô phải làm sao bây giờ?"Haha! Xin lỗi, xin lỗi..."Một cô gái vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người không nhịn được bật cười.Nhận ra mình cười hơi to đã thu hút sự chú ý của người trong cuộc nên cô gái vội vàng xin lỗi rồi chạy đi.Ha ha ha ha...!Trẻ con bây giờ càng ngày càng ranh ma, ha ha ha...Không được, bây giờ cô ấy phải chia sẻ chuyện này với bạn bè mới được, nếu không cô ấy sẽ cảm thấy có lỗi với bé con dễ thương rất tin tưởng vào y học kia."Sao vậy?"Phó T//i Cẩn mua vé xong quay lại thì thấy Ngư Du với vẻ mặt kì quái còn Tinh Tinh thì ngây thơ vô tôi đứng bên cạnh, anh nghi ngờ hỏi."Không, không có gì, chúng ta nhanh lên đu quay thôi."Giật lấy tấm vé trong tay Phó T//i Cẩn, Ngư Du vội vàng đi trước.Nếu Phó T//i Cẩn nhìn thấy mặt cô bây giờ thì chắc chắn cô sẽ xấu hổ chết mất.Một toa của vòng đi quay có thể ngồi bốn người, lúc đến lượt bọn họ thì không có khách nào đi một mình để ghép nên ba người đã thành công chiếm riêng một toa.Khi bánh xe vĩ đại từ từ quay, thế giới trước mặt như từng bước được kéo lên.Tinh Tinh kinh ngạc cảm thán nhìn ánh đèn mờ ảo phía xa.Sắc trời đã tối đen, các tòa cao ốc được thắp sáng bằng ánh đèn rực rỡ, còn có một quảng trường với những đài phun nước theo nhạc* ở phía dưới vòng đu quay.*Đài phun nước theo nhạc: hay còn gọi là đài phun nước nghệ thuật.Các đài phun nước rực rỡ đầy màu sắc như đang múa theo điệu nhạc.Một lúc sau nó biến thành một bông hoa lộng lẫy, rồi lại có một làn sóng xanh khác, đột nhiên một cột nước phun lên rất cao, dường như cao ngang bằng với vòng đu quay."Oa!" Tinh Tinh kinh ngạc thốt lên, con ngươi đen nhánh được phản chiếu bằng những màu sắc rực rỡ.Đây là cảnh đẹp bé chưa bao giờ thấy trong đời.Có vẻ như Cố Tinh Tinh trưởng thành cũng chưa một lần ngồi vòng đu quay, nhưng bây giờ đã thành hiện thực."Viu -- bùm!"Có lẽ là thấy Tinh Tinh còn chưa đủ bất ngờ, phía xa xa đột nhiên b*n r* một tràng pháo hoa rực rỡ, những bông hoa lớn nở rộ trên bầu trời đêm đen kịt, nhuộm đỏ sự tĩnh lặng của màn đêm tuyệt đẹp."A Cẩn, mau..." Nhìn.Tinh Tinh hưng phấn quay đầu lại, kết quả là thấy một đôi trai gái đang hôn nhau ngay lúc vòng đu quay ở điểm cao nhất.Tinh Tinh thức thời im miệng.-----------------Hết Chương 39-----------------27/06/2021.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Thành Bé Bi Ba Tuổi Rưỡi
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...