Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trợ Lý Kiến Trúc Sư – Chương 170

Trợ Lý Kiến Trúc Sư

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả nhóm ở lại Kyoto hai ngày, thăm các tòa nhà cổ của Nhật Bản như đền Ryoanji, đền Kinkakuji và đến đền Fushimi Inari Taisha để xem thần cáo, sau đó di chuyển tới suối nước nóng Arashiyama.

Nhật Bản vốn nức tiếng với văn hóa suối nước nóng. Đến Nhật mà không ngâm suối nước nóng thì xem như phí công.

Đêm ngày hôm đó ngâm suối nước nóng xong, các đồng nghiệp mặc bộ yukata kiểu Nhật do khách sạn cung cấp, bốn người một nhóm ngồi vây quanh uống trà, chơi bài và ăn bánh mochi.

Áo choàng tắm kiểu Nhật thanh lịch và rộng rãi, nhưng hầu hết các đồng nghiệp nam trông khá thô tục khi mặc vào, đặc biệt là người mập mạp như Chu Hồng Chấn, khiến mọi người không thể không liên tưởng đến nhân vật chính trong một số bộ phim người lớn Nhật Bản.

Nhưng cũng có những người có thể mặc nó nhìn rất nhã nhặn... chẳng hạn như Cố Tiêu.

Nhìn xem mình rồi nhìn lại Cố Tiêu, mọi người đều hiểu tại sao cậu của Vệ Giới[2] từng cảm khái nói “Ở cạnh châu ngọc, tự t//i mặc cảm”, bởi vì tám chữ này đang khắc họa tâm trạng vào giây phút này của họ!

Cố Tiêu dựa trên giường, xương quai xanh lộ ra khỏi áo, da ngực mịn màng bóng loáng sau khi ngâm dưới suối nước nóng, trắng khiết như ngọc. Một tay anh cầm bài, tay kia đỡ đầu, lười biếng nhìn lướt qua bàn bài hình vuông, sau đó hạ cái tay đang đỡ đầu xuống, rút ra ba lá bài, vừa đánh bài ra ngoài, vừa mở miệng nhàn nhạt nói: “Theo.”

Trương Tư Nghị theo dõi hành động này từ đầu đến cuối, đôi mắt không dời một chút, rõ ràng biểu cảm và giọng điệu của anh nghiêm túc như vậy, nhưng làm cậu suýt chảy máu mũi... Cố Tiêu như thế này, thực sự rất gợi cảm!

“Đến lượt em.” Chu Hồng Chấn đuỗi chân ra đụng vào Trương Tư Nghị.

“A, vâng!” Trương Tư Nghị lập tức thu hồi suy nghĩ, đôi tai chợt nóng bừng lên, hai cái đùi không tự chủ mà vắt chéo lên nhau, che giấu phản ứng nơi nào đó của cơ thể.

Nhưng chẳng bao lâu sau, sự chú ý của cậu liền trở lại trên người Cố Tiêu, ánh mắt quét toàn thân anh từ trên xuống dưới, sa vào sắc đẹp của bạn trai không thể kiềm chế được.

Đánh xong một ván, Trương Tư Nghị có chút không chịu nổi, quyết định đi toilet trước, thuận tiện hít thở không khí.

Khi ra khỏi phòng, cậu nghe thấy âm thanh vui cười trò chuyện không biết trời đất bằng tiếng Nhật đến từ khu vực nữ bên cạnh. Khu vực công cộng chỉ được ngăn cách bởi một bức màn cao cỡ nửa người, Trương Tư Nghị nghiêng đầu nhìn qua, thấy phía dưới rèm vải lộ ra bắp chân của mấy em gái Nhật Bản.

Đối với trai thẳng, hình ảnh này có sức quyến rũ mãnh liệt, nhưng nội tâm Trương Tư Nghị không hề dao động.

Quay người đi được hai bước, cậu mới phản ứng được - What the fuck! Hiện tại cậu đã không phản ứng nổi với phụ nữ rồi sao? Cậu đã bước lên con đường làm gay một đi không trở lại!?

Đến nhà vệ sinh, Trương Tư Nghị vừa vén áo lên để tiểu tiện, vừa cúi đầu ngắm kỹ áo choàng tắm trên người mình.

Thành thật mà nói, trang phục này của Nhật Bản thật sự rất gợi dục, không biết cậu trông như thế nào trong mắt người khác.

Đang nghĩ ngợi, Cố Tiêu cũng tới, Trương Tư Nghị nghiêng đầu nhìn thấy anh, adrenalin điên cuồng tăng vọt như bão tố... Bình, bình tĩnh cái rắm! Cố Tiêu là thuốc kích dục của cậu!

Vốn tưởng rằng Cố Tiêu cũng đến đi tiểu, không ngờ đối phương bước thẳng đến chỗ cậu.

“... Làm gì?” Trương Tư Nghị thuận miệng hỏi một câu.

Cố Tiêu không đáp, thay vào đó anh bước tới càng ngày càng gần, lúc này Trương Tư Nghị mới phát hiện có gì không đúng. Cậu luống cuống sửa sang vạt áo, quay lại nói: “Anh, anh đang làm gì vậy?”

Nhưng giây tiếp theo, cậu không kịp chuẩn bị mà bị Cố Tiêu bắt lấy tay, dùng sức ấn vào vách ngăn của phòng tắm. Lưng và khuỷu tay đập vào phía sau và phát ra một tiếng “Thùng”.

Trương Tư Nghị: “...”

Cố Tiêu đụng đến má, cằm, cổ của Trương Tư Nghị, ngửi khắp xung quanh, giống như người đói bụng lâu ngày ngửi thấy một miếng bánh ga tô ngon miệng, với dục vọng không thể chối cãi trong mắt anh.

Trương Tư Nghị yếu ớt ngửa cổ lên, tiếp nhận nụ hôn của đối phương, hoặc giả cũng không phải là hôn, đôi môi của Cố Tiêu không chạm vào cậu, nhưng trong quá trình ngửi, chóp mũi anh thỉnh thoảng cọ vào cậu, hơi thở của anh lướt qua da thịt cậu...

Nhưng kiểu đụng chạm này còn khiêu khích hơn cả một nụ hôn thực sự, sức lực nắm lấy cổ tay Trương Tư Nghị của Cố Tiêu cũng cho thấy rõ anh kiên nhẫn như thế nào vào lúc này.

Toàn thân Trương Tư Nghị run rẩy, trong một khoảnh khắc, cậu thật sự chờ mong Cố Tiêu có thể liều lĩnh hôn cậu, cắn cậu, làm cậu.

... Chờ, chờ, chờ đã! Làm cậu?

Trời ơi! Cậu đến cùng đang suy nghĩ gì! (Q////Q)

Cố Tiêu hít một hơi thật sâu, cuối cùng vùi mặt vào giữa vai và cổ của Trương Tư Nghị, thì thầm kiềm chế: “Em có biết, bộ dạng hiện tại của em, mỗi giây đều cám dỗ anh ăn sạch em.”

Trương Tư Nghị: “......”

Trương Tư Nghị muốn thô lỗ nói rằng mẹ nó chứ, em cũng vậy - Trong toàn bộ quá trình đánh bài em đây đều cứng!

...

Chết tiệt, tại sao đây lại là chuyến du lịch của công ty, nếu chỉ là tuần trăng mật của hai người họ thì tuyệt biết bao, như vậy trong vài phút hiện tại họ có thể ôm cùng một chỗ, làm bất cứ điều gì họ muốn.

Cố Tiêu muốn tiến vào cậu, có lẽ cũng có thể... (>////<)

Tuy nhiên, vào ban đêm, họ vẫn ngủ trên loại chiếu tatami rộng rãi kia. Để tránh sự nghi ngờ, Cố Tiêu và Trương Tư Nghị thậm chí không ngủ cạnh nhau. Cả hai đều kìm nén đến sắp phát hỏa, sáng hôm sau, trên trán Trương Tư Nghị còn nổi mấy hạt mụn, khiến cậu hậm hực dậm chân!

Rời Arashiyama, cả nhóm đi vòng qua Nara, cuối cùng đã đến điểm dừng cuối cùng của chuyến đi, Tokyo.

Lần này rốt cục họ không phải ngủ trong phòng chiếu tatami nữa, công ty đặt phòng cho họ tại một khách sạn kinh doanh tiêu chuẩn. Buổi chiều, sau khi đến khách sạn cất hành lý, đám đông tiếp tục đi ra ngoài thăm quan Bảo tàng Nghệ thuật Phương Tây.

Trên đường đi qua cầu Rainbow, họ thấy rất nhiều người lái những chiếc xe xịt sơn phun màu trên cầu, còn có những người bôi son đỏ sặc sỡ trên mặt, từ trong xe thò đầu ra lớn tiếng reo hò.

Đám người không rõ ý nghĩa, xem đây là cách thức đặc biệt để tham quan cầu Rainbow. Khi họ xuống cầu, thấy đoàn diễu hành mặc quần áo màu đỏ và cầm cờ cầu vồng trên tay, không thể không dừng lại để xem.

Đám đông cổ vũ, la hét, thậm chí những người cùng giới còn ôm hôn nhau ở nơi công cộng, cảnh tượng này khá ngoạn mục!

Có người kịp phản ứng: “Không phải cờ cầu vồng là biểu tượng của đồng tính luyến ái sao?”

“What the fuck, cho nên những người này đều là gay?”

“Có lẽ thế...”

Mọi người đều khá sốc. Hình như đây là lần đầu tiên Lục Kiều nhìn thấy rất nhiều gay chân thực và sống động như vậy, sợ hãi đến u mê, ngay cả Trương Tư Nghị cũng trợn mắt há mồm.

“Đậu đen rau muống, Tokyo cũng quá cởi mở!”

“Cầu Rainbow hóa ra là nơi tụ tập của gay?”

Đám người anh một câu, em một câu, vừa mới lạ vừa tò mò, nhưng sau một thời gian lại cảm thấy không đơn giản như vậy, bởi vì nhiều người đang giơ bảng hiệu viết ngày 26 tháng 6 năm 2015 - Rõ ràng là hôm nay là một ngày đặc biệt gì đó.

Sau khi cẩn thận nghe ngóng, mọi người mới biết được, hóa ra hôm nay là ngày Tòa án tối cao Hoa Kỳ ra phán quyết hôn nhân đồng giới là hợp pháp tại Mỹ.

“Chẳng trách nhiều người đồng tính xuất hành như vậy!”

“Đồng tính luyến ái hợp pháp ở Hoa Kỳ có liên quan gì với Nhật Bản không?”

“Không liên quan gì đến đất nước nhưng có quan hệ đến nhóm người đồng tính luyến ái. Đối với họ, đồng tính luyến ái hợp pháp ở Hoa Kỳ đại diện cho một thế giới văn minh cởi mở hơn, vì vậy đây là một ngày lễ kỷ niệm đáng để ăn mừng.”

Trương Tư Nghị im lặng liếc nhìn Cố Tiêu - người nói câu này, họ thấy niềm vui giống nhau trong mắt họ.

Đúng vậy, mặc dù nó không liên quan gì tới họ, nhưng nó chắc chắn mang lại cho họ hy vọng tốt đẹp về tương lai tươi sáng.

Tình yêu không phân biệt giới tính, thế giới này vẫn có chỗ dành cho họ.

Đi dạo xong trở về khách sạn, Trương Tư Nghị vẫn đang suy nghĩ về việc có nên thương lượng với Đào Phỉ đổi phòng hay không. Tối nay, cậu đặc biệt muốn ở cùng Cố Tiêu.

Có lẽ những gì cậu nhìn thấy và nghe thấy trên đường khiến cậu vô cùng cảm động, hoặc có thể cậu nhớ Cố Tiêu quá nhiều. Ra ngoài nhiều ngày như thế, thậm chí một cái nắm tay cơ bản nhất khi gặp mặt người yêu cũng phải cẩn thận, Trương Tư Nghị thật sự rất khao khát khó nhịn.

Kết quả là, trước khi cậu có thể tìm lý do mở lời với Đào Phỉ, Cố Tiêu đã xuất hiện ở cửa phòng cậu, nói: “Lục Kiều qua bên kia ngủ.”

[1] Kabedon đề cập tới hành động đập mạnh vào tường. Ý nghĩa thứ nhất là hành động đập vào tường như một hành động phản đối khi phòng bên cạnh gây ồn ào. Một ý nghĩa khác thường xuất hiện trong manga hay anime, khi một người dồn một người khác vào vách tường tạo ra tiếng "don" (thùng), và điều này đã trở nên phổ biến như một "lời tỏ tình" lém lỉnh.

[2] Vệ Giới (sinh năm 286 mất năm 312) là một trong tứ đại mỹ nam của Trung Quốc cổ đại. Cậu của Vệ Giới là Phiêu kị (tên hiệu của tướng quân thời xưa) Vương Vũ Tử, anh tuấn, thoải mái có phong thái, nhìn thấy ngọc giới (một loại ngọc khuê lớn của vua chúa thời xưa) từng cảm thán nói: "Ở bên châu ngọc, cảm giác ta ô uế."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trợ Lý Kiến Trúc Sư
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...