Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trò Chơi Sinh Tồn Đói Khát – Chương 3

Trò Chơi Sinh Tồn Đói Khát

Tác giả: Tiểu Thời Nhĩ Cá Tra Tra
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Khát quá.” Anh Tử khó chịu li.ếm môi một cái, nhưng điều này không có tác dụng giải khát, trái lại khiến môi của cô ta càng khô hơn: “Đừng nói là chúng ta sẽ mãi không tìm được nước đấy nhé.”

Điều này khó mà nói được.

Trong lúc Thẩm Tiêu đang suy nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào thì đột nhiên nghe thấy bên cạnh có người hét lên: “Ôi có rắn!”

Là giọng của Phương Phương.

Thẩm Tiêu và Anh Tử đều đi sang chỗ âm thanh truyền đến, nhìn xem cô ta có xảy ra chuyện gì không, chỉ một lát sau khi hai cô đến, hai người bên Dương Hoằng cũng xuất hiện.

Phương Phương ngã ngồi trên mặt đất, bị dọa đến mức òa khóc: “Con rắn to lắm, vừa rồi suýt chút nữa tôi đã bị rắn cắn, sao tôi lại gặp phải chuyện này chứ, tôi muốn về nhà.”

Nhìn thấy cảm xúc của cô ta suy sụp, vẻ mặt của những người còn lại đều khác nhau, Anh Tử không kìm lòng được bèn nhỏ giọng phàn nàn với Thẩm Tiêu: “Chỉ là một con rắn thôi mà, đúng là bệnh công chúa.”

Thẩm Tiêu không để ý đến cô ta, đây không chỉ là chuyện con rắn, mỗi người đều có phòng tuyến tâm lý của riêng mình, trước khi xảy ra chuyện bất ngờ, cảm xúc của cô ta đã bị đè nén, hiện tại đột nhiên bị đ//â//m một cái, đương nhiên cũng muốn thuận thế trút ra.

Chờ Phương Phương khóc xong, Thẩm Tiêu ngồi xổm xuống vỗ nhẹ lên lưng cô ta, hỏi: “Vừa rồi còn rắn kia lớn bằng chừng nào, có hoa văn gì không? Cô thấy rõ chứ?”

Khóc một lúc, cảm xúc của Phương Phương được ph.át tiết ra ngoài, người cũng dễ chịu hơn. Thấy mình thất thố trước mặt mọi người, da mặt trắng nõn của cô ta đỏ lên, trên mặt hiện lên sự xấu hổ, thấy Thẩm Tiêu hỏi mình, cô ta vội vàng đáp lời để hóa giải xấu hổ: “Ít nhất cũng dài khoảng một mét, màu đen, hoa văn thì tôi quên rồi, vừa rồi vốn dĩ tôi muốn tìm một nhánh cây, đột nhiên phát hiện nó từ trên cây rơi xuống, không đợi tôi kịp phản ứng, nó đã chui vào bên trong.”

Chỉ dựa vào chút tin tức này, Thẩm Tiêu cũng không tài nào phán đoán ra con rắn kia có độc hay không, chẳng qua có thể khẳng định là: “Xem ra buổi tối chúng ta nên đến ngủ ở chỗ bãi cát.” Thẩm Tiêu nhìn Dương Hoằng rồi đưa ra ý kiến: “Chẳng may trong rừng cây này có rắn độc, buổi tối chúng ta sẽ vô cùng nguy hiểm.”

Bờ biển gió lớn, buổi tối nhiệt độ không khí giảm xuống, sẽ rất lạnh. Tuy trong rừng cũng có gió, nhưng ít ra cũng ấm áp hơn. Chẳng qua vì rắn rết, trước khi bọn họ tìm được chỗ ẩn náu ổn, tốt nhất vẫn nên ở trên bãi cát.

“Ừm.” Dương Hoằng không có ý kiến gì: “Các cô tìm được nguồn nước chưa?”

“Còn chưa tìm được.” Thẩm Tiêu lắc đầu.

“Chúng tôi cũng thế.” Tiểu Vân trả lời.

“Chúng tôi cũng chưa có thu hoạch gì!” Dương Hoằng thở dài, lại nhìn mặt trời trên đỉnh đầu: “Gần trưa rồi, hai, ba tiếng tiếp theo chính là khoảng thời gian nóng nhất trong ngày, mất nước rất nhanh, chẳng bằng mọi người nghỉ ngơi trước, chờ qua giữa trưa, chúng ta lại đi tìm nước.”

Quyết định này nhận được sự nhất trí đồng ý của mọi người, xung quanh rừng rậm tĩnh mịch, mấy người lấy lá chuối tây rải xuống đất, nghỉ ngơi ngay tại chỗ.

Vừa rồi có chuyện để làm, sự chú ý bị phân tán, Thẩm Tiêu không nghĩ đến nhà, hiện tại dừng lại, suy nghĩ của cô vô thức nghĩ tới một chuyện, cô rất muốn biết sau khi biết được tin tức về cái ch/ết của mình, cha mẹ cô có chịu đựng nổi không.

Cô lắc đầu, cưỡng ép mình không nghĩ đến những chuyện này nữa, Thẩm Tiêu nhắm mắt lại để mở cửa hàng giả tượng ra.

Vừa rồi sau khi cô bị giá cả của phục sinh đan dọa sợ nên vẫn chưa xem kỹ những món đồ khác. Hiện tại sau khi mở ra, cô phát hiện bên trong đó có đủ loại bảo bối như bùa, đạn được, các loại thiên tài địa bảo nhiều vô số kể, đương nhiên giá cả cũng vô cùng đắt đỏ.

Đối với cô mà nói, những thứ này giống như nói mơ giữa ban ngày, Thẩm Tiêu phát hiện bên dưới cùng của cửa hàng giả tượng có một phân loại nhỏ, bên trong là vật tư sinh tồn, ấn vào xem, phía trên cùng là đồ uống, giá cả từ cao xuống thấp, Thẩm Tiêu kéo luôn xuống dưới cùng.

Biểu tượng nước khoáng quen thuộc xuất hiện, chỉ thấy trên đó ghi giới thiệu vắn tắt: Nước uống sạch sẽ, quy cách đóng gói: 550ml, giá cả 10 tích phân.

10 tích phân… Đó chính là tương đương với 10 viên ngọc trai.

Dù là người có tính tình trầm ổn như Thẩm Tiêu thì trên trán cũng không kiềm được gân xanh nổi lên, nếu đám thương nhân trên trái đất biết, một chai nước khoáng mà bình thường họ bán hai tệ một bình, có thể đáng giá 10 viên ngọc trai thì chỉ sợ nằm mơ cũng cười tỉnh.

“Thật đúng là thị trường không hợp thói thường.” Trong lòng Thẩm Tiêu cũng rất rõ, trên thị trường mà người bán không có bất kỳ sự cạnh tranh nào, giá cả đều do người bán quyết định.

Con đường kiếm nước từ cửa hàng giả tượng hoàn toàn bị chặt đứt, Thẩm Tiêu lại nhìn những vật tư bên dưới, cái gì mà mì tôm, bánh mỳ, bánh kem… giá cả đều từ 10 tích phân trở lên.

Rõ ràng là đi ăn cướp.

Thấy không còn cách nào để lấy được thứ mình muốn từ bên trong này, Thẩm Tiêu thất vọng đóng cửa hàng giả tượng lại rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sau khi nhắm mắt lại, những động tĩnh khác ở trong rừng cây trở nên rõ ràng hơn, gió nhẹ nhàng lay động cành lá, chim trong rừng hót véo von, cùng với tiếng khóc nức nở của đồng bạn bên cạnh.

Anh Tử ở bên cạnh như không muốn nghe thấy tiếng khóc này, cô ta không kiên nhẫn, xoay người âm trầm nói: “Đừng khóc nữa, cô tiết kiệm sức để đi tìm nước không tốt hơn à? Cô khóc như thế, trong lòng mọi người cũng không thoải mái, cũng đâu phải chỉ mình cô gặp phải chuyện bất hạnh.”

Những lời này của cô ta khiến cho bầu không khi ngưng trọng, Phương Phương đang khóc, thấy xung quanh không ai đứng ra bênh vực mình cũng dần dần nín khóc.

Cho dù lúc này có khó chịu hay không, buổi trưa cũng trôi qua rất nhanh, sau khi thời tiết mát hơn, một hàng sáu người lại một lần nữa xuất phát. Ngôn Tình Cổ Đại

“Bây giờ cách lúc mặt trời lặn còn mấy tiếng nữa.” Dương Hoằng lên tiếng: “Ý của tôi là, chuyện tìm nước sẽ do hai người tôi và Thẩm Tiêu phụ trách là đủ rồi, bốn người các cô chia làm hai nhóm, một nhóm tìm đồ ăn, một nhóm đi nhặt củi và lá chuối tây gì đó, đến lúc đó thuận tiện dựng chỗ ẩn núp.”

Là người đàn ông duy nhất trong đoàn thể nhỏ này, lại thêm kinh nghiệm phong phú hơn, Dương Hoằng nắm giữ quyền lên tiếng trong cả đội.

“Chuyện tìm nước vẫn nên để anh và tôi đi thì hơn.” Phương Minh Tuyết chủ động xin đi gi/ết giặc đổi vị trí với Thẩm Tiêu: “Thẩm Tiêu, cô ấy biết nấu cơm, tìm đồ ăn nhất định sẽ thạo hơn chúng tôi, nghề nào cũng có chuyên môn riêng của mình, để cô ấy đi theo anh tìm nước, còn chẳng bằng để cô ấy dẫn theo người khác đi tìm đồ ăn.”

Lời này của Phương Minh Tuyết rất hợp lý, Dương Hoằng cũng đồng ý. Sau khi hai người bọn họ đi, Anh Tử nhìn theo bóng lưng Phương Minh Tuyết, châm chọc một câu: “Cô ta thật đúng là nghĩ hết cách dính cùng một chỗ với Dương Hoằng.”

Từ lúc bắt đầu đi tìm củi, đến bây giờ đi tìm nước, nơi nào có Dương Hoằng, chỗ đó sẽ có Phương Minh Tuyết.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trò Chơi Sinh Tồn Đói Khát
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...