Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trò Chơi Công Lược Toàn Năng – Chương 100

Trò Chơi Công Lược Toàn Năng

Tác giả: Chỉ sợ sau đó cưng ngay cả thái giám cũng không bằng...
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Hành dứt lời mới nhận ra mình lỡ mồm, hắn thầm tự mắng một câu “Ngu xuẩn” rồi bằng ý chí sinh tồn mãnh liệt, hắn bổ nhào tới trước mặt Khương Ly rồi quỳ xuống, chân thành xin lỗi: “Huấn luyện viên, em tới để nhận sai.”

“Phải không?” Khương Ly ngẩng đầu nhìn hắn: “Không phải tới ăn cơm à?”

“Đương nhiên là không rồi!” Lục Hành thề với trời: “Ăn cơm sao quan trọng bằng anh được, em không hề muốn ăn cơm đâu mà nha.”

“Thì ra là thế.” Khương Ly gật đầu, kêu Dada: “Nếu không muốn ăn cơm thì đổ hết đi.”

Lục Hành: “.

.

.” Không phải chứ?

“Vâng.” Dada xoay người, chạy ra chuẩn bị đổ hết đồ ăn đi.

Nghe Khương Ly nói, giờ Lục Hành mới biết bàn đồ ăn này là chuẩn bị cho hắn.

Lục Hành vừa buồn cười vừa xúc động, hóa ra nãy giờ hắn bị đùa cợt rồi, cuối cùng hắn đã hiểu lời cha mình nói, làm chồng thật không dễ dàng.

Lục Hành nhanh tay chạy ra giữ Dada lại: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng động vào đồ ăn của tôi.”

Dada: “.

.

.”

“Không phải tới nhận sai à?” Khương Ly đứng dậy, lạnh lùng nhìn hắn: “Ăn cơm cái gì?”

“Nhận sai đã, anh tha thứ rồi em mới được ăn cơm.” Lục Hành đứng dậy theo, nắm lấy tay Khương Ly: “Em biết sai rồi, anh đừng giận nữa mà.”

Khương Ly không hất tay Lục Hành ra, chỉ lạnh lùng nhìn hắn: “Anh là một Omega hung tàn, tức giận cũng bình thường thôi mà?”

Quả nhiên vẫn còn giận hắn!

Lục Hành hối hận với cái mỏ của mình lắm rồi, hắn tha thiết xin lỗi: “Em nói bậy đó, anh không hung dữ chút nào hết.”

Khương Ly cười khẩy: “Phải không, anh còn tưởng rằng em muốn tìm chết.”

Lục Hành vội nói: “Tục ngữ nói rồi, ta không vào địa ngục thì ai vào! Huấn luyện viên, anh cứ đánh chết em đi, em không phản kháng đâu!”

Khương Ly: “.

.

.”

“.

.

.

Còn tý liêm sỉ nào của Alpha không thế?” Huyền Ưng không nhìn nổi cái kiểu chân chó của Lục Hành nữa, nó khinh bỉ lên tiếng.

“Cậu quản được chắc?” Gân xanh trên trán Lục Hành nhảy giật, hắn sợ nó nói linh tinh làm Khương Ly bực thêm thì khổ, rồi đột nhiên có giọng nói thanh thoát của Ngân Tước vang lên: “Liêm sỉ là gì?”

“Liêm sỉ à.

.

.” Huyền Ưng chân chó giải thích ngay: “Là biết co được dãn được, giống Tứ hoàng tử đó, Ngân Tước nhỏ, nếu em tò mò thì cứ để tôi tới chỉ cho nha.”

Ngân Tước: “.

.

.

Không cần.”

Lục Hành: “.

.

.” Huyền Ưng, đ//ụ má câm ngay cho tôi.

Huyền Ưng trêu Ngân Tước khiến sắc mặt Khương Ly khá hơn hẳn, lạnh lùng kêu Lục Hành: “Ăn cơm trước đã.”

“Anh không giận hả?” Lục Hành không động đậy, cứ nắm chặt tay cậu như thể đến khi cậu tha thứ mới buông ra.

Khương Ly không thực sự tức giận nhưng vẫn phải diễn chứ, cậu cau mày: “Đàn ông đàn ang sao yểu điệu quá vậy?”

Lục Hành nghe giọng Khương Ly có vẻ không vui, thế là không dám dính dính bám bám nữa, hắn gập người kính lễ: “Dạ vâng thưa huấn luyện viên!”

Khương Ly chuẩn bị một bàn bốn mặn một chay, trông khá phong phú, gần đó còn đĩa trái cây cắt sẵn.

Lục Hành ăn đến thỏa mãn, dường như hắn là Alpha hạnh phúc nhất Đế quốc này vậy.

Trong lúc ăn cơm, Lục Hành có nhận được tin nhắn của Kiều Ngọc, cậu ta hỏi hắn đã bị Khương Ly đánh cho tàn phế chưa.

Lục Hành cười khẩy một tiếng, chụp ảnh bàn ăn gửi lại: “Đánh tàn phế là thế nào, đám Alpha độc thân mấy người không hiểu được đâu.”

Đột nhiên bị thồn cơm chó, Kiều Ngọc gục ngã tại chỗ.

Ăn uống tắm rửa xong xuôi, Lục Hành rón rén lẻn vào phòng Khương Ly, Khương Nhu Mễ thấy thế đu lên người hắn muốn theo vào.

Lục Hành ghét bỏ đẩy Khương Nhu Mễ ra ngay: “Cút đi, bóng đèn.”

Nói xong hắn sập cửa, mặc kệ Khương Nhu Mễ ngơ ngác đứng sững đó: “? ? ?”

Khương Ly đã sớm tắm xong, lúc này đang ngồi dựa giường xem tin tức quân sự, nghe thấy có tiếng động, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Hành.

Thế thì sao chứ? Khương Ly tự động bỏ qua hắn luôn, cậu đọc tin tức tiếp.

Lục Hành tùy ý ngồi xuống giường, ánh mắt lướt trên người Khương Ly, áo tắm xẻ tà lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn trông vô cùng quyến rũ.

Khác với những Omega yếu đuối được nuôi dưỡng trong nhà kính, quanh năm Khương Ly phải tắm mình trong nắng gió sa trường, dáng người không cường tráng nhưng rất chuẩn, cơ bắp săn chắc mà không kém phần mịn màng mơn mởn.

Ẩn chứa sau thân hình mỏng manh đó là một sức mạnh tiềm tàng không thể coi thường.

Làn da Khương Ly trắng hơn Lục Hành rất nhiều, dưới ánh sáng đèn điện nó càng thêm chói mắt.

Mắt Lục Hành dán chặt lên cặp đùi trắng nõn đó, hắn rất muốn vuốt ve mơ.n trớn nó rồi.

Hai người không ai nói chuyện, một người nằm một người đứng, rõ ràng cách nhau những năm mét nhưng không khí trong phòng lại vô cùng ái muội.

Khương Ly ngồi lâu tê chân, cậu chuyển tư thế, buông chân xuống rồi đắp áo tắm lên chân che đùi lại.

Lục Hành đi về phía cậu, đi được một nửa thì thiết bị liên lạc của Khương Ly đột nhiên vang lên.

Khương Ly ngồi dậy nhận máy, giọng Ryder vang lên: “Thiếu tá.”

Lục Hành nghe tới đây là nhào tới ngồi cạnh Khương Ly, lên tiếng: “Thượng úy Ryder, tối rồi còn có việc gì thế?”

Thấy Lục Hành, Ryder nháy mắt mất tự nhiên nhưng nhanh chóng che giấu biểu cảm đó: “Chào Tứ hoàng tử điện hạ.”

Khương Ly thực sự cạn lời với sự ấu trĩ này, nhưng cậu không để hắn ra, dù sao thì cũng phải giữ thể diện cho hắn trước người ngoài nữa chứ, chỉ nghiêng đầu liếc hắn một cái ý bảo đừng nói linh tinh, sau đó mới hỏi Ryder xem có chuyện gì.

Ryder: “Chuyện hôm nay do tôi đường đột, nghĩ một hồi thì vẫn nên nói với ngài một câu xin lỗi, hy vọng sẽ không không.

.

.

quấy rầy đến ngài.”

Ryder vẫn luôn là cấp dưới đắc lực của nguyên chủ, tính tình trung thành nghĩa khí, thực lực vô cùng cường hãn, là người đứng thứ hai trong quân đoàn chỉ sau Khương Ly.

Xưa nay Ryder vẫn luôn yêu thầm nguyên chủ, nhưng lại sợ đ//â//m thủng tầng giấy mỏng này sẽ sinh hiềm khích nên mãi không nói ra, còn nguyên chủ lại thuộc dạng trì độn trong chuyện tình cảm, bởi vậy cậu không hề biết.

Ryder tỏ tình thất bại nhưng anh ta không hề oán hận, ngược lại còn lo lắng Khương Ly sẽ vì mình mà gặp rắc rối, điều này chứng tỏ Ryder thực sự yêu Khương Ly.

Anh ta nào biết người anh ta đang tỏ tình, đang nói xin lỗi đâu còn là người anh ta từng nguyện thề sẽ trung thành cả đời.

Sau sự kiện ở tinh cầu Will, nguyên chủ hôn mê liền hai tháng, trong lúc đó Ryder vẫn luôn ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ.

Từ ngày Khương Ly đi tới thế giới này, bọn họ mới chỉ gặp nhau hai lần ngắn ngủ, Ryder căn bản không có thời gian phát hiện linh hồn đã đổi chủ.

Nghĩ tới đây, Khương Ly không khỏi cảm thấy thổn thức, cậu chân thành nhìn Ryder: “Không phiền đâu, xin đừng bận lòng nữa.”

Ryder gật đầu, trong lòng biết lúc này không thích hợp để nhiều lời, anh ta nhìn cậu thêm một lần, sau đó chủ động ngắt liên lạc.

Hình ảnh Ryder biến mất, Khương Ly tắt thiết bị, đang định tiếp tục xem tin tức thì bỗng dưng trời đất như quay cuồng, cậu bị Lục Hành đè dưới thân.

Tới lúc nhận ra thì Khương Ly phản ứng lại ngay, cậu nhanh chóng túm lấy mặt Lục Hành, trở tay quăng hắn xuống.

Lúc Hành nhẹ nhàng tiếp đất, giơ tay nắm lấy cổ chân đang định đá hắn, Lục Hành muốn kéo người vào lòng nhưng bất thành, đã thế còn bị Khương Ly mượn lực cho một cùi trỏ thẳng vào mặt!

Phòng ngủ rất rộng, hai người đánh nhau vô cùng thoải mái, cứ thế anh tới tôi đỡ mấy chục chiêu mãi chẳng ngừng.

Gần đây tuy thực lực Lục Hành có tăng nhưng vẫn không là gì so với Khương Ly, hắn bị Khương Ly quật qua vai, “Rầm” một tiếng trực tiếp nằm đo đất.

Đôi chân trầ.n trụi của Khương Ly dẫm lên ngực Lục Hành, trong mắt mang lên tia ngạo nghễ khó giấu: “Phục chưa?”

“Đương nhiên là.

.

.”

Lời nói của Lục Hành đột nhiên khựng lại, nhìn Khương Ly lúc này khiến đáy mắt hắn đột nhiên tối lại, hầu kết vô thực trượt lên trượt xuống.

Vì vừa vật lộn xong nên áo tắm dài trên người Khương Ly vô cùng xộc xệch, cổ áo trái trượt xuống lộ ra mảng da thịt ửng hồng, nơi đầu núm v.ú gặp khí lạnh k.ích thích dần cứng lên, hơn nữa khi cậu dẫm lên ngực hắn, áo choàng tắm xẻ sâu tới đùi, để lộ trọn vẹn cặp chân thon dài trắng nõn.

Từ góc độ của Lục Hành nhìn lên, đúng lúc có thể nhìn thấy lớp q.uầ.n lót trắng tinh nửa kín nửa hở lộ ra, ôm trọn lấy nơi t.ư mật kín đáo.

Thời khắc này, yết hầu Lục Hành khô đến bỏng rát, nhịp thở d.ốc của Khương Ly chẳng khác nào thuốc kích d.ục đối với hắn.

Dưới sự kíc. thích đó, nơi t.ư mật của Lục Hành nhanh chóng cương c.ứng khiến quần dựng lên thành một độ cung đáng sợ.

Thấy phản ứng của Lục Hành, lúc này Khương Ly mới nhận ra mình chưa mặc quần áo tử tế, cậu định chỉnh lại cho tử tế nhưng Lục Hành đã đi trước một bước, hắn nhanh tay giật mạnh tấm áo choàng tắm kia ra, ôm người trọn vào lòng rồi dùng sức dán đôi môi nóng cháy lên.

Khó phân biệt được là ai xé quần áo đối phương trước, hai cơ thể vừa vận động đã nóng càng thêm nóng, khi da thịt chạm vào nhau, hai người đều không kìm nổi mà phát ra tiếng thở d.ốc thỏa mãn.

Tay Lục Hành ôm m//ô//n//g Khương Ly, hắn bế cậu rồi điên cuồng hôn môi, dụ.c vọng kìm nén bấy lâu nay nháy mắt bùng nổ như hận không thể hòa một thể với cậu.

Khương Ly ôm cổ hắn, ngực dồn dập thở d.ốc, mồ hôi ướt át khiến làn da vốn trắng càng thêm sáng.

Lửa tình rạo rực cháy bỏng từ đêm muộn dây dưa tới tận hừng đông, Lục Hành như hóa hung thú Thao Thiết tham ăn bất mãn, hắn quấn lấy Khương Ly làm đủ mọi loại tư thế, lần nào cũng dốc hết sức mình như hận không thể chết trên người cậu luôn.

Không kỳ ph.át tình, không pheromone nhưng chẳng gì có thể cản hai người bên nhau.

Suốt hai kiếp đời, tình yêu ấy đã khắc cốt ghi tâm, thậm chí khảm sâu vào linh hồn để rồi đối phương có thay tên đổi họ, có biến đổi dung mạo tới đâu thì họ vẫn sẽ tìm được nhau.

Trước khi vào phòng Khương Ly, Lục Hành đã tìm tới Joel xin nghỉ, bảo hôm sau hai người sẽ không tới, tất cả cứ huấn luyện bình thường mà không cần chờ bọn họ.

Thể lực Alpha trời sinh ưu việt, làm tì.nh suốt một ngày một đêm nhưng Lục Hành không hề cảm thấy mỏi mệt, càng thân mật, hắn càng hăng máu cày cấy trên người Khương Ly, mãi cho đến lúc cậu không chịu nổi đá hắn ra khỏi phòng mới thôi.

Bị đuổi ra nhưng Lục Hành không hề buồn, hắn hưng phấn đăng một tấm hình tinh hỏa tuyệt đẹp lên trang cá nhân rồi đệm thêm một hàng “A a a a a a a a a a a a a a a” trông ấu trĩ vô cùng.

Khương Ly ở trong danh sách bạn bè nên cũng thấy bài đăng, một tấm ảnh tinh hỏa sặc sỡ sắc màu bay lượn khắp nền trời thăm thẳm.

Ở thế giới này không có pháo hoa nên Lục Hành ph.óng tinh hỏa thay thế.

Người vui cũng có kẻ buồn, ngoại trừ hệ thống bị nhốt trong phòng tối, Huyền Ưng cũng bị Lục Hành khóa trái trong ngăn kéo phòng khách, họ nhốt hai đứa nó đến mức hoài nghi nhân sinh luôn.

------oOo------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2: Ngạo kiều muộn tao tổng tài công
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trò Chơi Công Lược Toàn Năng
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...