Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trèo Cao - Đản Thát Sa – Chương 33

Trèo Cao - Đản Thát Sa

Tác giả: Đản Thát Sa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay từ trước khi bộ phim này phát sóng, đã có người nói chắc chắn sẽ có chuyện hay.

Kinh Thiên Nguyệt là người đi đến đâu cũng tạo ra chủ đề. Một mỹ nữ đẳng cấp hàng đầu, lại thêm một chuyện tình ồn ào, làm sao có thể không nổi tiếng được.

Nàng và Tần Miện ân oán với nhau đến mức bản thân nàng cũng chẳng bận tâm khi bị người khác trêu chọc, đôi khi còn nhấn thích những video ngắn mà cư dân mạng chế giễu.

Trước đây, khi tin tức ly hôn lan truyền, các tài khoản marketing lớn đã bóc tách cuộc hôn nhân của họ. Đã có tin đồn Tần Miện sợ vợ. Trong giới giải trí, sợ vợ thật ra cũng nhiều, chỉ cần xây dựng hình tượng người chồng yêu vợ là xong.

Nơi công cộng, bị trêu chọc cũng vui vẻ cho qua. Đến Tần Miện thì lại là gió thổi cỏ lay. Hai người cùng tham dự sự kiện thì ngược lại là Kinh Thiên Nguyệt chủ động đến nhiều hơn.

Chuyện sợ vợ này không có bằng chứng, nhưng sau này Tần Miện bị chụp ảnh khóe miệng bầm tím, mới lờ mờ truyền ra tin Kinh Thiên Nguyệt có khuynh hướng bạo lực.

Kết hợp với tin tức nàng từng đánh phóng viên khi còn trẻ, người ta đi đến kết luận Tần Miện bị bạo hành gia đình.

Nhưng cho đến nay, đây vẫn chỉ là những tin đồn thổi. Hai người ly hôn, cũng không nói lời dễ nghe.

Phía Kinh Thiên Nguyệt ám chỉ rằng Tần Miện ngoại tình không thể tẩy trắng được. Phía Tần Miện thì lên án Kinh Thiên Nguyệt quá mức cường thế.

Chuyện tình cảm luôn khó nói rõ, nhưng ngoại tình trong hôn nhân thì vẫn là ngoại tình, việc ly thân cũng không thể trở thành lý do.

Và hiện tại, đoạn video mờ nhạt này được các nền tảng lớn thay phiên nhau đẩy lên. Các trang tự truyền thông cũng làm việc tăng ca để kịp đăng bài, cố gắng câu view.

Mặc dù video rất mờ, nhưng cũng có thể nhìn ra ai là ai. Trên Weibo, video được đẩy lên đầu trang, màn hình tràn ngập bình luận. Video còn cố tình dùng vòng tròn đỏ để khoanh người.

Không đến một phút, cũng không có âm thanh, nhưng có thể nhìn ra là đang cãi vã.

@trà nhan rốt cuộc có phải hay không trà: Cái gì cảnh tương hỗn loạn thế này! Tôi cứ nghĩ bức ảnh lần trước là cực hạn rồi, không ngờ còn có cái này...?? Đây là lúc ăn cơm gặp phải à? Thật sự khinh thường cô Sở Nghiên, cô giả vờ nhu nhu nhược nhược làm gì chứ? Chỉ xem ảnh tôi cũng có thể não bổ ra một vở kịch rồi. Là tôi thì tôi cũng muốn đánh người, càng đừng nói Nguyệt Thần... Không thể không nói cú đấm cuối cùng của Tiêu Nhung làm tôi sốc nặng, trời đất ơi, tôi cứ nghĩ cô bé này chỉ giỏi khoản đẹp trai thôi, ai dè ngầm lại ngầu đến thế??

@Giang Nam không chỗ nào có: Đến ngày nay tôi vẫn muốn cảm thán một câu: Tần Miện, đúng là khác lạ, mỹ nữ thì hắn bội tình bạc nghĩa lại đi coi trọng một cô bạch liên hoa nát bét.

@cẩu lương ăn xong rồi: Mấy người bình luận làm ơn nói năng sạch sẽ chút đi. Kinh Thiên Nguyệt bản thân có khuynh hướng bạo lực rõ ràng như thế, còn ở đó bôi nhọ, vừa nhìn là Sở Nghiên bị bắt nạt rồi sao?

@hồ đến chỗ sâu trong tự nhiên hắc: ồn ào náo nhiệt tôi vẫn đang xem đi xem lại động tác cuối cùng của Tiêu Nhung, dựa vào cô ấy sao mà thành thục thế, nhớ không nhầm thì hôm nay đáng lẽ cô ấy đóng máy mà? Trời ơi cũng quá thảm, ngày đóng máy đáng lẽ phải ăn mừng tử tế lại gặp phải chuyện này. Cô bé cũng rất cứng cỏi, xem ra cô ấy và Kinh Thiên Nguyệt thật sự có quan hệ tốt.

@người sử dụng 87655444: Người ở hiện trường, vẫn còn đang chấn động... Tôi đi toilet, mọi người biết đấy, đây là khách sạn tốt nhất ở khu phim trường, họ chắc là ra từ phòng riêng và đụng phải nhau. Tôi nhìn thấy lúc đó gần như kết thúc rồi, lần đầu tiên nhìn thấy người đại diện của Kinh Thiên Nguyệt, trời ơi trong video không có tiếng, các bạn là không nghe được anh ta mắng chửi người, quả thực có thể ra sách luôn. Tần Miện bị chửi té tát, bị Sở Nghiên kéo đi... Rất k*ch th*ch, tôi cùng Ngụy đại ca cùng nhau đờ đẫn mặt [hình ảnh]

@Kinh Thiên Nguyệt cùng Tần Miện hôm nay ly hôn sao: Tần Miện sao còn chưa chết!!! Tra nam đi tìm chết!!!!! Chống lại tra nam!

@ngạc nhiên khoai chiên không quá ngạc nhiên: Tò mò chết mất, Sở Nghiên rốt cuộc có bối cảnh gì thế, tại sao không ai bóc phốt cô ta vậy! Tôi thật sự không tin cô ta chỉ là một nữ idol nhan sắc bình thường, trời ơi Tần Miện bị bỏ bùa à??

........................

Top 10 hot search đều là các chủ đề liên quan: 【 Sở Nghiên bối cảnh】【 Kinh Thiên Nguyệt Tần Miện 】【 Kinh Thiên Nguyệt bạo hành gia đình 】【 Tiêu Nhung một quyền 】...

Một bữa cơm mà ăn một bụng tức giận. Kinh Thiên Nguyệt trở về lúc đó vẫn còn đang cãi nhau với Hồng Tắc. Hai người họ, một người giọng nữ trầm, một người giọng nam cao. Hồng Tắc l khi nóng lên thì giọng trở nên the thé. Cao Tĩnh đã được chồng đón về rồi, Tiêu Nhung ngồi ở hàng cuối cùng không biết làm gì, Chu Châu ngồi bên cạnh cô chơi điện thoại, tặc lưỡi nhìn hot search đang bùng nổ.

"Thật sự là lan truyền nhanh quá."

Tiêu Nhung cúi đầu, tóc cô tùy tiện buộc đuôi ngựa ở phía sau. Điện thoại trong tay cứ rung liên tục.

Phao Phao nghe một cuộc điện thoại, đưa cho Tiêu Nhung: "Là anh Dương."

Tiêu Nhung nhấc máy, vừa uy một tiếng bên kia đã bắt đầu mắng xối xả: "Em đang làm gì đấy Tiêu Nhung, trời ơi tôi thật sự không muốn nói em nhưng em làm sao... làm sao..."

"Em sai rồi."

Bên cô rất ồn ào. Kinh Thiên Nguyệt và Hồng Tắc còn đang cãi vã. Hai người họ rất thống nhất trong việc chỉ trích Tần Miện, nhưng vẫn khó chịu.

Hồng Tắc: "Sớm đã nói Tần Miện như vậy rồi. Tôi nói cho em biết, giới giải trí tuy rằng nhà em có thể gây chấn động, nhưng đối thủ cạnh tranh vẫn phải có. Công ty của Sở Nghiên, ông chủ đó, tôi nói cho em biết, ngay cả cô Sở Nghiên kia bối cảnh cũng không tệ đâu..."

Kinh Thiên Nguyệt nhấp nháp môi, son môi màu đỏ thẫm của nàng dưới ánh sáng yếu ớt trông như màu đen. Nàng nói: "Sao, Tần Miện tự mình mở công ty à? Hắn ta với người phụ nữ kia ở cùng nhau em không quan tâm, nhưng cứ chọc tức em hoài, thật phiền phức."

"Chẳng phải vô nghĩa sao, lúc trước em còn lao tới..."

Hồng Tắc còn cố kỵ Tiêu Nhung ở đó, thu lại một chút: "Cái con mẹ nó lúc trước Tần Miện đã ly thân với em rồi mà em còn xông đến nhà hắn chụp ảnh, em bị ghi hận chẳng phải đáng đời sao? Bất quá là tôi cũng vậy, bằng không thì tiện cho hai người bọn họ."

Kinh Thiên Nguyệt xuy một tiếng: "Hắn ly thân lúc đó đâu có nói với em là hắn đang ngủ với người phụ nữ khác đâu? Ly hôn rồi hay sao?"

Phao Phao quay mặt đi, nhưng vẫn nghe thấy.

Tiêu Nhung vẫn đang nghe điện thoại, bên kia anh Dương thao thao bất tuyệt một đống lớn, Tiêu Nhung một bên ân.

"Tôi còn đang liên hệ đội ngũ của Kinh Thiên Nguyệt bên kia, ai nhức đầu quá, em vì sao muốn xen vào chuyện gia đình người ta chứ?? Nhân khí của em vất vả lắm mới lên được lại vì đánh người..."

Anh Dương cũng nói lớn tiếng. Kinh Thiên Nguyệt liếc về phía sau một cái: "Ai đấy?"

Hồng Tắc: "Em quản được sao."

Kinh Thiên Nguyệt: "Bạn gái em, em vì sao không quản."

Những lời này khiến bốn người sửng sốt. Điện thoại của Chu Châu cũng dọa rơi. Phao Phao trợn tròn mắt, nhìn về phía Tiêu Nhung.

Tiêu Nhung vẫn đang chuyên tâm nghe anh Dương mắng, cũng chưa phản ứng kịp nàng nói gì. Còn Hồng Tắc một câu "ĐM" suýt nữa ném điện thoại: "Em nói cái gì? Bạn gái cái quỷ gì??"

Kinh Thiên Nguyệt: "Cứ như vậy đấy, Tiêu Nhung là bạn gái em, vừa mới nói xong."

Cách nửa ngày Hồng Tắc cười lạnh một tiếng: "Tôi nói sao tiểu thần tượng này lại quan tâm em đến vậy, mới ra đi không bao lâu liền vội vàng theo sau, còn làm cả màn vì người đẹp mà làm chuyện động trời này nữa."

Kinh Thiên Nguyệt: "Đừng âm dương quái khí."

Hồng Tắc hít sâu một hơi. Anh ta và Kinh Thiên Nguyệt coi như thanh mai trúc mã, đáng tiếc lúc trước khuynh hướng tính dục không giống nhau. Một người cấp hai đã come out. Khi còn nhỏ người lớn còn mong tác hợp hai người họ, kết quả chính là kéo qua kéo lại thì đứt đoạn.

Việc quản lý Kinh Thiên Nguyệt không phải ai cũng làm được. Công ty giải trí trực thuộc Trâu thị trong ngành xem như rất nổi bật. Đáng tiếc lúc trước xảy ra chuyện đó, người đại diện của con gái chủ tịch không ai có thể đảm nhiệm, cuối cùng vẫn là Hồng Tắc gánh vác. Từ đó, mỗi ngày đều hối hận không thôi, cứ lặp đi lặp lại giữa việc b*p ch*t Kinh Thiên Nguyệt và nâng đỡ nàng.

"Đưa đây cho tôi."

Anh ta duỗi tay ra sau, nói với Tiêu Nhung.

Tiêu Nhung sửng sốt một chút, nhìn về phía nàng.

Kinh Thiên Nguyệt nâng cằm: "Đưa đi."

Khi điện thoại được đưa qua, Hồng Tắc lúc này mới nhìn kỹ Tiêu Nhung.

Ấn tượng của anh ta về người này vẫn là từ bộ phim của Phương Sùng Mai trước đây. Anh ta đã rời đi sau buổi thử vai lần hai, để Chu Châu đi theo Kinh Thiên Nguyệt.

Trong các báo cáo hàng tuần cũng thường xuyên xuất hiện tên Tiêu Nhung.

Dù sao cũng là đồng nghiệp, cũng cảm thấy bình thường. Kinh Thiên Nguyệt pháo đốt này từ nhỏ không có bạn bè. Người lớn thì không có gì để nói với nàng, người nhỏ thì sợ nàng, bạn cùng lứa tuổi thì hận nàng. Nàng cũng là một con sói hoang cô độc, giữa vòng tròn náo nhiệt như vậy lại đơn độc một mình.

Bất quá nhìn hiện tại cái bộ dáng này, phỏng chừng cùng nhất kiến chung tình không quan hệ, cũng không giống như là nhờ bộ phim này mà mối quan hệ tốt hơn.

Bằng không thì với cái tính cách cứng rắn của Kinh Thiên Nguyệt, người bình thường không thể làm mềm được.

Trong xe trong lúc nhất thời yên tĩnh lại, chỉ nghe được tiếng Hồng Tắc nói chuyện.

Anh ta và Kinh Thiên Nguyệt cãi nhau một đường, giọng nói đều đau, nhưng về mặt này thì rất chuyên nghiệp, nói chuyện vẫn tính là ổn thỏa.

Kinh Thiên Nguyệt cầm điện thoại, nghe Hồng Trạch sắp xếp. Tên của mình vẫn treo ở trang đầu, các tài khoản marketing yêu thích hồi ức như nước niên hoa, đặc biệt là chuyện của nàng và Tần Miện.

Đáng tiếc, chuyện thật của nàng lại bị biến thành câu chuyện thêm rất nhiều tình tiết dở khóc dở cười mà bản thân nàng cũng thấy buồn cười.

Quái nhàm chán.

Kinh Thiên Nguyệt hỏi Tiêu Nhung: "Có sắp xếp gì, hỏi qua chưa?"

Tiêu Nhung sửng sốt một chút, mới phản ứng kịp là đang nói về chuyến du lịch: "Cũng phải chờ chị đóng máy xong đi, em còn mấy cái quảng cáo đại diện, cuối tuần là phải chụp rồi."

Kinh Thiên Nguyệt gật đầu.

Nàng không nói nữa, đợi gần đến nơi thì uy một tiếng gọi Hồng Tắc. Mắt Hồng Tắc vẫn không rời màn hình điện thoại, toàn bộ là tin tức, đều là hỏi về chuyện của Kinh Thiên Nguyệt.

Còn phải điều khiển từ xa phòng làm việc để xử lý.

"Làm gì?"

"Em lát nữa đi ra ngoài một chút."

Mấy người họ đều đã uống rượu, Hồng Tắc đột nhiên cảnh giác: "Em định lái xe à?"

Kinh Thiên Nguyệt: "Em không muốn bị ngăn cản, chỉ báo cho anh một tiếng thôi."

Hồng Tắc: "Đi đâu, đi với ai?"

Nàng: "Đi với Tiêu Nhung, đi dạo phố."

Hồng Tắc: "Không được."

Kinh Thiên Nguyệt: "Tháng này tiền lương của anh không có đâu."

Hồng Tắc trợn mắt: "Tôi thiếu chút tiền lương đó à?"

Kinh Thiên Nguyệt: "Pháp Hải khai ân đi mà."

Hồng Tắc quay đầu đi xem Tiêu Nhung, Tiêu Nhung vẫn ngây ngốc đứng đó. Nàng lườm Hồng Tắc một cái: "Đừng dọa em ấy."

Hồng Tắc hết cách với nàng. Anh ta luôn cảm thấy người này nhiều chuyện, đưa cho hai người đột nhiên yêu đương hai cái mũ bảo hiểm, một chiếc xe máy.

Kinh Thiên Nguyệt: "Anh bị bệnh à?"

Hồng Tắc: "Em đi dạo phố tôi sợ em bị bắt quả tang tại trận, nghĩ kỹ mà xem dù sao cũng là rừng núi hoang vắng, chỗ em cũng không có gì đáng nói thêm nữa thì loạn, phương tiện giao thông đó hợp với em."

Chu Châu ở một bên nhịn cười.

Hồng Tắc: "À quên, em không biết lái."

Kinh Thiên Nguyệt: "Em biết, sao em có thể không biết, anh cho em diễn trắng trợn thế à?"

Hồng Tắc lười phản ứng nàng, đối Tiêu Nhung gật gật đầu: "Đầu óc em ấy không tốt lắm, nhờ em."

Lời tuy nói vậy, nhưng Tiêu Nhung vẫn cảm thấy giữa họ rất quen thuộc, không giống cô và Kinh Thiên Nguyệt, còn chưa hoàn toàn hiểu biết.

Bất quá điều này cũng không có cách nào, chỉ là vấn đề thời gian.

Kinh Thiên Nguyệt và Hồng Tắc lớn lên cùng nhau, còn Cao Tĩnh là bạn bè nhiều năm,

Cùng Tần Miện đã từng là bạn đời .

Vậy còn mình?

Chu Châu nhìn Tiêu Nhung mở xe máy chở Kinh Thiên Nguyệt đi rồi.

Cuối mùa hè, buổi tối có chút lạnh. Khách sạn bên cạnh thật ra rất trống trải. Nhưng Hồng Tắc không yên tâm, sợ hai người này bị chụp ảnh, đeo khẩu trang còn đội mũ bảo hiểm chưa kể còn phái người đi theo, kiểu rất xa.

Nếu là nghệ sĩ khác, sớm đã bị anh ta nhốt lại.

Nhưng Kinh Thiên Nguyệt thì không thể quản được, nàng chính là rực rỡ sức sống, luôn tìm mọi cách để thoát ra ngoài.

Làm bạn bè, Hồng Tắc thấy vậy vẫn vui mừng.

Nhưng nghĩ đến Tần Miện, nghĩ đến một đống cục diện rối rắm, mặt Hồng Tắc lại đen, kéo hai trợ lý này lại cùng nhau họp video với cả đội ngũ.

Gió đêm từ từ, thổi khiến tóc Tiêu Nhung bay tán loạn. Kinh Thiên Nguyệt hỏi cô: "Em lái thành thạo thế à?"

Cũng rất xấu hổ. Người như Kinh Thiên Nguyệt đi xe đạp cũng mấy trăm năm mới đi một lần, vẫn là để chụp ảnh. Xe máy thì càng đừng nói, nàng ra ngoài đều có người đưa đón, hoặc là tự mình lái xe hơi.

Lần gần nhất lái xe máy là gần mười năm trước.

"Hơn chị nhiều."

Tiêu Nhung nói.

Bị nàng bóp eo, cô suýt nữa không nắm chặt tay lái.

Khu vực này cách trung tâm thành phố vẫn còn rất xa, Tiêu Nhung cứ lái mà không có mục đích, cuối cùng dừng lại ở bên cạnh một cánh đồng.

Đã khuya rồi, hôm nay oi bức, ngay cả ngôi sao cũng không buồn ló ra.

Đèn đường xiêu xiêu vẹo vẹo, còn có muỗi bay vòng quanh bóng đèn.

Tiêu Nhung dừng lại, nửa người trên dựa vào tay lái.

Kinh Thiên Nguyệt ôm eo cô, mặt tựa vào lưng Tiêu Nhung.

Bốn bề vắng lặng, thật sự rất yên tĩnh.

Cách một hồi lâu, Tiêu Nhung nói: "Muỗi nhiều quá."

Kinh Thiên Nguyệt: "Ai bảo em không mặc thêm cái áo khoác."

Xe lại khởi động. Gió đêm, Kinh Thiên Nguyệt đột nhiên uy một tiếng: "Em sao lại động thủ đánh hắn?"

Tiêu Nhung không chút nghĩ ngợi, giọng nói của cô như nhiễm phải sự lười biếng của nàng, lại như mang hơi thở mùa hè, lời nói phun ra lại có chút giống nước lạnh từ giếng sâu: "Hắn đáng bị đánh."

"Ai bảo hắn bắt nạt chị."

Cũng rất có khí phách anh hùng.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trèo Cao - Đản Thát Sa
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...