Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRẺ KHÓC ĐƯỢC NHẬN KẸO – Chương 15

TRẺ KHÓC ĐƯỢC NHẬN KẸO

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 196
Đề cử: 0
Bình luận: 0

15

Lúc gặp lại Thẩm Manh Manh là sau năm năm.

Tôi đã thừa kế sự nghiệp của gia đình, lái siêu xe đi mua sắm cùng mẹ, còn chị ta thì mặc một chiếc váy ngắn hàng chợ ôm eo một ông chú bốn năm mươi tuổi, mặt nở mày cười.

Mẹ tôi nhận ra Thẩm Manh Manh, quá bất ngờ mà không nói được lời nào.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tôi mở lời hỏi: "Mẹ có muốn chào chị ấy một tiếng không ạ?"

Mẹ tôi lắc đầu ghét bỏ, chút mềm lòng còn lại cũng tan biến hoàn toàn.

Nhưng đúng lúc này, Thẩm Manh Manh nhìn thấy chúng tôi, mắt sáng lên, cô ta hét to: "Mẹ ơi, mẹ ơi!"

Ông chú béo bên cạnh cười khẩy, rồi t/át chị ta một cái.

"Mày còn dám nhận bậy à, nếu mụ ta là mẹ mày thì tao là bố của mày."

Nói rồi, ông ta kéo cô ta đi, nhìn cô ta vừa khóc vừa cười, trông thật đáng thương.

Mẹ tôi lắc đầu: "Đáng đời."

Buổi tối đi họp về, giữa đường xe hỏng, vừa xuống xe đã thấy Thẩm Manh Manh và dì Cận đột nhiên lao ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Thẩm Manh Manh đứng bên cạnh, gương mặt dữ tợn: "Là Lâm Vân nói cho tôi biết, chính mày bắt anh ta quyến rũ tao, mày thật đ/ộc á/c!"

Dì Cận đứng sau tôi chắn đường.

Tôi cong môi cười khẩy: "Cô có biết hồi đó tôi đưa cho Lâm Vân bao nhiêu tiền không? Chỉ ba ngàn tệ, thật đáng giá."

Thẩm Manh Manh nghe thấy vậy thì phát điên, có lẽ mấy năm nay bị đại ca hành hạ không ít.

Dì Cận rút d.a.o ra đi về phía tôi, ánh trăng phản chiếu trên dao, lấp lánh.

Tôi gõ cửa sổ xe, khóe môi cong lên: "Ra đây đi."

Cửa sau xe mở ra, sáu bảy gã đàn ông lực lưỡng bước ra, lúc này muốn chạy cũng không kịp.

Tôi đưa họ vào bệnh viện tâm thần, căn dặn y tá chăm sóc họ thật tốt.

Những đau khổ dã man mà tôi phải trải qua ở kiếp trước, lần lượt trả lại hết.

Tôi về nhà, phòng khách sáng đèn.

Bố ngồi ở sofa xem tivi, mẹ mang bát canh hầm thơm phức từ bếp ra, cười gọi tôi đến dùng.

Tôi cười gật đầu: "Dạ, vừa lúc con cũng đói bụng."

[Hoàn]

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRẺ KHÓC ĐƯỢC NHẬN KẸO
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...