Trâu Tinh Mang Phúc – Chương 5
Trâu Tinh Mang Phúc
Tiếng tru của bầy sói cũng dần biến mất, chỉ còn lại mùi đất ẩm và khói tro.
Sáng hôm sau, khi chúng tôi mở cửa bước ra, dưới đất toàn là xác sói rải khắp sân.
Còn đám dân thôn hôm qua thì chẳng thấy ai.
Trong thôn, nhà nào nhà nấy đều đóng kín cửa, chỉ có tiếng gió lùa qua khe vách.
Bà ngoại khẽ nói: “Ông nó, liệu họ còn sống không?”
Ông ngoại lắc đầu: “Không biết… nhưng nơi này không thể ở được nữa.”
Ông quay sang tôi, nghiêm giọng:
“Bé con, nhớ kỹ, sau này thấy ai mặc áo vàng, đừng bao giờ lại gần. Thứ đó… không phải người đâu.”
6
Đúng lúc này, chú Đức Vượng chạy tới, ngoài cửa vang lên một giọng nói dồn dập:
“Mau! Mau theo tôi đi! Trễ nữa thì không kịp đâu!”
Tôi kinh hãi nhìn ra cửa, bụng của chú Đức Vượng… trống rỗng, chỉ còn là một cái hốc rỗng thẳng đến lưng, vậy mà ông ta vẫn đang nói:
“Chạy mau đi! Chạy mau!”
Bên cạnh ông ta là vị đạo sĩ mày dài, đang nheo mắt, vẻ sốt ruột kêu tôi:
“Bé con! Mau ra đây! Ông bà của cháu là giả đấy!”
Giả ư?
Tôi quay đầu nhìn lại trong nhà trống rỗng, ông bà ngoại đều không thấy đâu cả.
Khắp nơi nồng nặc mùi m.á.u tanh.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Tôi vừa gọi “ông ơi, bà ơi”, vừa đi vào gian trong.
Ngay khi tôi định đẩy cửa ra, ngoài cửa phát ra tiếng “két” rất khẽ.
Tôi quay lại, ông ngoại đang đứng đó, trên tay cầm d.a.o mổ heo, ánh mắt lạnh ngắt nhìn tôi.
Còn bà ngoại thì đang nhóm lửa trong bếp, nhưng khi tôi hét gọi, tôi nhận ra nửa người của bà… đã biến mất!
Vị đạo sĩ mày dài vẫn đứng ngoài cửa, giọng gấp gáp:
“Bé con! Mau ra đây!”
“Chạy đi! Không chạy thì không kịp nữa đâu!”
Tôi lao về phía cổng sân, nhưng bỗng thấy sau gáy nhói đau.
Trước mắt tối sầm, tôi ngất đi.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, tôi mơ hồ thấy gương mặt của vị đạo sĩ kia mọc đầy lông, biến dạng dần dần.
Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng.
Ông bà ngoại đang lo lắng nhìn tôi.
Trán tôi nóng ran, sờ lên thì thấy có một miếng linh chi nhỏ đặt trên đó.
Ông ngoại nghiêm giọng nói:
“Không được rồi! Không thể cứ kéo dài thế này được!”
“Đám yêu quái đó sớm muộn cũng ra tay!”
Nói xong, ông liền cầm lấy d.a.o mổ heo và bước ra ngoài.
Bà ngoại vội nhào tới, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n ông:
“Ông nó! Không được đâu! Ông sẽ c.h.ế.t đấy!”
Lúc này tôi mới phát hiện, ngoài sân đã kín đặc người, toàn là dân thôn.
Trưởng thôn đứng ở hàng đầu, miệng ông ta nứt toác gần tới tận mang tai.
Ông ta gào lên giận dữ:
“Tại sao các người không đến từ đường! Tại sao hả!”
Sau lưng ông ta, những người dân kia cũng gào theo, mỗi câu ông ta nói, họ lặp lại y hệt, chẳng khác gì đang diễn tuồng.
Khung cảnh quái dị đó khiến lưng tôi lạnh toát.
Một số thanh niên trai tráng trong thôn bò lên tường bao quanh sân như nhện, bò qua bò lại, thỉnh thoảng còn lè lưỡi ra với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Trưởng thôn vừa gào vừa định xông vào, nhưng đột nhiên bị chặn lại ở cửa.
Tôi nhìn thấy miếng linh chi của ông trâu già đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
Mắt trưởng thôn đỏ rực, ông ta bật khóc gào lên:
“Kẻ không nghe lời… đều phải bị trừng phạt!”
7
Ông ngoại cau mày, còn bà ngoại thì ôm chặt lấy tôi, nói nhỏ:
“Bé con, lát nữa ông bà sẽ cản bọn quỷ này lại. Cháu ôm linh chi, chạy lên núi sau, tìm ông trâu đi!”
Bà ngoại vừa nói xong đã định lao ra, nhưng ông ngoại chặn lại:
“Khoan đã! Chúng ta phải dụ bọn chúng đi chỗ khác trước!”
Bà ngoại gật đầu liên tục:
“Phải! Phải rồi! Phải dụ chúng đi, bé con mới có thể chạy được!”
Ông ngoại bỗng nghiêm mặt, hướng ra ngoài nói lớn:
“Trưởng thôn! Chúng tôi đi ngay đây! Bé con ở nhà trông nhà thôi!”
Nghe xong, bên ngoài liền im bặt.
Trưởng thôn cười nhe răng, mặt cứng đờ:
“Thế mới ngoan chứ! Đi thôi, đi thôi, đạo trưởng Hoàng đã đợi không nổi rồi!”
Ông ta vừa nói xong, phất tay một cái.
Đám dân thôn chắn trước cửa liền tách ra thành một lối đi.
Ông ngoại nắm chặt dao, kéo bà ngoại đi đến, mở cổng nói:
“Đi thôi! Các người dẫn đường đi!”
Lời ông ngoại vừa dứt, mấy người thanh niên đang bò trên tường nhảy phốc xuống đất, rồi đứng dậy, lảo đảo bước đi như những con rối bị giật dây, dẫn đầu đoàn người rời đi.
Đợi cho đám người bên ngoài đi khuất hết, tôi mới chạy vội ra cổng.
Vừa định nhặt miếng linh chi cắm ở bên cánh cửa, thì một cái đầu nhỏ đột nhiên thò ra từ mép cửa, nó cười “khè khè”, há to cái miệng, nhưng bị luồng sáng đỏ chặn lại.
Tôi run rẩy lùi lại liên tục, nắm chặt miếng linh chi trong tay.
Trên tường sân, mấy đứa trẻ khác cũng trèo ra, đều là trẻ con trong thôn.
Nhưng những cái miệng nứt toác và hàm răng nhọn hoắt khiến tôi toàn thân run bần bật.
Tôi bước từng bước ra cổng, chúng cũng lùi từng bước theo, ánh mắt trừng trừng dõi theo tôi.
Ra khỏi cổng, tôi mới phát hiện.
Toàn bộ thôn, ngoài sân nhà tôi ra, đều bị phủ trắng lông thú.
Phía từ đường xa xa, loáng thoáng bóng người chập chờn.
Tôi lập tức đổi hướng, chạy thẳng về phía núi sau.
Lũ trẻ quanh tôi nhảy qua nhảy lại, miệng rít lên từng hồi, cố gắng đuổi tôi trở lại thôn.
8
Đột nhiên, từ hướng từ đường vang lên một tiếng thét t.h.ả.m thiết, đó là giọng của ông ngoại tôi.
Ngay sau đó, là tiếng khóc nức nở của bà ngoại.
Tôi đứng giữa đám trẻ quanh mình, trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận dữ.
Nhìn bọn chúng nhe răng trợn mắt, gương mặt méo mó dữ tợn, tôi cũng há miệng, gào lên như điên như dại, kết quả thật bất ngờ, chúng bị dọa cho đứng sững lại.
Thấy lối mòn trước mặt trống ra, tôi chớp thời cơ lao thẳng lên núi.
Bọn trẻ hoàn hồn, liền rít gào đuổi theo phía sau.
Tiếng tru của bầy sói trên sườn núi cũng vang vọng khắp nơi.
Một lát sau đã có hơn chục con sói từ rừng nhảy ra, miệng nhỏ dãi, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào tôi, vừa tru vừa dồn tôi lùi lại phía sau.
Một con sói lông xám từ tảng đá phía trên nhảy bổ xuống, há to cái miệng định ngoạm lấy tôi.
Tôi kinh hãi nhận ra trong miệng nó mọc kín răng, từng tầng, từng tầng, dày đặc như bàn chông.
--------------------------------------------------




![Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-43184-1770174566-150x150.webp)








