Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tránh Sủng II – Chương 81

Tránh Sủng II

Tác giả: Cáp Khiếm Huynh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi Giang Phi vào phòng chợt nghe sau lưng truyền đến thanh âm khóa cửa, cậu vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Phó Huân đã khóa trái cửa lại rồi.

Trán Giang Phi nhỏ mồ hôi lạnh, sống lưng như có từng cơn ớn lạnh lít nhít bò lên, cậu nhìn nụ cười quỷ dị của Phó Huân, khớp hàm trên dưới không khỏi va vào nhau: “Không phải chỉ…chỉ nói một chút thôi sao? Khóa…khóa cửa làm gì?”

Phó Huân cười tà, giãn gân cốt ở hai cánh tay, sau đó không nhanh không chậm đi về phía Giang Phi: “Đương nhiên là muốn, đi sâu trò chuyện.”

Bốn chữ cuối cùng, Phó Huân nói có thâm ý khác.

Giang Phi nhận thấy không ổn liền vòng qua ghế salon lui về phía sau, thận trọng nói: “Anh…Anh đã nói sẽ không động thủ.”

“Không động.” Nụ cười Phó Huân càng lúc càng lạnh lẽo: “Nhưng bởi vì cậu chạy trốn làm tôi bực mấy ngày mà không có tâm tình ăn mặn, vào lúc này…Cậu không phải nên bồi thường tôi?”

Giang Phi nghe không hiểu ý Phó Huân, nhưng cảm giác được tình thế không ổn, cậu nghĩ đến một cước đêm qua đạp Phó Huân kia, bỗng nhiên suy nghĩ lúc này Phó Huân có phải cũng định đạp lại không…Một cước kia của Phó Huân mà hạ xuống, cậu nhất định sẽ tàn phế.

“Liền…Liền khoảng cách này thôi.” Giang Phi chỉ vào Phó Huân đang không ngừng đi tới, mặt đầy bất an nói: “Nói…nói đi, Phó tổng nói, tôi…tôi nhất định sẽ nghiêm túc nghe.”

Phó Huân cởi áo khoác tây trang màu đen sẫm được may thủ công trên người xuống, gấp vuông vức đặt ở trên bàn trà nhỏ sạch sẽ, sau đó nới lỏng cà vạt hai cái, xoay người tiếp tục đi về phía Giang Phi.

Giang Phi hoàn toàn hoảng sợ, cũng hối hận đã đi cùng Phó Huân tới cái phòng nghỉ vắng vẻ này, cậu liếc về phía cửa phòng, suy nghĩ vào lúc này chạy ra rồi chạy đến nơi nhiều người, Phó Huân hắn dầu gì cũng là quyền quý có mặt mũi trong thương giới, coi như xấu xa hèn hạ thế nào đi nữa, cũng không có khả năng ở trước mặt mọi người tự tổn hại đến hình tượng của mình.

Có người đi đường bảo vệ, cậu nhất định có thể bình an vô sự…

“Chờ đã.” Giang Phi bỗng nhiên run rẩy cười nói: “Tôi…tôi chợt nhớ tới có đồ phải giao cho Phó tổng.”

Phó Huân quả thật dừng chân lại: “Cái gì?”

“Một thứ vô…vô cùng quan trọng, đó là tôi đặc…đặc biệt chuẩn bị cho Phó tổng.” Giang Phi vừa nói, vừa dịch về phía cửa: “Tôi để ở một phòng nghỉ khác, tôi…đi lấy, thỉnh…thỉnh Phó tổng chờ ở đây một lát, tôi…tôi rất nhanh liền…liền trở lại.”

Vừa nói, Giang Phi vừa xoay người đi vặn chốt cửa, Phó Huân cách mấy thước mắt nhanh chân mau liền vươn mình nhảy qua ghế salon đến sau lưng Giang Phi.

Giang Phi nghe được động tĩnh sau lưng, theo bản năng quay đầu nhìn lại, ngay sau đó liền bị Phó Huân bấu vào eo mạnh mẽ đặt ở trên cửa, tay nắm chốt cửa thì bị Phó Huân bắt được chụp lên đỉnh đầu.

“Anh…anh muốn làm gì?” Giang Phi hoảng sợ nói: “Bên ngoài…bên ngoài có người đó, tôi…tôi chỉ cần vừa kêu, bọn họ liền…liền tiến vào, anh nhất…tốt nhất không nên làm bậy, anh…”

Phó Huân cúi đầu, cười giảo hoạt nhìn khuôn mặt kinh hoảng thất thố của Giang Phi, thật ra thì hắn căn bản không nghe rõ Giang Phi đang lắp ba lắp bắp nói cái gì, chỉ nhìn hai mảnh môi tường vi đang không ngừng khép mở…

“Cậu yên tâm, tôi cũng quan tâm đến hình tượng.” Phó Huân đột nhiên thấp giọng cười âm hiểm nói: “Ở loại địa phương này, tôi nhiều nhất chỉ làm một lần, còn dư lại thì trở về hung hăng làm tiếp.”

“Anh…Anh ý gì…Ngô!”

Giang Phi còn chưa nói xong, Phó Huân đã cúi đầu ngậm lấy môi của cậu.

Ý thức được Phó Huân sẽ làm gì với mình, Giang Phi gần như phát điên giãy giụa, nhưng ở bên cạnh khí lực đáng sợ của Phó Huân, tất cả giãy giụa của cậu đều là phí công.

Phó Huân thô bạo giày xéo đôi môi của Giang Phi, một tay nắm lấy hai cổ tay của cậu chụp lên đỉnh đầu, tay kia thì đưa về phía dưới, nhanh chóng cởi đai lưng của Giang Phi ra.

Để phòng Giang Phi gọi người, toàn bộ quá trình Phó Huân đều dùng miệng chặn lấy miệng Giang Phi, Giang Phi khóc không thành tiếng, run như cầy sấy.

Phó Huân ngẩng đầu, nhưng ngay sau đó liền lấy tay bịt kín miệng Giang Phi, hắn nhìn Giang Phi đẫm lệ, ánh mắt điềm đạm đáng yêu, bụng dưới căng đau không dứt.

Hắn chưa từng có dục vọng mãnh liệt như vậy, không muốn do dự cũng không muốn khắc chế, chỉ muốn thống khoái bóp nát cục mềm mại yếu ớt này.

“Môi mềm như vậy…” Phó Huân âm hiểm cười nói: “Trời sanh chính là để phục vụ nam nhân…”

Giang Phi ra sức lắc đầu, thật vất vả mới tránh thoát được một ít, ngay sau đó liền cắn ngón tay Phó Huân, Phó Huân theo bản năng rụt tay về, Giang Phi lập tức quát to lên: “Cứu mạng!! Giết người rồi!! Cứu…Ngô!”

Phó Huân dưới cơn tức giận liền lật người Giang Phi lại, một tay tiếp tục che miệng Giang Phi, một tay cởi quần Giang Phi…

“Nếu cậu đàng hoàng, cậu thoải mái tôi cũng thoải mái…” Phó Huân ở bên tai thấp giọng nói: “Nếu cậu không phối hợp, chịu giày vò cũng chỉ có mình cậu.”

Khi Giang Phi nghe được sau lưng truyền tới tiếng khóa kim loại bị kéo xuống, cả người gần như sụp đổ.

Phong ca…Phong ca…

Cứu mạng…

Sâu trong nội tâm Giang Phi tuyệt vọng kêu gào.

Cảm giác Giang Phi không giãy giụa kịch liệt nữa, Phó Huân mới chậm rãi buông miệng Giang Phi ra, hắn hôn lên làn da nhẵn nhụi sau tai của Giang Phi, thân thể của Giang Phi liền nhạy cảm run rẩy.

“Ngoan…” Phó Huân thấp giọng nói: “Tôi biết cậu cũng thích…Đừng chọc tôi tức giận…”

Giang Phi thấp giọng khóc nức nở, cũng dần dần ý thức được mình không có sức xoay ngược tình thế,  khi động tác Phó Huân dần dần ôn nhu, cậu khóc nói: “Van cầu anh…tôi…tôi dùng tay được không? Nơi này vạn…vạn nhất bị phát hiện, đối với anh cũng…cũng không tốt.”

Một tay Phó Huân đã lần mò bên trong vạt áo của Giang Phi, hắn cười nhẹ một tiếng: “Cậu biết không?”

“Tôi…tôi biết.”

Phó Huân không nhịn được cười ra tiếng, ngay sau đó cố ý trầm giọng nói: “Tôi muốn cậu dùng miệng.”

Thân thể Giang Phi chấn động một cái, sợ đến thiếu chút nữa khóc lớn lên: “Cầu…cầu anh, xem…xem trước kia chúng ta từng là anh…anh em, van cầu anh…”

Lời của Giang Phi khiến Phó Huân ngẩn ra, hắn hơi cau mày, nhìn thân thể run rẩy trong ngực, ngừng mấy giây liền trở người Giang Phi lại quay về phía mình.

“Được.” Phó Huân nheo cặp mặt lại nói: “Nhưng trên dưới đều cần.”

Vừa nói, Phó Huân vừa chỉ chỉ môi mình.

Giang Phi nhanh chóng gật đầu.

Phó Huân buông tay Giang Phi ra, Giang Phi trước lau nước mắt, sau đó khóc thút thít nhìn thân thể cường tráng trước mặt.

Biết chạy không khỏi, sau khi yên lặng mấy giây, Giang Phi thận trọng kiễng chân lên, nhắm mắt lại hôn lên môi Phó Huân, động tác cậu cực kỳ vụng về, tựa như chuồn chuồn lướt nước không ngừng chạm lên môi Phó Huân.

Phó Huân chỉ cảm thấy * càng tăng lên.

“Đưa đầu lưỡi.” Phó Huân thấp giọng mắng.

Thân thể Giang Phi bị dọa chấn động một cái, vừa rơi nước mắt, vừa hơi mở miệng vươn đầu lưỡi ra, khẽ l//i//ế//m lên đôi môi mỏng hơi lạnh của Phó Huân.

Phó Huân ngược lại hít một hơi…Con mẹ nó đây căn bản là câu dẫn!

Tên ngu ngốc này nhất định là cố tình làm vậy!

Phó Huân bắt lấy một cái tay Giang Phi, trực tiếp cho vào kẽ hở của quần mình, chạm lên vật nóng bỏng dữ tợn nào đó, Giang Phi không khống chế được khóc thành tiếng, kết quả vừa mới thốt ra liền bị một tiếng quát lạnh của Phó Huân dọa run run nuốt lại.

Phó Huân đúng là hưởng thụ, tuy nói kỹ thuật Giang Phi kém xa với tình nhân trước kia của hắn, nhưng ngoài cái sảng khoái sinh lý này ra thì ở trong lòng cũng thu được cảm giác thỏa mãn mãnh liệt, hiếm có.

Phó Huân cuối cùng cũng không tuân thủ cảm kết, bởi vì hắn quả thực không nhịn được, lần đầu tiên trong đời hắn không cách nào kiềm chế được ham muốn sinh lý của bản thân, hắn cũng không muốn kiềm chế.

Mượn *dịch của mình làm bôi trơn, Phó Huân đặt Giang Phi ở trên tường chân chính thống thống khoái khoái thỏa thích một phen.

Cuối cùng khi Giang Phi cảm giác sắp bị hắn làm cho mất thần trí thì bên ngoài tựa hồ đã kết thúc, tiếng người tiếng động ngày càng lớn, Phó Huân lúc này mới kết thúc.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tránh Sủng II
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...