Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trạng Nguyên Nương Tử – Chương 34

Trạng Nguyên Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tùng Trúc thi đỗ trạng nguyên, nhất thời trở thành tiêu điểm của mọi thế lực.

Người muốn nhét người vào bên cạnh chàng, so với khi chàng đỗ cử nhân còn nhiều hơn gấp mười mấy lần.

Ngay cả Thị lang Lại Bộ cũng muốn đưa hậu bối trong tộc gả cho chàng.

Lời lẽ còn nói ra rất dễ nghe:

“Cháu gái ta cũng ngưỡng mộ tài hoa của trạng nguyên, nguyện ý theo hầu bên cạnh, chăm sóc chính thất.”

Thế nhưng nửa tháng sau, trong yến tiệc tạ ân tổ chức tại phủ của chàng, Trưởng công chúa lại bất ngờ đến dự.

Bà nắm tay ta, vẻ mặt rạng rỡ:

“Bổn cung với con quả thực vừa gặp đã như tri kỷ, hay là con làm nghĩa nữ của bổn cung đi?”

Nhất thời, cả sảnh đường im phăng phắc.

Chưa đến hai ngày, bệ hạ hạ chỉ, phong ta làm Minh Châu Quận chúa, ban thực ấp năm trăm hộ.

Trưởng công chúa lại tặng thêm cho chúng ta một tòa phủ đệ rộng lớn.

Bà còn dắt tay ta, cùng ta tham dự vài bữa tiệc của các gia tộc quyền quý.

Từ đó về sau, không còn kẻ nào không có mắt dám đem người đến trước mặt Tùng Trúc nữa.

Tùng Trúc thở phào một hơi dài:

“Lại phải cảm tạ nương tử rồi! Bằng không, e rằng vi phu lại đắc tội với không ít người.”

Hôm ấy khi ra khỏi phủ công chúa, Anh Quận vương nói:

“Còn phải cảm tạ muội muội, trước kia mẫu thân không chịu uống thuốc.”

“Bây giờ lại sợ lỡ mất một bữa, nói rằng phải sống thật lâu, giúp muội chống lưng.”

Đúng vậy!

Thật ra ta là một quận chúa danh chính ngôn thuận đó nha!

Hơn hai mươi năm trước, khi bệ hạ vẫn chỉ là một hoàng tử không được sủng ái…

Trưởng công chúa cũng như ta, có thể tiên đoán nguy hiểm của người thân cận huyết mạch hoặc những kẻ nàng vô cùng để tâm.

Dựa vào khả năng này, huynh muội họ đã cùng nhau dìu dắt, vượt qua muôn trùng hiểm nguy.

Nhưng vào thời khắc mấu chốt, ta bị kẻ địch chính trị bắt giữ.

Trưởng công chúa cuối cùng đã bảo vệ được bệ hạ.

Bởi nếu bệ hạ ngã xuống, toàn bộ thế lực phe này cũng sẽ bị diệt vong.

Nhiều năm qua, nàng luôn u uất vì đánh mất ta, hơn nữa thời trẻ đã tiên đoán quá nhiều, tinh khí thần sớm kiệt quệ.

Bệ hạ sợ nàng quá đau lòng, bèn đón một đứa trẻ có dung mạo tương tự trong tộc về nuôi dưỡng, coi như để an ủi nỗi nhớ con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Vậy nên mới có một vị Nhuyễn Phúc Quận chúa.

Sau khi tìm được ta, huynh trưởng đã tra xét tường tận.

Ta sở dĩ còn sống, tất cả là nhờ vào lòng trắc ẩn của nhũ mẫu đã ôm ta đi năm xưa.

Vịt Bay Lạc Bầy

Nàng không nỡ g.i.ế.c ta, bèn đặt ta vào một chiếc chậu gỗ, để dòng nước cuốn trôi, phó mặc số mệnh.

Mà nghĩa phụ và nghĩa mẫu thành thân đã nhiều năm vẫn không có con.

Nghĩa phụ cứu được ta, liền bế về nhà, coi như con ruột mà nuôi nấng vài năm.

Nhưng đến khi đã có con ruột của mình, tình cảm của họ đối với ta cũng dần nhạt phai.

Chả trách ta và hai đệ đệ chẳng hề có nét tương đồng.

Cũng khó trách, nghĩa mẫu thường nói ta là con sói mắt trắng, dưỡng thế nào cũng chẳng thân.

Trưởng công chúa nắm lấy tay ta:

“Phu quân và bà bà con thì không nói làm gì, nhưng đừng để kẻ khác biết con có thể tiên đoán nguy hiểm.”

Bà vuốt ve gương mặt ta:

“Hoài bích kỳ tội (Ngọc quý trong tay, mang họa vào thân), chỉ mong nữ nhi của ta một đời bình yên, vĩnh viễn không còn bấp bênh trắc trở.”

Bà đưa cả nhà nghĩa phụ nghĩa mẫu vào kinh thành, ăn ngon mặc đẹp mà nuôi dưỡng trong phủ công chúa.

Nói là để cảm tạ ơn nuôi dưỡng, nhưng thực chất là để họ không làm loạn bên ngoài, khiến ta và Tùng Trúc khó xử.

Trưởng công chúa sống đến bảy mươi tuổi.

Lúc bà ra đi, ta cũng đã làm tổ mẫu.

Bà nằm trên giường, giữa ánh xuân rực rỡ, mỉm cười nhìn ta:

“Mẫu thân đi trước mở đường cho con, chờ mấy chục năm sau con tới, vẫn sẽ là nữ nhi ngoan của mẫu thân!”

Ba năm sau, Tùng Trúc nhậm chức Tể tướng.

Ta được tân hoàng phong làm khâm mệnh, nhất phẩm Quốc phu nhân.

Tùng Trúc nắm tay ta, cùng nhau bái tạ thánh ân.

Lúc đó, ánh thu vừa vặn, nhưng đuôi mắt chàng đã điểm đầy những nếp nhăn nhỏ.

Chàng ôm lấy vai ta:

“Giai Giai, kiếp sau cũng phải gả cho vi phu!”

“Vi phu nhất định sẽ chọn một gia thế tốt hơn, không để Giai Giai của ta chịu dù chỉ nửa phần khổ.”

Khổ ư?

Gặp được chàng rồi, từng ngày của ta, đều là ngọt cả.

— Hoàn —

Bình Luận

Chương trước

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trạng Nguyên Nương Tử
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...