Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trạng Nguyên Nương Tử – Chương 17

Trạng Nguyên Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Quốc Tử Giám Tế Tửu năm xưa cùng lão phu học chung một thầy, sau lại cùng nhau dạy dỗ quận chúa và quận vương của Trưởng Công chúa. Con cầm thư này đến gặp ông ấy, hẳn ông ấy sẽ nể mặt lão phu mà thu nhận con vào học.”

Tùng Trúc vừa kinh ngạc vừa bất ngờ:

“Trò có tài đức gì mà được tiên sinh ưu ái đến vậy?”

Quốc Tử Giám là học phủ cao nhất của Đại Sở, cử nhân trong thiên hạ nhiều như sao trời, nhưng không phải ai cũng có cơ hội vào học.

Lão Từ thở dài một tiếng:

“Lão phu đã đọc qua bài thi của con trước đây, văn chương xuất sắc vô cùng. Chỉ tiếc, vì lão phu mắc bệnh mà trì hoãn con nhiều năm, trong lòng vẫn luôn áy náy…”

Tùng Trúc cúi đầu vái sâu:

“Tất cả đều là ý trời. Nếu không nhờ những năm tháng rèn luyện tâm tính ấy, e rằng trò cũng chỉ là một kẻ trẻ tuổi kiêu căng, cứng quá dễ gãy.”

Lão Từ tán thưởng, vỗ nhẹ lên vai hắn:

“Nói rất đúng! Gian khổ và tôi luyện cũng chính là nền tảng vững chắc cho con đường làm quan sau này. Chỉ mong con thi đậu trạng nguyên, báo đáp quốc gia, vì dân mà tận tâm, chớ phụ tài hoa của mình.”

Vịt Bay Lạc Bầy

Ý của lão là Tùng Trúc nên nhanh chóng lên đường đến kinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Thứ nhất, càng về bắc trời càng lạnh, chậm trễ thêm vài ngày, đường đi sẽ càng khó khăn.

Thứ hai, Quốc Tử Giám tụ hội nhân tài khắp thiên hạ, đến sớm ngày nào hưởng lợi ngày đó.

Thứ ba, chốn kinh thành sâu như biển, nếu sớm tìm hiểu thì ba năm sau ứng thí sẽ thêm phần thuận lợi.

Nhưng Tùng Trúc lại muốn đợi ta sinh con xong mới đi.

Ta sốt ruột:

“Sao có thể như vậy được? Hài nhi còn quá nhỏ, không thích hợp đi đường dài. Nếu đợi đến khi con tròn nửa năm tuổi mới xuất phát, chẳng phải sẽ hao phí biết bao thời gian hay sao?”

“Thân thể ta không sao, quyết không thể trì hoãn tiền đồ của phu quân.”

Vốn dĩ ta nên ở lại quê nhà chờ tin tức của chàng. Nhưng như thế, ta sẽ không thể nào đoán biết những nguy hiểm trên đường chàng đi, vậy thì làm sao yên tâm được đây?

Ta mời ba lão đại phu đến bắt mạch, tất cả đều nói nền tảng sức khỏe của ta tốt, chỉ cần chú ý giữ gìn thì không có vấn đề gì.

Như vậy, Tùng Trúc mới chịu xuôi lòng.

Hắn chọn trong tộc một tiểu tử vừa biết đánh xe ngựa vừa lanh lợi, đáng tin làm tiểu tư.

Đầu tháng chín, lá phong bắt đầu nhuộm đỏ nhàn nhạt, cả nhà ta cũng lên đường.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trạng Nguyên Nương Tử
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...