Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Đêm – Chương 85

Trăng Đêm

Tác giả: Tích Lan Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nhận thức sâu sắc rằng mình đã coi thường Dĩ Tiên, với tài năng

của cô ấy, nếu như biết được sau lưng Doãn Kiếm là Tử Thần, không biết

có còn duy trì được bình tĩnh như thế này không?

Một tin động trời, người kinh ngạc nhất đương nhiên là Giai Dĩnh, cô

ấy bay đến chỗ ta nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Phong, quan hệ của cậu và Doãn

Kiếm không tồi nhỉ! Anh ấy có năng lực kỳ dị… như vậy?”

“Câu hỏi này nên hỏi chính anh ấy thì tốt hơn.”

“Không thể báo cáo”, khẩu khí lạnh lẽo có chút mệt mỏi, Doãn Kiếm hạ lệnh tiễn khách, “Tôi phải nghỉ ngơi rồi”.

“Doãn Kiếm…”, Nghiêm Tuấn định khuyên giải.

Đỗ An Trác ngăn cậu ta lại, ánh mắt bình thản: “Doãn Kiếm, Dĩ Tiên

nói những lời đó, ý nghĩa đã rất rõ ràng, vết thương của anh không phải

do người bình thường gây ra. Cốc Giang liên tục xảy ra những vụ án tấn

công, mất tích bất minh, tình hình càng ngày càng nghiêm trọng. Tôi hy

vọng chúng tôi có thể giúp đỡ được anh, trên danh nghĩa là bạn bè, cũng

hy vọng có được sự giúp đỡ của anh như vậy. Chúng tôi sẽ không vì chênh

lệch thân phận địa vị mà cảm thấy trèo cao với anh, chỉ muốn bạn bè đối

xử với nhau thành thật, thẳng thắn cùng nhau vượt qua ải khó khăn”.

“Bạn bè?”, Doãn Kiếm cười gằn, dựa vào gối, mu bàn tay phải nhẹ nhàng gác lên trán, “Nếu như là bạn bè, chắc là có thể thông cảm cho tôi chứ! Trọng thương vừa tỉnh, thân thể còn suy nhược, vừa rồi lại nói không ít chuyện với Tiểu Phong, bây giờ thật sự đã mệt rồi”.

“Doãn Kiếm, đừng như vậy”, Nghiêm Tuấn không nhịn tiếp được nữa, như ý thức được điều gì liền hỏi, “Lần trước trong nhà thờ, người trong ảo

giác của anh… anh có thâm thù đại hận với anh ta sao?”.

Trong mắt của Doãn Kiếm lộ ra một tia ánh sáng cực lạnh, mu bàn tay

phủ lên hai mắt, quay đầu lại, khuôn mặt trắng bệch cứng ngắc, nghiến

chặt chân răng như đang gắng sức chịu đựng một nỗi đau đớn kịch liệt,

không đưa ra bất cứ câu trả lời nào.

“Chúng ta đi thôi! Anh ấy không muốn nói, có hỏi nữa cũng vô dụng”,

Dĩ Tiên duy trì sự lạnh nhạt vốn có, sau đó đột nhiên khiến người ta

phải nghĩ ngợi, nói với ta, “Tiểu Phong, anh ấy giao cho cô”.

Hử? Vứt lại câu hỏi đó cho ta sao?

“Ồ… Tiểu Phong”, ánh mắt của Giai Dĩnh trở nên rất không đứng đắn

“thiện ý” vỗ vỗ vào vai của ta, “Biểu hiện cho tốt, đừng phụ sự kỳ vọng

của mọi người”.

“Giai Dĩnh, cậu thay đổi rồi”, ta cứng đơ như gỗ, chắc chắn, trong mắt cô ấy ẩn chứa một tầng sương mê.

“Đương nhiên rồi!”, cô ấy bịt miệng lại, thấp giọng nói, “Tìm được

một nửa kia, cảm thấy bản thân mình trở nên hoàn thiện hơn, hai ngày

này, mỗi tối anh ấy đều đến tìm mình, không cần nói cũng biết là hạnh

phúc biết bao, ha ha…”.

Nhìn thấy cô ấy cười càng vui vẻ, tâm trạng của ta càng nặng nề.

Trước khi đi, ta nói với Doãn Kiếm, ngày mai đến Quảng An thực tập,

sau đó nhận được một yêu cầu vô lý, hằng ngày đều phải đến đây báo cáo,

coi như kiểm tra đánh giá, đến khi anh ta ra viện mới thôi, sát hạch

thái độ kiêm nghị lực làm việc của ta. Ta sâu sắc cảm thấy: Gặp kẻ phúc

hắc thật xui xẻo.

Trường bắn súng dưới đất rộng rãi, sáng sủa, sạch sẽ, ánh đèn trắng

như tuyết chiếu rọi mọi ngóc ngách, như nhuộm một tầng trắng tinh ảo

mộng, không dính chút bụi trần tạp chất nào.

Thiếu nữ tay cầm khẩu súng, tập trung tinh thần nhắm chuẩn vào bia đạn phía trước ở cách đó năm mươi mét.

“Đoàng, đoàng, đoàng…”, mấy tiếng súng nổ vang, thành tích: Hai viên

vòng chín, tám viên vòng mười, tổng cộng chín mươi tám điểm.

“Đại tiểu thư súng pháp tiến bộ không ít đó!”, Sở Tiêu Nhiên điển

trai phi phàm thong thả bước đến, nhìn tấm bia tự động đổ xuống, “Vượt

qua kỷ lục tốt nhất chín mươi lăm điểm trước đây, lại tạo nên thành tích tốt, đáng chúc mừng”, khuôn mặt cười tủm tỉm đẹp như yêu nghiệt.

Mạc Tân không vội biểu thị thái độ, đưa súng cho anh ta: “Anh thử xem”.

Người đàn ông hiểu ý, đón lấy khẩu súng, xoay hai vòng, giơ thẳng,

nhắm chuẩn vào tấm bia, mắt không nhìn nghiêng, nhanh chóng bóp cò, mấy

tiếng nổ giòn vang, kết thúc, thu súng về, động tác liền mạch, hoàn mỹ

mà trơn tru.

“Thật đáng tiếc, anh lại không hề xuống phong độ một chút nào”, Mạc

Tân cảm thán, đi đến bên cạnh chiếc bàn nhỏ, ngồi xuống, suy nghĩ thế cờ trên bàn.

Trên bia bắn chỗ xa hiển thị điểm tuyệt đối.

Sở Tiêu Nhiên để súng xuống, ngồi đối diện với cô ta: “Đại tiểu thư

quan tâm đến cờ tướng quốc tế như vậy, liệu có hứng thú học hỏi một chút cờ vây không?”.

“Đừng mơ”, thiếu nữ vùi đầu trong trận chiến, nhấc tượng đen lên, di

chuyển chéo, lấy thân bảo vệ chủ. Lúc đặt quân cờ xuống, cô ta bất giác

nghĩ đến ảo Nguyệt, tự xưng là người bảo vệ của Phong Linh trong bữa

tiệc, Ảo Nguyệt kỵ sĩ, kỵ sĩ đen, rất giống đó!

“Thử xem? Đổi sang thể loại nghiệp dư hơn chơi một chút”, Sở Tiêu Nhiên lôi kéo.

“Sở Tiêu, tôi không học cờ vây”, Mạc Tân ngước mắt lên uy hiếp, gằn

từng câu từng chữ, “Bởi vì, anh quá tinh thông nó, tôi nhất định sẽ thảm bại”.

Sở Tiêu Nhiên hoàn toàn câm lặng, xoa xoa ấn đường: “Điều này thật

khiến người ta đau đầu. Tôi chỉ dạy đại tiểu thư một môn bắn súng, cô đã sợ tôi đến như vậy, thật không giống tác phong luôn luôn thích mạnh mẽ

của cô”.

Mạc Tân phun lửa, hai bàn tay vặn lại chặt cứng, hận không thể lập

tức bóp chết anh ta. Đối với ai cô ta cũng có thể giữ được bình tĩnh,

chỉ riêng với Sở Tiêu Nhiên này, động một chút là khiến lửa cao ba

trượng.

Không thể nói chuyện được với anh ta thì không cần ồn ào với anh ta

nữa, không đáng phải giận dữ vì anh ta, đây là kích tướng, không thể

trúng kế, trấn tĩnh, trấn tĩnh thiếu nữ tự an ủi mình, gắng áp chế lửa

giận: “Có tình hình gì mới?”.

Trong thư phòng, sau một hàng giá sách lớn gắn ở trên tường, cánh cửa cơ quan nhanh chóng kéo lên, một căn phòng thiết bị điều khiển chi

tiết, toàn bộ được làm từ kim loại bạc sáng, giữa phòng, trên một đài

chỉ huy lớn, màn hình quang tốc đột nhiên hiện ra một người đàn ông đẹp

trai khuynh thành tuyệt sắc, có diện mạo của người trời: Dáng người

nghiêm nghị, phong nhã vô hạn như thần tiên lạc phàm, phóng khoáng hoạt

bát, đôi mắt hẹp dài đen láy trong trẻo mà bình lặng như nước, lại hàm

chứa sự dịu dàng vô hạn như sóng nước, say đắm hồn người, thu hút, quyến rũ, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng mang theo nụ cười như có như không, khuôn mặt tình tế hoàn mỹ, có thể coi là tuyệt phẩm hàng đầu của nghệ

thuật, không nên lạc xuống nhân gian.

“Rất… rất đẹp!”, Nhị Hoa và Iris cùng kinh ngạc thốt lên.

“Chắc là giả đó!”, Tiểu Thiện hai tay chống trên đài, thân thể ngả về phía trước, nhãn cầu trợn tròn, “Đây là… đàn ông ư? Thần ơi, quá huyền

ảo, đẹp quá mức cho phép rồi!”.

“Phục nguyên được rất hoàn chỉnh đó, giống y hệt như trong kí ức của

tôi”, Sở Tiêu Nhiên bình thản phát biểu, “Cẩm Phàm, công lao của cậu

không nhỏ”.

“Sở… Sở sư huynh, anh… anh chắc chắn? Không tưởng tượng khoa

trương?”, Cung Cẩm Phàm nhìn người đàn ông trên màn hình, nửa ngày không kéo được hồn phách trở lại.

“Tôi cũng không muốn thừa nhận, thật không có thiên lý mà! Đây chính là hiện thực”, Sở Tiêu Nhiên tiếp tục bình thản phát biểu.

“Cuối cùng có người đã vượt qua được anh rồi, Tiêu Nhiên”, Lê Tu sừng sững bất động, trong ngữ khí có chút chế nhạo cùng cảm thán.

“Anh ta, e là không thể gọi là ‘người’ được!”, Địch Siêu không biểu

cảm gì, giữ nguyên lý trí không gì thay thế được, “Có thể đồng thời chịu được đòn tấn công của Tiêu Nhiên và Doãn Kiếm, ngăn cản hai người quyết đấu mà không mảy may tổn thương gì, nếu như là kẻ địch…”.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là phiền phức to lớn, sắc mặt

mọi người trở nên nặng nề, chuyện về Dạ Lạc còn chưa có manh mối, lại

mọc ra một nhân vật như thế này, kẻ địch mạnh tương lai có thể phải đối

mặt…

“Bất kể anh ta là ai, người không phạm ta, ta không phạm người, anh

ta muốn ra tay, chúng ta đành tiếp chiêu”, Mạc Tân xa xăm nói, “Binh đến tướng chặn, nước dâng đất chắn”, cô ta có cảm giác, rất nhanh sẽ gặp

mặt người này.

“Lấy nơi này làm khởi điểm, bốn nơi còn lại cũng đang chuẩn bị, địa

điểm phân biệt là cổ mộ Đông Dật, Vạn Kiếp tháp, Tứ Vân đạo Vị Ương lầu, và rìa mép Phong Sơn ở ngoại thành. Vốn dĩ địa điểm đẹp nhất là tòa nhà cũ trên núi đó, nhưng đã có người không rõ thân phận vào sống rồi,

chúng ta chỉ đành bỏ qua, đơn giản là vị trí bây giờ ảnh hưởng không quá lớn, đành đợi các nơi chuẩn bị hoàn tất, giăng ra ngũ hành trận, để

giành thời cơ trước”, Địch Siêu giải thích.

“Tình thế bắt buộc, trận pháp có thể chuyển thành kết giới, giảm

thiểu thương vong cho dân chúng ở mức độ lớn nhất”, Sở Tiêu Nhiên khẽ

than, “Có điều, kết giới lớn như thế này, mong là có thể cầm cự được đến lúc tất cả kết thúc”.

“Cho nên, một khi bắt đầu, chúng ta phải dốc hết sức mình, không tiếc bất cứ giá nào… giải quyết cho xong”, ánh mắt kiên định của Mạc Tân

chứa quyết tâm sâu xa.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Đêm
Chương 85

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...