Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Đêm – Chương 123

Trăng Đêm

Tác giả: Tích Lan Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưu sát, máu tanh, tàn sát, bạo ngược, hung án… từng màn u ám đang

diễn ra ở những góc tăm tối trong thành phố này. Màn đêm của Cốc Giang

dần dần mất đi vẻ phồn hoa, càng tăng thêm những nhiễu động bất an, hiện rõ vẻ ảm đạm hoang tàn…

Trong nhà thờ màu trắng, Âu Ngưng quỳ trước bàn thờ Chúa, hai tay hợp lại, thành khẩn cầu khấn…

“Thưa Cha, con có thể được tha thứ không?”, cô ấy ngước mặt lên hỏi vị cha già ôn hòa trước mặt.

“Chúa khoan dung nhân từ, yêu tất những đứa con trong thiên hạ, có thể bao dung tất cả sai lầm.”

“Thưa cha, người nói, yêu là vĩnh hằng, nhẫn nại, và hảo tâm, yêu là

không đố kỵ, yêu là không khoe khoang, không liều lĩnh, không làm những

chuyện hổ thẹn với lòng mình, không cầu lợi ích cho mình, không cáu

giận, không tính kế cho người, sống có tình có nghĩa, yêu chân lý,

chuyện gì cũng phải bao dung, phải tin tưởng, phải kỳ vọng, phàm chuyện

gì cũng nhẫn nại. Nhưng con lại ngốc nghếch, vì yêu mà sinh ra đố kỵ, bị ác ma mê hoặc, bán đi linh hồn mình, cuộc đời này của con đã không còn

hy vọng nữa rồi.”

“Chuyện gì cũng có giới hạn, thiên hạ vạn vật đều có thời gian hạn

định. Sống chết đều có số, khóc cười có thời. Yêu thích có thời, chán

ghét cũng có thời. Chiến tranh có thời, hòa hảo cũng có thời. Mọi việc

đều do trời định, hà tất phải gượng ép? Nên buông thì hãy buông, tập

trung vào những điều xa hơn, đó mới là vĩnh hằng.”

“Tập trung vào những điều xa hơn mới là vĩnh hằng? Vĩnh sinh? Con có

thể tìm được cánh cửa đó không? Có lẽ số mệnh đã định… không thể cứu

vãn.”

“Làm theo lời của trái tim, hoặc chấp nhận đi theo hắc ám, Chúa luôn bên con, chỉ lối cho con thoát khỏi mê cung.”

“Thưa cha…”

“Sinh mệnh ở bên trong cậu ấy chính là ánh sáng của con người, ánh

sáng chiếu vào hắc ám, hắc ám lại không tiếp nhận cậu ấy. Đứa trẻ ngoan, mau đi đi!

Bọn họ ở bên ngoài đợi con.”

“Thưa cha” mắt cô ấy lóe lên ánh sáng thanh khiết, “Cảm ơn!”.

Dạ trạch có hai vị tiểu cô nương như ngọc điêu khắc, Hồng Diệu váy

màu hồng và Thánh Kỳ váy trắng, đôi mắt sáng long lanh như ánh sao trên

cao, khiến người ta say đắm: “Dạ Lạc đại nhân, ngài cũng coi như đã nhớ

đến bọn tôi rồi”.

“Tỉnh táo lại đi!”, Tiểu Ly gầm lớn với hai tiểu thiên sứ mỹ lệ tinh tế đáng yêu.

“Oa…”, hai Tiểu cô nương lập tức ôm chặt lấy nhau, sợ đến mức hồn rời khỏi xác, “Ly đại nhân, chúng tôi sai rồi”.

Nói thế nào nhỉ? Bọn họ là một nỗi ám ảnh đối với Tiểu Ly… Hồng Diệu

và Thánh Kỳ, Thần Thị của Lăng Hoa điện. Năm đó ta bị Thần Vương diệt

khẩu, Cấm Giới Lão Đầu Nhi đưa ta đến thế giới này trùng sinh, hai bọn

họ cũng lén lút chuyển sinh theo, đến đây làm người bình thường, chính

là hai người bạn cùng phòng của ta hai năm trước. Sau khi chúng ta đi

vào cổ mộ Kỳ Sơn, đến thế giới cũ, ba người vào Nam ra Bắc, vác đao ngồi ngựa, tiểu ngạo giang hồ… ừm, thành ngữ đại thê là như vậy, nhưng đó

lại là một câu chuyện khác rồi.

Sau này, hai người họ kết thúc sinh mệnh loài người, ta khôi phục

thân phận Thần Thị cho họ, mà bọn họ cũng mất đi ký ức của quãng thời

gian làm người bình thường rồi. Lúc này, Tiểu Ly ngủ sâu hơn hai nghìn

năm tỉnh lại chưa được mấy ngày liền bị ta nhốt vào Lăng Hoa điện, cùng

bọn họ sớm tối bên nhau hơn một nghìn năm, thật khó khăn cho mấy tiểu

nha đầu này…

“Hồng Diệu, Thánh Kỳ”, ta xoa xoa đầu hai người, dịu giọng nói, “Chuyện ta dặn dò hai ngươi đã làm xong rồi?”.

“Vâng, vâng”, Hồng Diệu gật đầu, hai tay bưng ra một đóa hoa trắng

như tuyết, “Hoa trà my ở trước Lăng Hoa điện nở rất rực rỡ, ngài xem”.

Ta đón lấy đóa hoa, từ từ đưa đến bên mũi, ngửi một làn hương thoang thoảng tươi mới, khóe miệng nhếch lên khẽ cười: “Rất đẹp!”.

“Còn nữa, còn nữa”, Thánh Kỳ sôi nổi rạng rỡ xen lời, “Đại nhân, Cẩm

Giới tôn giả nói ngài chính là giấy thông hành, chúng tôi có thể tự do

thích đến thì đến, thích đi thì đi, như thế thì không có vấn đề gì nữa

rồi”.

“…”, Lão Đầu Nhi rất dễ nói chuyện mà, khiến ta tăng thêm vài phần

thiện cảm, dịu dàng cười, “Rất tốt, cc ngươi quay về chuẩn bị đi, chăm

sóc cẩn thận biển hoa đó”, loài hoa nhạy cảm này cần phải tận tâm bảo vệ mới không dễ dàng bị héo úa tàn tạ.

Lúc ta đi thăm Giai Dĩnh, cô ấy đã ngủ rồi, ngủ rất sâu, khóe mắt vẫn còn đọng lại giọt lệ. Ta duỗi tay giúp cô ấy lau đi. Cô ấy khẽ động,

trong miệng lẩm bẩm: “Tiểu Phong… mình xin lỗi, quay lại có được không?

Mình sẽ không tranh Dạ Lạc với cậu nữa”.

Nha đầu này, tình cảm của cô ấy đối với Phong Linh… rất chân thành.

Thật ngốc, việc đã đến nước này, còn gì mà có lỗi với không có lỗi chứ?

Tiểu Phong chưa từng trách em, người nên nói xin lỗi là ta, luôn luôn…

là ta đã lừa gạt em, lừa gạt tất cả mọi người.

Vuốt ve khuôn mặt của cô ấy, ta thở dài, cúi người xuống, kề bên tai

cô ấy thủ thỉ: “Giai Dĩnh, đợi thêm chút nữa, ta sẽ đến đón em”.

Trên đường lớn rộng rãi không có mấy người, ánh đèn bên vệ đường

thoắt ẩn thoắt hiện, rất xứng với phong cảnh, buồn tẻ, hoang vắng… đêm

hè, còn tiêu điều hơn cả đêm đông…

“Này, tại sao huynh lại biến thành con gái rồi?”, Tiểu Ly vừa thấy ta lớn tiếng gọi.

“Công bố chân tướng”, ta thong thả đi đến trước mặt, “Nói cho bọn họ, Phong Linh là Dạ Lạc”.

“Còn tôn nghiêm mà ngài vẫn cực lực muốn bảo vệ thì sao?”, Ảo Nguyệt lạnh lùng hỏi.

“Cảm ơn ngươi, Ảo Nguyệt tôn nghiêm khi Phong Linh còn sống đã được

bảo toàn rồi, phần sau… đến lượt Dạ Lạc lên sân khấu”, ta dừng bước,

quay đầu sang cậu em trai và sáu thủ hạ phi phàm đáng yêu tuyên bố.

Đêm nay, năng lượng của Ngũ Hành trận sẽ xuống đến mức thấp nhất, triệt để sụp đổ, thời khắc của Dạ Lạc sắp đến.

Ở một đầu khác của thành phố, bốn bóng người trong con phố dài vắng lặng cảnh giác đi về phía trước…

“Âu Ngưng, cầm cái này đi”, Dĩ Tiên đưa cho cô ấy một tấm bùa hộ thân hình tam giác dạng khối được làm bằng vải màu vàng, xâu chùm tua rua

màu đỏ, “Cầm chắc nó, yêu ma quỷ quái bình thường sẽ không lại gần cậu

được”.

“Cảm ơn!”, Âu Ngưng nắm chặt miếng bùa hộ thân, tay kia được Đỗ An

Trác nắm rất chắc, cậu ta khẽ gật đầu với bạn gái, lộ ra nụ cười an ủi,

lại nhìn sang Dĩ Tiên, biểu thị sự biết ơn.

“Đừng khách khí”, Dĩ Tiên nhẹ nhàng đáp lại, đột nhiên ánh mắt thay đổi.

Đỗ An Trác cũng căng thẳng, bàn tay dùng lực hơn, sắc mặt trầm xuống nghiêm túc.

Âu Ngưng cảm giác được điều kỳ quái: “Thế nào rồi?”.

“Có thứ gì đó đang tiếp cận”, Nghiêm Tuấn cảnh giác.

Bên đường có mấy bóng dáng lao ra, dưới ánh sáng đèn đường hắt xuống, có thể nhìn rõ là bốn tên côn đồ đầu đường, cao thấp béo gầy khác nhau, ăn mặc khác người, tóc nhuộm xanh đỏ lòe loẹt, trong tay mỗi kẻ cầm một con dao găm. Dáng vẻ này, không cần đoán nữa, chính là cướp bóc.

Bốn người không mảy may sợ hãi căng thẳng, trong lòng trái lại như hạ được một tảng đá lớn, Nghiêm Tuấn khoa trương vỗ vào lồng ngực:

“Haizzz, hóa ra là con người!”.

Đối phương vừa nghe thấy, khẩu khí của tiểu tử kia rõ ràng là khinh

thường bọn chúng, tên béo trong nhóm kiến nghị với tên vóc dáng cao:

“Lão đại, chúng ta xông lên, để tên tiểu tử này thấy chút máu, xem hắn

còn ngông cuồng thế nào”.

Tên vóc dáng cao ngậm một điếu thuốc, hít mấy hơi thật sâu, nhả ra

vòng khói, tiện tay ném điếu thuốc xuống dưới chân, lấy mũi giầy di di

lên rồi giơ dao lên: “Lên!”.

Đám côn đồ xông đến khua dao chém loạn một trận, Đỗ An Trác kéo Âu

Ngưng tránh đi, giơ chân đá trúng vào phần bụng tên gầy, nghiêng người

tránh được lưỡi dao của tên lùn đ//â//m từ thắt lưng, tóm lấy cổ tay của

hắn, vặn ngược lại, đá vào đầu gối, tên lùn bị đau, con dao rơi xuống

đất, bay vào không trung. Đỗ An Trác nhanh mắt đón lấy, chớp mắt đã kề

vào cổ tên lùn.

Tên gầy bị đá bay, loạng choạng bò dậy, thấy tên lùn đã bị khống chế, lão đại và tên béo dường như bị quỷ nhập, toàn thân cứng đờ, đứng im

bất động, biết là đã chọc vào người không nên chọc, đánh, không dám xông lên phía trước, chạy, chân đã không còn nghe lời, run lên cầm cập.

“Muộn như thế này, ở bên ngoài rất nguy hiểm, may mắn là gặp được bọn tôi, mau quay về đi, buổi tối có thể không ra ngoài thì tốt nhất”, Đỗ

An Trác nói ra một câu, bọn chúng vô cùng bất ngờ. Cậu ta ném con dao

găm đi, thả tên lùn ra, kéo Âu Ngưng đi về phía nữ sinh lạnh lùng ở phía trước, “Dĩ Tiên, thả bọn họ đi”.

Nhìn theo một đám người hoảng hốt chạy trốn, Nghiêm Tuấn kinh ngạc

than: “An Trác, cậu không bệnh chứ? Là bọn họ đánh cướp chúng ta!”.

Khóe miệng Dĩ Tiên cong lên nở nụ cười: “Đây mới là Đỗ An Trác, một kẻ ngốc nghếch”.

Người bị đánh giá không nghe thấy câu “khen ngợi” này, sức chú ý toàn bộ tập trung lên cô gái đi vào trong một tòa nhà cao tầng gần đó, bụng

của cô ấy rất to, bóng nghiêng đó, là…

“Cô ta!”, Đỗ An Trác nhận ra rồi, “Dĩ Tiên, Nghiêm Tuấn, mau”, nói xong nhanh chóng đuổi theo qua đó.

“Là chị gái của bạn tôi? Chị ấy định đi đâu?”, Nghiêm Tuấn vội đuổi theo.

Bốn người đuổi theo cô gái đi vào trong tòa nhà, trên con đường trống vắng, tấm bùa hộ thân vàng tua rua đỏ nằm chỏng chơ giữa con đường.

Khi Âu Ngưng phát hiện ra trong tay thiếu một món đồ gì đó, thì mọi

người đã vào bên trong tòa nhà. Đỗ An Trác, Nghiêm Tuấn và Dĩ Tiên sốt

ruột nhìn thang máy hiển thị số tầng không ngừng tăng lên. Bọn họ sợ sẽ

xảy ra chuyện, trong lúc do dự, một chiếc thang máy khác mở ra, Âu Ngưng liền không tiện lên tiếng nữa, cùng bọn họ đi thẳng lên tầng thượng.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Đêm
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...