Trảm Trần Duyên – Chương 214
Trảm Trần Duyên
Bức tranh ấy thật sự quá đẹp. Đẹp đến nỗi, ánh nắng trong tranh dường như vẫn còn đọng lại trên người nàng lúc này, mang theo một thứ ấm áp khó diễn tả thành lời.
Ánh mắt nàng chợt bị thu hút bởi một hàng chữ nhỏ dưới tranh: “Mây lững lờ, gió hờ hững, hoa ngập ngàn, chẳng có gì là nàng, nhưng tất cả đều là nàng”.
Không có gì là ta nhưng tất cả đều là ta… Tim Hạ Trạm Anh như mềm đi, không hiểu sao hắn lại có thể nghĩ ra được những lời như thế.
“Bức tranh này… phu nhân thấy hài lòng chứ?”.
Hạ Trạm Anh hồi thần, quay người lại.













