Trảm Trần Duyên – Chương 117
Trảm Trần Duyên
Cha nuôi với mẹ nuôi ư?
Trần Khí thầm nghĩ, câu này còn cần hỏi sao: “Quả thực chẳng còn gì để nói”.
Vệ Đông Quân hỏi: “Vậy khuyết điểm trên người cha ta có nhiều không?”.
Chuyện này... Trần Khí nhìn sắc mặt âm trầm của ai kia, không dám mở miệng, chỉ dám gật đầu.
“Ngươi gật đầu cái gì?”. Vệ Đông Quân không hài lòng chút nào với thái độ lấy lệ ấy của hắn.
“Cha ta ấy à, đọc sách không ra gì, làm quan cũng chẳng xong, đến cả chuyện trong nhà mà cũng chẳng phân nổi Đông Tây Nam Bắc, chỉ giỏi gân cổ lên gọi ‘vợ ơi, vợ ơi’”.













