Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trầm Hương Uyển – Chương 64

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước đây Tần Hạo đã từng nói với cô, bất luận là lúc nào, anh cũng sẽ luôn

chọn đứng bên cô.

Lời đường mật không đủ làm tin, nhưng lúc anh thật sự chọn lựa như thế,

Trần Uyển đã cảm động không biết nói sao cho hết.

Cô bảo về nhà sẽ lập tức tìm cơ hội nói với cậu, ngón tay Tần Hạo đang mơn

trớn môi cô bỗng dừng lại, hít thật sâu, như đang suy nghĩ điều gì, sau đó khẽ

nói: “Chuyện này, có thật là em đã quyết tâm?”.

Trần Uyển trịnh trọng gật đầu. Ánh mắt anh long lanh, đầy vui sướng. Cô

cũng không nén được cười vui.

Nhưng sau kỳ nghỉ Tết, lúc người của Tổ Thi hành án và Ủy ban Kỷ luật đến nhà,

cô biết là lại một lần nữa mình nuốt lời.

“Tiểu Uyển vào đây theo cậu”, cậu hầm hầm cầm tờ kỷ luật do hai người mang

đến, nói với Trần Uyển.

Trần Uyển nhìn thấy mợ lo lắng, tay chân luống cuống, cô mím miệng bước vào

phòng theo cậu.

“Những điều vừa rồi con nói là thật hay giả?”

Trần Uyển cúi gằm mặt nhìn ngón chân, rồi lại ngước lên, nói dứt khoát:

“Thư là sự thật, của cha và của con gửi đi, đều là thật. Nói dối cậu mợ không

phải con viết là vì con không muốn gây thêm rắc rối cho cậu mợ”.

“Con bé này, ăn gan hùm tim gấu rồi hả?”, Củng Tự Cường bàng hoàng, bật dậy

hét lên: “Chuyện lớn thế này mà không nói với người lớn?”.

“Con không ngờ là họ sẽ tìm đến tận nhà”, Trần Uyển lại cúi gằm mặt xuống,

căng thẳng bấu bấu móng tay, thành thục phân trần: “Con gửi thư nặc danh, con

nghĩ sẽ không có chuyện gì, cho dù là đoán ra con, cũng không có chứng cứ chứng

minh. Sau đó thư đi rất lâu mà không có động tĩnh, con còn đi hỏi thăm dò, cứ

nghĩ là lại giống như cha trước đây, không ai quan tâm đến, nên thất vọng. Không

ngờ qua mấy tháng họ mới tìm đến nhà”.

Củng Tự Cường chầm chậm ngồi xuống, “Thư của cha con đâu? Hay là con đã gửi

nguyên bản gốc đi?”.

“Con không ngốc vậy đâu! Gửi bản in thôi. Để con đi lấy bản chính.”

Lúc quay lại, mợ cũng đã bước vào phòng, Trần Uyển đưa thư cho cậu, ngồi

xuống mép giường.

Ông Củng Tự Cường càng đọc, nét mặt càng bình tĩnh, đọc đến phần cuối ông

lặng người. Đưa thư cho mợ, ông run rẩy châm điếu thuốc, nhưng đánh lửa mấy lần

không được. Trần Uyển vội cầm lấy hộp quẹt, giúp cậu châm thuốc.

“Tìm thấy bức thư hồi nào?”

“Ngày mùng Một tháng Mười năm ngoái.” Trần Uyển hít một hơi thật sâu, tập

trung nhớ lại.

Cậu ngồi lặng lẽ hút thuốc, ngón tay run run dần bình tĩnh lại. Mợ đọc xong

thư thì nước mắt lưng tròng, định nói gì đó nhưng lệ cứ chảy ra. “Là chuyện gì,

là loại người gì chứ? Đây chẳng phải là ép chết người ta sao?”.

Trần Uyển thấy mợ khóc, không kìm được xót xa, đôi vai khẽ run lên nhưng

khóc không thành tiếng. Củng Tự Cường thấy vậy càng đau đớn như dao cắt vào

tim. “Khóc cái gì chứ? Tiểu Uyển, con cũng đừng khóc. Khóc lóc sẽ chẳng nghĩ

được cách gì cả, cậu cần suy nghĩ xem việc này phải giải quyết thế nào.” Nói

rồi cậu lại châm thêm điếu thuốc, giấu kín tâm trạng đầy phức tạp.

Lúc lâu sau, Củng Tự Cường mới ngước đầu lên, “Việc này, cậu tin một ngày

sẽ đòi được công lý, nhưng không được vội. Tiểu Uyển, con giữ bức thư thật kĩ.

Người hôm nay đến là người của Tổ Thi hành án, vậy là đã lập thành án rồi. Họ

nói bóng nói gió là muốn văn bản gốc, nhưng có thể họ sẽ giải quyết công bằng

hoặc có thể là không. Chúng ta phải thận trọng, bức thư này mà đưa thì chẳng

còn chút chứng cứ nào nữa. Do đó có đưa cho ai thì cũng phải là người thật đáng

tin”.

Trần Uyển gật đầu lia lịa.

“Còn nữa, chuyện này không được bạ ai cũng nói. Chưa đến ngày có thể xoay

chuyển tình thế thì chưa thể tự đắc được, cậu con sống mấy mươi năm rồi, luôn

theo sự chính trực, nếu ngay cả con mà cậu cũng không bảo vệ được thì sẽ có lỗi

lớn với cha mẹ con”.

“Cậu...”

“Con bé này”, Củng Tự Cường thở dài, “Con vẫn không coi cậu mợ là người nhà

sao? Việc lớn thế này mà tự mình gánh vác”.

“Con sợ sẽ gây phiền phức cho gia đình...”

“Tính con giống hệt mẹ

con. Việc lớn thế này mà không bàn với người lớn? Phiền phức thì sao nào? Phiền

phức hơn nữa cũng có cậu đối phó cho con. Sau này không được thế nữa, nghe

chưa?”

Trần Uyển gật đầu. Về

phòng mình, nhấn số điện thoại của Tần Hạo, suy nghĩ hồi lâu rồi lại xóa đi.

Nghĩ kĩ rồi gọi cho Phương Tồn Chính, người có thể tin tưởng để nhờ giữ bức thư

dường như chỉ có anh ta.

Cuối năm ngoái Phương

Tồn Chính đã bàn giao toàn bộ trang thiết bị làm đĩa cho người khác, lúc gọi

điện thì anh đang thu tiền ở Đế Cung, “Vẫn chưa khai giảng à?”.

“Sắp rồi, còn hai ngày

nữa.” Lần gặp trước, cô nhờ anh ta tìm kiếm tin tức, dù sao thì anh ta cũng

quen biết đủ mọi hạng người. “Chuyện lần trước...”

“Em đợi chút, anh vào

văn phòng nói chuyện.”

Nghe thấy tiếng đóng

cửa, Trần Uyển mới nói tiếp: “Hôm nay có người đến tìm...”.

Sau khi cô kể lại sơ

qua tình hình, Phương Tồn Chính mới nói: “Cậu em nói rất có lý. Bức thư đó không

thể tùy tiện đưa cho người khác được, đó là cơ hội duy nhất, có thể giúp cha em

lật lại bản án hay không là nhờ nó. Việc này có thể điều tra tới cùng hay

không, còn phải xem thái độ của cấp trên. Cấp trên có động tĩnh, chúng ta sẽ có

thể ít nhiều nghe được tin đồn, đến lúc thích hợp quyết định vẫn chưa muộn. Nếu

việc không thành, thì đến bước đường cùng có thể gửi bức thư lên cơ quan cao

hơn”.

“Em muốn giúp cha em

lật ngược vụ án, nhưng dù sao cha em cũng có cái sai. Em chỉ hi vọng có thể bắt

được kẻ xấu xa, kẻ bức tử cha em phải bị trừng phạt.”

“... Khóc à?”

“Không, bị nghẹt mũi

thôi.”

Anh ta im lặng một lúc

mới cẩn thận thăm dò: “Việc này sao không hỏi thử anh ta? Anh ta biết nội tình

sự việc sẽ giải quyết dễ dàng hơn chúng ta”.

“Em không dám”, Trần

Uyển sụt sịt mũi, “Em sợ ảnh hưởng quá lớn, gia đình họ...”. Phương Tồn Chính

không biết an ủi ra sao. Trần Uyển có thể tưởng tượng đến cảnh anh ta ngồi

trong văn phòng vò đầu nghĩ ngợi. “Em không định nói với anh ấy, việc của gia

đình mình thì để gia đình giải quyết, để gia đình anh ấy liên lụy thì sẽ phiền

phức lớn.”

“Anh hiểu, chúng ta

không tìm anh ta nữa, có anh giúp em rồi. Có bất kỳ động tĩnh gì, anh sẽ nhanh

chóng báo cho em”, nói rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, “Trước Tết anh bận

giao lại xưởng làm đĩa cho người khác, nên quên mất việc này. Hạ Phong Tử bị

bắt rồi, trước khi bắt được hắn, hắn đã lẩn trốn ở phương Nam hai năm. Lúc hắn

vận chuyển hàng về, vừa đến Tế Đông thì bị tóm gọn. Việc này, không biết có

liên quan đến chuyện của cha em không?”.

“Không thể. Cha em sao

có thể liên quan đến con người bất chính đó được?” Trần Uyển không nghĩ ra mấu

chốt vấn đề ở đâu.

“Em nghĩ đi, Hạ Phong

Tử rất gần gũi với đám Giang Lỗi...”

“Em hiểu rồi.” Trần

Uyển đã hiểu ra chút ít. “Có phải là có thể tìm hiểu được từ hắn ta, xem có

liên quan gì đến cha của Giang Lỗi không?”, giọng nói cô run run, tim đập loạn

nhịp.

“Em đừng nóng vội,

việc này không thể hấp tấp. Anh cũng chỉ đoán mà thôi, chúng ta tìm hiểu chính

xác rồi hãy đi bước tiếp theo.” Dường như ngay cả Phương Tồn Chính cũng nghe

thấy tiếng trái tim cô đập loạn, hết sức lo lắng.

“Em biết rồi, Cảm ơn

anh, Tồn Chính.”

“Đừng khách sáo, anh

nghe không quen lời nói khách sáo của em. Chúng ta không thành... Dù sao, bất

cứ lúc nào chúng ta cũng là bạn, phải không?”

Bạn, Trần Uyển lặng lẽ

gật đầu.

Vào học trở lại, trong

ký túc rõ ràng vẫn vắng vẻ như trước. Mọi người tìm được đơn vị thực tập hầu

như đều rời ký túc, có tương lai hay không cũng phụ thuộc vào nửa năm lăn lộn

này. Hà Tâm Mi ngày nào cũng giam mình trong phòng lên mạng, ngủ nghỉ, chỉ có

Trần Uyển bầu bạn với cô ấy.

“Con chuột nhà cậu đâu?” Hà Tâm Mi rất thích đồ ăn do cậu Trần Uyển làm,

thấy Trần Uyển đưa, ngập ngừng một lúc rồi đón lấy.

Trần Uyển ném những thứ khác lên bàn, nằm xuống thở dài: “Giận tớ. Đưa tớ

đến, chào tạm biệt rồi đi luôn”. Cậu cô thời gian này suy nghĩ nhiều, mấy đêm

không ngủ mà nhìn già đi mấy tuổi, không khí trong nhà buồn chán, không có

tiếng cười. Bảo cô làm sao có thể nói với cậu về chuyện kết hôn được chứ? Hơn

nữa, không thể thổ lộ với Tần Hạo bất kỳ chuyện gì, chỉ có thể tìm cớ kéo dài,

nói để thư thư mấy ngày nữa, anh lại nghĩ rằng do cô sợ sệt, do dự không dám

nói, vừa rồi thấy anh bộ dạng ủ ê, dường như muốn cáu nhưng không đủ sức.

Trần Uyển nghĩ tới bộ dạng anh định nói điều gì xong lại cúi đầu không nói,

trong lòng đau nhói.

“Hai người...”, Hà Tâm Mi ngậm miếng thịt bò ngũ vị, lắc đầu, “Giờ tớ có

khuyên cũng chẳng ích gì. Thời gian mật ngọt sẽ khiến người ta cứ thế trượt

dài, đến lúc nhận ra điều không tốt thì lại xem nhau như kẻ thù. Loại tình yêu

này quá đau thương, đúng như Ninh Tiểu Nhã đã nói, không gây tổn thương cho

nhau thì không gọi là tình yêu sao?”.

“Vậy cậu thử dịu dàng như nước để bọn tớ mở mang đầu óc xem nào?”

“Miễn nhiễm với tình yêu rồi. Một mình tớ trải qua những tháng ngày thật

vui vẻ”, Hà Tâm Mi thoải mái, “Tớ giờ đang đợi tin của mẹ, tớ còn muốn học hai

năm nữa, nhưng mẹ không muốn. Nói học nhiều không ai lấy. Vậy cũng hay, tớ nghe

mẹ, đợi mẹ sau khi tìm được công việc cho tớ, tớ sẽ lao vào ăn uống để tận hưởng

cái chết êm đẹp”.

Trần Uyển mỉm cười, ngồi dậy thu dọn đồ đạc trên giường.

“Còn cậu? Nhà cậu nói sao?”

“Anh ấy nói không là công ty bảo hiểm thì ngân hàng, có công việc nhẹ nhàng

là được. Tớ không hỏi nhiều. Không có cũng chẳng sao, tớ tự tìm. Hoặc là tớ sẽ

mở tiệm, tớ muốn mở tiệm đến phát điên lên rồi. Tồn Chính nói có chút tiền muốn

mở tửu lầu, hỏi tớ có đồng ý giúp không. Cậu đừng nói gì cả, thật sự tớ cũng có

chút hứng thú.”

“Woa woa, thật tuyệt vời”, Hà Tâm Mi rất thích thú với chuyện châm ngòi thổi

gió, “Đại ca xã hội đen và công tử quý tộc giao chiến, tớ rất muốn xem con nai

nào chết...”.

“Được rồi đấy. Tớ chỉ thấy có chút hứng thú chưa thật sự đồng ý”, Trần Uyển

lườm cô ấy, “Tiểu Nhã không biết sao rồi, lần trước nói cậu ấy tìm đơn vị thực

tập, nhưng Triệu Quốc Trị lại không như thế”.

Nói rồi cô cúi đầu dọn dẹp tiếp, “ầm” một cái, cánh cửa bật tung. Ninh Tiểu

Nhã mặt phờ phạc, bước đi loạng choạng. Trần Uyển vừa thấy vội chạy đến đỡ.

Ninh Tiểu Nhã dường như không trụ nổi nữa, nửa người ngã hẳn vào Trần Uyển.

“Hà Tâm Mi, đến giúp một tay nào.”

Hà Tâm Mi đá chiếc ghế ra, đỡ Ninh Tiểu Nhã nằm xuống. Ninh Tiểu Nhã nhìn

rõ là Hà Tâm Mi thì “ớ” lên một tiếng đầy đau khổ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trầm Hương Uyển
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...