Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trầm Hương Uyển – Chương 61

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên thế giới này, hẳn

không có người phụ nữ nào nói về chuyện đám cưới của mình mà không mỉm cười.

Trần Uyển cũng không ngoại lệ.

Ba viên kim cương đặt

song song, Tần Hạo nói chúng đại diện cho kiếp trước, kiếp này và kiếp sau.

Cô chỉ cười, không

nói.

“Không phải em không

thích thì anh đã khảm chín viên rồi.” Anh vò đầu khi nhìn thấy cô không tỏ rõ ý

kiến, “Thật sự không thích? Nếu không thích thì đợi đến lúc chúng ta kết hôn

chính thức sẽ mua kim cương độc nhất”.

“Không phải không

thích, em vốn nghĩ chỉ cần một cái vòng đơn giản là được rồi.”

Lúc này anh mới thở

phào nhẹ nhõm, “Vậy mua lại là được”.

Còn cái vòng tay, phải

dùng ốc vít vặn chặt lại, anh cười, “Cái này coi như mua để khóa chặt em, xem

em có thể chạy đằng nào”.

Anh cười đắc chí,

giống như một đứa trẻ, Trần Uyển thấy rất buồn cười.

Hôm đó vì bị kích động

đến mức không kịp suy nghĩ mà anh đã rêu rao khắp nơi. Nhẫn cũng không biết đã

chuẩn bị sẵn từ khi nào, tương lai cũng đã nằm trong kế hoạch của anh từ lâu,

ngay cả ngày gặp mặt cha mẹ anh cũng sắp đặt đâu vào đấy.

“Em đừng lo, yên tâm

học hành, đừng lo nghĩ việc chạy khắp nơi để xin thực tập. Chuyện công việc cứ

giao cho anh, tốt nghiệp xong mình cử hành hôn lễ”, anh ôm cô và hôn cô tha

thiết, “Chúng ta sẽ chính thức chung sống với nhau phải không? Kết hôn, sinh

con, có vợ, bế trẻ, những điều này rất tuyệt”.

“Phục anh thật đấy, có

thể tưởng tượng xa đến vậy.”

Anh nắm chặt lấy bàn

tay cô, hôn vào từng ngón, “Mèo con, em không phải là người giữa đường thay đổi

phải không?”.

Trước ánh mắt nghiêm

túc của anh, Trần Uyển chần chừ khó quyết. Mấy ngày nay anh rất hào hứng với

những chuyện tương lai, nhìn vào mắt anh, tim cô khẽ xao động. Anh có khả năng

biến những thứ phức tạp trở nên đơn giản, cũng có một vài tâm trạng không thể

hiện ra ánh mắt. Trong lúc cô cần một cây đại thụ để nương nhờ, lấy anh, có

phải là một lựa chọn thích hợp?

Nhưng, tất cả tựa như

giấc mơ.

Mang tương lai của

mình giao cho một người như vậy, có phải là quá khinh suất?

Anh thậm chí, ngay cả

tình yêu cũng không có.

“Tới Nguyên đán gặp

cha mẹ anh, sau đó đến nhà em? Tết cùng anh đến thăm ông nội? Không bao lâu nữa

là em tốt nghiệp rồi, anh phải giải quyết những việc quan trọng trước mới được,

nhà cửa cũng phải lo liệu...”

Nghe anh lải nhải suốt

không thôi, dáng vẻ gấp gáp, Trần Uyển lại thở dài. “Thật sự anh có lòng tin

vậy sao? Gia đình anh...” Cậu sẽ phản ứng ra sao, cô chưa dám nghĩ tới, chỉ cần

nghĩ tới cánh cửa của gia đình anh đã đủ khiến cô chùn bước.

“Đừng nghĩ ngợi lung

tung, cha mẹ anh cũng là người bình thường mà, cũng có hai con mắt một cái

miệng, không ăn thịt em đâu.” Nói thế nhưng Tần Hạo cũng có chút lo lắng. Ngày

mùng Một tháng Mười, lúc Ngô Lạc Nha đến, thái độ của mẹ anh vô cùng thân mật,

thói quen từ trước tới nay không hỏi nhiều chuyện của anh cũng phá vỡ. Anh

không phải là không đoán được nguyên nhân. Sau khi nghe anh nói đã tìm được

người vừa ý, mẹ anh cũng chẳng có ý kiến gì nhiều, giống như ngầm đồng ý. Thái

độ lặng im không nói của bậc trưởng bối đáng ra phải khiến anh yên tâm, nhưng

trong lòng anh lại vô cùng lo sợ, luôn luôn cảm thấy có gì đó không thoải mái.

Bàn tay Tần Hạo chầm chậm vuốt ve lưng cô, “Em không cần lo lắng chuyện gì, cứ

để anh. Anh giống như đã chờ đợi cả đời vậy, chỉ cần em gật đầu đồng ý, bất kỳ

điều gì anh cũng không sợ”.

Xe đi vào con đường

phía nam của hồ Minh Nguyệt, nơi đây được phòng vệ nghiêm ngặt, tâm trạng thấp

thỏm lo lắng của Trần Uyển dần lắng lại. Những việc tồi tệ nhất đã xảy ra, còn

có thể có chuyện gì nữa chứ?

Mẹ Tần Hạo vừa nhìn là

biết ngay một phụ nữ thông minh sắc sảo, bà cầm chặt tay Trần Uyển cười thân

thiết: “Con trai bác quả nhiên là có con mắt tinh tường”. Bà liếc xéo qua Tần

Hạo rồi nói với Trần Uyển: “Miêu Miêu tính khí nóng nảy, sống với nó lâu vậy

thật làm khó cháu rồi”.

Miêu Miêu? Trần Uyển

quay nhìn Tần Hạo cười thầm.

“Được rồi, mẹ, con bao

nhiêu tuổi rồi? Lớn thế này mà còn gọi tên đó”, Tần Hạo lúng túng, “Vào trong

nói chuyện tiếp nào”.

Sau khi ngồi xuống, bà

liền hỏi tình hình gia đình, Trần Uyển sớm đã chuẩn bị tinh thần. Chỉ là lúc cô

nói tới tuổi tác của mình thì mẹ Tần Hạo kéo dài giọng, nói ý sâu xa: “Vậy vẫn

còn nhỏ”. Bà liếc mắt qua chiếc nhẫn cô đeo rồi đề cập tới vấn đề khác. Trần

Uyển lo lắng, Tần Hạo dần dần mất kiên nhẫn, “Con đã báo với mẹ một lần rồi,

còn phải nhắc lại lần nữa sao? Cha vẫn chưa về ạ?”.

Nụ cười của bà Thạch

Hương Lan tắt dần, bực bội nói: “Con không phải là không biết cha con bình

thường rất bận, lớn vậy rồi mà không rõ à? Ngồi một chút cũng không chịu sao?”,

nói rồi quay sang Trần Uyển giải thích, “Cha của Tiểu Ngũ nhiều việc, bình

thường về nhà muộn, buổi trưa bác cũng nhắc qua rồi, chắc không phải đợi lâu

đâu. Lẽ ra gặp mặt ở ngoài thì chính thức hơn, nhưng Tiểu Uyển, cháu cũng biết

hoàn cảnh nhà bác đấy, không tiện lắm”.

Trần Uyển gật đầu lia

lịa, bà Thạch Hương Lan nghe thấy tiếng người giúp việc mở cửa liền đứng dậy.

Trần Uyển cũng đứng dậy theo, bàn tay được Tần Hạo nắm chặt. Cô ngước mắt lên

thấy anh cười vỗ về nên cũng an tâm phần nào.

Không khí khách sáo

này đã vượt quá kỳ vọng của cô, nhưng sự xa cách và thận trọng phía sau nụ cười

so với lời từ chối thẳng thừng còn khiến người ta lo sợ hơn.

Trên đường về, Tần Hạo

khẽ hát, sau đó bình thản nói: “Anh nói có sai đâu, cha mẹ anh là người rất dễ

gần. Cha anh thì nghiêm nghị hơn chút, bình thường nói chuyện với anh cũng bằng

nét mặt nghiêm khắc, không riêng gì với em đâu”.

Trần Uyển khẽ ậm ừ,

không biết nói gì trước vẻ hớn hở của anh.

“Sao trông vẫn buồn

thế?”, lúc xuống xe anh hỏi, “Đừng nghĩ ngợi rồi chuốc ấm ức vào thân, nghĩ xem

về nhà nói với cậu em làm sao, tính toán thời gian hẹn gặp mới là việc quan

trọng”.

Trần Uyển gật gật đầu,

đẩy cửa định xuống xe thì bị anh kéo lại, “Quên gì rồi?”, nói rồi nghiêng mặt.

Cô khẽ cười, hôn nhẹ

lên má anh một cái. Ánh mắt anh rạng rỡ niềm vui, tim cô đập mạnh. “Anh từng

nói, cho dù là lúc nào anh cũng đứng bên em đúng không?”.

“Dĩ nhiên rồi, em là

vợ anh, anh không đứng bên em thì đứng ở đâu?”, anh nói như lẽ đương nhiên.

Thấy cô đứng bên cạnh xe, nghe từ “vợ” mà hai má ửng hồng xấu hổ, anh bất giác

thấy vui vui: “Lên đây, ngồi xuống, chúng ta nghiên cứu xem em nên gọi anh là

gì?”.

Trần Uyển xì một

tiếng, “Chẳng đàng hoàng chút nào”, rồi quay người chạy, đến đầu cầu thang mà

gương mặt vẫn nóng bừng và trái tim vẫn không ngừng loạn nhịp.

Về đến nhà, việc đầu

tiên cô làm là báo tin cho Hà Tâm Mi, rõ ràng là cô ấy đang sốt ruột, hỏi dồn:

“Sao rồi?”.

“Thì thế, nói chuyện,

cha anh ấy về cùng ăn cơm, sau đó ngồi chơi, vào phòng anh ấy tham quan, rồi

về. Thường thì đi thăm nhà đều vậy phải không?”

“Tớ không hỏi cái đó,

mà hỏi thái độ của nhà anh ấy. Thầy Tống nói mẹ Tần Hạo là người rất sắc sảo,

tớ sợ cậu phải chịu thiệt thòi.”

“Sao thế được? Người

nhà anh ấy rất nhã nhặn, cũng rất khách khí”, khách khí đến mức xa cách, “Nói

đến gia cảnh nhà tớ mà cũng chẳng thấy họ thay đổi sắc mặt”.

“Vậy thì tốt”, Hà Tâm

Mi thở ra nhẹ nhõm, “Kiểu gia đình đó rõ ràng là rất khách khí, lịch sự một

cách thái quá, rốt cuộc cũng chỉ để tôn lên thân phận của họ. Cậu được đấy, tốt

nghiệp xong lấy chồng, tớ tốt nghiệp xong thì thất nghiệp. Ngưỡng mộ chết đi

được”.

Trần Uyển bật cười,

“Cậu ngưỡng mộ cái gì, mấy ngày trước còn mắng mỏ anh ấy mà”.

“Đó là vì anh ấy có

lỗi với cậu, bấy giờ anh ấy mới chịu chăm sóc cậu, dù là chưa hết giận, nhưng

cũng coi như có tiến triển tốt.”

“Nhưng chăm sóc là

biểu hiện của tình yêu sao?”, Trần Uyển buồn bã hỏi.

Hà Tâm Mi im lặng, lúc

sau mới nói: “Việc đó, cậu vẫn buồn à?”.

“Không”, Trần Uyển lắc

đầu, “Có nghĩ cũng chẳng làm được gì, vì vậy thỉnh thoảng nghĩ đến nơi nào đó

để tới, để chuyển sự chú ý, để bản thân dần dần quên nó đi. Tớ chỉ không chắc

chắn, mọi chuyện có thật sự như vậy không? Sau này sẽ sống cùng anh ấy?”.

“Cậu bị chứng bệnh

tiền hôn nhân thì phải. Thích hay không thích anh ấy lẽ nào cậu không biết? Tớ

thấy cậu thích anh ấy rồi, quan trọng là người trong gia đình anh ấy thế nào,

mà cậu cũng đâu phải sống với cha mẹ anh ấy suốt đời.”

“Nhưng kết hôn không

phải chuyện của riêng hai người, là chuyện của hai bên gia đình. Nếu người nhà

anh ấy không hài lòng…”

“Cậu đừng lo bò trắng

răng, chưa tới nước đó đâu. Huống hồ, nếu thật sự có vấn đề thì cũng phải xem

thái độ của Tần thiếu gia chứ, coi như là kiểm tra, nếu không đạt thì đá anh ấy

đi.”

Trần Uyển khẽ cười,

sau đó trịnh trọng nói: “Hà Tâm Mi tớ thật sự rất thích cậu”.

Hà Tâm Mi có chút xúc

động, im lặng vài giây, cố ý tỏ vẻ sửng sốt: “Nghìn lần xin đừng, tớ chẳng có

hứng với đồng tính đâu”, nói rồi bật cười, “Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, anh

ấy bình thường kiêu căng, có việc gì cứ ném cho anh ấy gánh là được rồi”.

Tần Hạo cũng biết là

có chút vấn đề nhưng anh chỉ có thể một mình đối mặt. Trên đường đưa Trần Uyển

về, anh cố tỏ ra bình tĩnh là vì không muốn để cô phát hiện điều gì. Về đến

nhà, anh thấy cha mẹ ngồi trong phòng khách nói chuyện, anh mím chặt môi, ngồi

xuống không nói lời nào.

“Cha vừa nói chuyện

với mẹ con, cũng thống nhất ý kiến rồi, Tiểu Uyển là người tốt, nhã nhặn, dịu

dàng. Nhưng tuổi còn nhỏ quá, tính cách nhân phẩm còn phải đợi quan sát. Giờ

nói đến chuyện kết hôn thì hơi sớm, cũng không thích hợp lắm”, Tần Trọng Hoài

uống ngụm trà, đứng dậy: “Hai mẹ con nói chuyện đi, tôi vào thư phòng”.

Sau khi Tần Trọng Hoài

đi, Tần Hạo ngồi xuống lại. Không ai hiểu con bằng mẹ, ngược lại cũng vậy. Sự

soi mói giấu giếm sau nụ cười của bà có thể qua mắt được Trần Uyển, nhưng không

qua mắt được anh. “Mẹ, ý của cha là gì?”

“Cha con nói rồi đó,

không thích hợp. Người thì tốt nhưng không hợp với con, không hợp với gia đình

ta.”

“Có gì mà không hợp?

Cha cũng nói Tiểu Uyển nhã nhặn, có dung mạo, có học vấn, hiểu chuyện, biết

chừng mực, con chưa gặp ai hơn cô ấy.”

“Mới nói mấy câu mà đã

nhảy dựng lên thế làm gì?” Bà Thạch Hương Lan lườm con, khi con trai ngồi xuống

lại, mới bình tĩnh nói: “Mẹ và cha con thấy Tiểu Uyển vẻ ngoài rất tốt, nhưng

không thích hợp. Từ khi bước vào cửa đã thấy rồi, câu nệ, không có tư chất của

danh gia vọng tộc, không phải mẹ soi mói, nhưng con có thể lấy cô ấy so sánh

với hai chị dâu họ của con mà xem”.

Tần Hạo cười, “Có

người con gái nào mà lần đầu tiên bước vào nhà đàn ông lại không câu nệ, không

lo sợ chứ, mẹ quá soi mói rồi. Nếu như không câu nệ, không xấu hổ thẹn thùng

thì có khi mẹ lại bảo người ta không có gia giáo. Hai bà chị dâu đó hả? Trông

thấy mối có lợi thì cứ dán chặt vào, là khí chất danh gia vọng tộc? Họ chẳng

bằng một ngón tay của Tiểu Uyển”.

“Nói vớ vẩn gì đấy?”,

bà Thạch Hương Lan đột nhiên biến sắc, “Để bác cả nghe thấy con nói thế thì còn

ra thể thống gì!”. Thấy Tần Hạo im lặng, bà mới nói tiếp: “Nó mới bao nhiêu

tuổi? Chưa tốt nghiệp, cái gì cũng không xác định được. Có cần phải cưới vội

vàng vậy không? Sao mà ngay cả nhẫn cũng đeo rồi?”.

“Mẹ, lần trước về con

đã nói qua rồi, người gấp gáp không phải cô ấy, mà là con. Nếu như con không

giữ chặt…”

“Không giữ chặt thì

làm sao? Bay mất à? Tiểu Nha đã đợi con bao nhiêu năm? Mẹ thấy con bé trưởng

thành rồi, từ nhỏ đến giờ lúc nào cũng bên con, mắt con bị sao mà không phân

biệt được tốt xấu vậy?”

Tần Hạo định mở miệng

nói chuyện này hoàn toàn không liên quan tới Ngô Lạc Nha, thì đã nghe mẹ nghiêm

giọng: “Đừng nói với mẹ cái gì mà hiểu chuyện, biết chừng mực, người con gái có

lòng tự trọng thì không bao giờ sống chung khi chưa cưới”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trầm Hương Uyển
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...