Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trầm Hương Uyển – Chương 50

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Uyển lấy nửa tiền

tiết kiệm một năm nay đưa cho Tiểu Vũ, hai chị em ở trong phòng đưa đẩy mãi

Tiểu Vũ mới cầm. “Chị, em lên trường sẽ tìm việc làm thêm ngay. Giống chị vậy

đó.”

“Em tưởng dễ dàng như

vậy à? Đất lạ, người lạ. Số tiền này đi mua thẻ cơm, thấy cái điện thoại nào rẻ

thì mua một cái. Tiết kiệm tiền nhưng cũng đừng tiết kiệm cái ăn, gầy thế này

thì chẳng có đứa con gái nào dòm ngó đâu.” Thằng nhóc này mới đó mà đã cao hơn

cô một cái đầu rồi, cao gầy như cái sào ấy. “Tiền bán nhà để cậu mợ dưỡng già,

không được đụng vào. Lúc nào thiếu tiền thì tìm chị, chị sẽ cho em.”

Tiểu Vũ gật gật đầu,

do dự một lúc mới lắp bắp nói: “Anh Chính nói ngày mai không đến đưa em. Chị,

chị với anh Chính, thật sự là không còn gì nữa sao?”.

Trước mắt cô hiện lên

ngọn lửa khi Phương Tồn Chính châm thuốc, giống như sự rung động ban đầu của

cô, chớp mắt đã tiêu tan trong màn đêm tĩnh mịch.

Cô gật đầu, “Ngủ sớm

đi, ngày mai lên tàu hỏa”.

Trong thời gian nghỉ

hè, Trần Uyển cứ nơm nớp lo sợ, sợ rằng sau này nhập học lại sẽ có lời đồn đại

truyền đến, bao nhiêu kẻ túm tụm thì thầm sau lưng. May mà Hà Tâm Mi và Ninh

Tiểu Nhã đáng tin, nên những điều cô lo lắng đã không xảy ra. Chỉ là khi vào

văn phòng khoa nhìn thấy Tống Thư Ngu, trong ánh mắt anh chứa đựng điều gì đó

sâu xa khiến cô phát hoảng.

Cô chỉ trích Tần Hạo

bội tín, trước lúc trở về trường vì cô kiên quyết muốn tìm việc làm thêm mà anh

tỏ thái độ phản đối hết sức thô lỗ, trong lòng cô không vui, không nói tiếng

nào lập tức xuống xe, một mình quay về ký túc.

“Vâng, cậu còn sợ tin

đồn, tớ đã thay cậu trở thành nhân vật nữ chính trong vụ tai tiếng rồi. Mọi

người trong trường đều thấy có một con rùa chạy với tốc độ 10km/h trong khuôn

viên trường đuổi theo tớ”, Hà Tâm Mi quay sang Ninh Tiểu Nhã đang cười khúc

khích, “Đám nữ ở khu ký túc chắc là đều tức tối ghen tị đến mức giật tóc túm

đầu”.

Trần Uyển nhịn cười

cầm sách quay người vào trong.

“Này cậu đừng có giả

vờ, Trần Uyển, cậu không muốn biết anh ấy và tớ nói gì sao?”

“Còn có thể nói gì

nữa? Mấy ngày nay chẳng phải cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó sao?”

Hà Tâm Mi cắn quả táo

cái rộp, “Hỏi tớ là cậu có ăn cơm được không, có ốm không, tìm được việc chưa,

trước mặt chúng tớ, có quở trách gì anh ấy không, đồ anh ấy mang đến cậu có

đụng đến không. Trước đây tớ thấy anh ấy nói những lời thối tha, nhưng giờ đổi

lại, vừa thối tha vừa vặt vãnh tầm thường, cứ lảm nhà lảm nhảm. Đúng rồi, anh

ấy còn gọi tớ là ‘liên bang ngực to’, khốn kiếp, giúp anh ấy chuyển đồ như bắc

cầu Hỷ Thước mà không có được một điều gì tốt đẹp”.

Ninh Tiểu Nhã bật cười

thành tiếng, Trần Uyển cũng cười rung vai. Cô đọc sách không vào, quay người

lại đối diện với Hà Tâm Mi, nói: “Không cần quan tâm đến anh ta là được rồi,

loại người đó nếu mình càng phản ứng lại thì anh ta càng thích chí”.

Hà Tâm Mi nói: “Chẳng

phải tớ vì tốt cho hai người sao? Nhìn dáng vẻ của anh ấy, tớ thấy thương cảm,

không đành lòng”.

“Trần Uyển, cậu cho

anh ấy một cơ hội đi”, Ninh Tiểu Nhã cũng đồng tình nói.

“Một người không biết

tôn trọng người khác thì không cần thiết phải tôn trọng anh ta”, Trần Uyển quay

người vào trong tường, không thèm phản ứng trước nỗ lực của hai bạn.

Trong mắt người khác,

cô có thể là một bạn gái ngang bướng, được yêu chiều mà trở nên kiêu căng,

nhưng có ai biết những hoang mang, lo sợ trong lòng cô chứ? Những người xung

quanh chỉ thấy sự khéo léo và phóng khoáng của anh, chỉ riêng cô mới tận mắt

nhìn thấy sự hung hăng dữ tợn của anh. Anh bóp chặt cằm cô, giọng nói nhẹ như

tênh nhưng đầy uy hiếp như dùi khoan vào tận xương tuỷ; cái ôm ấm áp của anh

mang theo nhiều điều khó hiểu; những lời anh thốt ra cùng ánh mắt khẩn thiết…

Rất nhiều ký ức vụn vỡ hiện về trong đầu cô, chồng chéo, lặp lại, phóng to,

luân chuyển, lần lượt tái hiện. Một người làm sao có thể biến hóa nhiều đến

thế? Làm sao có thể rõ ràng như thế? Khiến cô không biết làm sao, khiến cô hoài

nghi những niềm vui trước mắt chỉ là hư không.

Lúc gặp lại, sự giận

dữ và oán hận vẫn còn, từ đáy lòng dần tràn đến ánh mắt. Ngồi trong quán ăn Tây

của Gia Thành, cô cắt miếng bít tết trước mặt phát ra âm thanh rào rạo.

Trong ánh nến, Tần Hạo

ngước mắt cười, “Chẳng phải em tuổi Sửu sao? Sao lại hận bò đến thế?”.

“Anh mới là tuổi Sửu

ấy!”, Trần Uyển khó chịu.

“Biết tại sao anh dẫn

em đến đây ăn không?” Tần Hạo đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, lúc quay lại,

trong mắt đầy vẻ đắc ý. “Biết em tìm cớ gây gổ với anh, chỗ này nhiều người dòm

ngó, em có bực mình cũng nên kiềm chế một chút.”

Trần Uyển hừ lạnh một

tiếng.

“Vẫn còn giận à? Thế

này bao nhiêu ngày rồi? Thấy anh gần như ngày nào cũng đứng dưới phòng em, em

cũng phải cho anh chút sĩ diện chứ? Có chuyện gì to tát đâu? Tống Thư Ngu tìm

đến tận nơi hỏi anh, anh em mười mấy năm, anh có thể không nói được sao? Cậu ta

cũng giúp em trút giận rồi, suýt nữa thì đập chai rượu vào trán anh đấy.” Thấy

cô vẫn không nguôi ngoai, thậm chí không thèm ngước mắt lên, bất giác Tần Hạo

cũng có chút bực bội: “Em nghĩ chuyện của tụi mình có thể giấu được bao lâu?

Những người đến đây ăn không chừng còn có giáo viên của em, em nghĩ trốn tránh

cả đời được sao?”.

“Ý của anh là chi bằng

nói cho tất cả mọi người cùng nghe phải không? Có nhiều người đang đứng cười

nhạo đằng sau tôi thì anh thấy rất vui phải không?”

“Em kích động thế này

làm gì? Tống Thư Ngu cũng chẳng liên quan gì đến em, cậu ta biết cũng có sao

đâu?” Tần Hạo liếc nhìn ánh mắt tò mò của người ngồi bên cạnh, nghiêm mặt hỏi:

“Em đừng nói với anh là em đang yêu thầm cậu ta nhé?”.

“Anh đang lải nhải vớ

vẩn gì thế? Đồ thần kinh! Là do anh không giữ lời hứa trước, anh hứa với tôi là

không nói cho bất cứ người nào cả! Bây giờ thì bao nhiêu người biết rồi? Có

phải ngày mai còn định nói cho cậu tôi, nói cho cả trường tôi biết để sau này

tôi chẳng còn mặt mũi nào mà gặp ai không?”

“Anh thật sự hi vọng

toàn thế giới đều biết, anh hận là giờ không thể đứng ở ngoài đường mà hét lên

rằng: ‘Trần Uyển là của tôi’. Anh có thể không?” Anh hít một hơi thật sâu, rõ

ràng là đang kiềm chế. Sau đó nói tiếp: “Ngày nào cũng lén lén lút lút như kẻ

trộm, xe phải đậu ngoài đường, điện thoại cũng phải đợi, trong mắt em, những

việc anh làm có việc nào tốt đẹp đâu? Có lần nào anh không chiều theo tính cách

của em chứ?”, giọng nói anh chậm rãi, càng nói như càng tỏ ra uất ức: “Anh có

khác gì là loại em gọi thì đến em đẩy thì đi. Thà làm con vịt còn hạnh phúc hơn

anh”.

Trần Uyển thấy anh lớn

rồi còn làm ra vẻ điềm đạm đáng yêu, bất giác cười phì một tiếng, cười xong lại

hối hận.

Ánh nến khẽ lay động,

lúc cô cười trông thật duyên dáng khiến Tần Hạo ngẩn ngơ quên luôn điều định

nói. Trước cái nhìn chằm chặp của anh, Trần Uyển khó chịu rủa nhỏ: “Con mắt lấm

la lấm lét thật đáng ghét!”.

Anh hơi lặng người,

sau đó khẽ cười, nụ cười buồn bã. “Mèo con, chúng mình mấy ngày mới gặp một

lần, đừng cãi nhau nữa được không? Anh hiểu nỗi ấm ức của em, nên em nói tìm

việc làm thêm giờ anh cũng không cản em nữa, phải không? Trong lòng anh có biết

bao nhiêu điều không vui? Tại sao? Là vì không muốn cãi nhau với em.”

Thà làm ngọc vỡ còn

hơn ngói lành. Cô không thể làm ngọc vỡ, nhưng ngói lành thì bản thân cô cũng

có sự đấu tranh, cô không can tâm để anh tùy ý đọa đày.

Buổi tối, trước lúc

ngủ, cô mở cuốn sách mang theo ra, “Anh ngủ trước đi, tôi đọc sách chút”, nói

rồi dịch người ra mép giường, nơi có ánh đèn, tiếp tục đọc.

“Đừng đọc nữa, ngủ sớm

đi, em đồng ý mai chạy bộ cùng anh rồi mà.” Anh đưa một tay ra với lấy quyển

sách của cô, tay còn lại vòng ôm eo cô.

Trần Uyển trừng mắt

nhìn, không can tâm giật lại sách nhưng anh lập tức ngồi thẳng dậy, giơ lên

cao. Sau mấy lần giành lại không được, cô phát cáu: “Anh tránh ra, hôm nay tôi

không phải là con vịt”.

Tần Hạo vẻ mặt hoài

nghi nhìn cô chằm chằm.

Trần Uyển trong lúc

tức giận đã nói sai, mặt đỏ tía tai, vô cùng thất vọng. Nghe tiếng anh cười

gằn, sau tiếng cười là quyển sách bị ném vào góc tường, anh cởi áo ra, nhếch

miệng nói: “Thù lao đã trả rồi, chúng ta cần có đạo đức nghề nghiệp. Em có đồng

ý hay không cũng phải làm”.

“Anh nói vớ vẩn gì

thế?” Trần Uyển bực bội đứng dậy, nhưng bị cánh tay anh kéo giật lại ngã nhào

vào người anh. “Thần kinh, lại bắt đầu phát bệnh”, vừa nói vừa đẩy mạnh.

Anh cười ha hả, hai

chân quắp lại giữ chặt cô, cơ thể cũng dần áp sát. “Nhanh lên, anh còn một hiệp

nữa, bà Lương ở phòng 1802 đối diện còn đang đợi anh.”

Trần Uyển tránh bờ môi

đang sát lại của anh, vừa giận vừa buồn cười, “Thần kinh, anh bình thường lại

được không?”.

Bốn mắt nhìn nhau, anh

bỗng ngưng cười, ánh mắt bỡn cợt được thay thế bằng sự nghiêm túc. “Anh rất

bình thường, muốn hôn em một cách rất bình thường”, môi anh áp vào môi cô, “Mèo

con”, anh ngừng lại, “Cùng em rất vui, vui đến mức không nói được thành lời”.

Trái tim cô run rẩy,

ngay lúc đôi môi anh ghé lại, hai tay cô ngập ngừng vài giây rồi cuối cùng cũng

nhẹ nhàng ghì lấy vai anh.

Thời gian cứ thế trôi

đi, họ có lúc cãi cọ, có lúc xung đột, nhưng vẫn đi theo quỹ đạo bình thường.

Trần Uyển cảm thấy

mình đã thành người lớn, cảm thấy bình yên, cô như trở thành một con người

khác. Nhưng dường như trong miền sâu thẳm nhất của tâm hồn mới mẻ này vẫn đang

ẩn chứa một Trần Uyển ban đầu.

Năm thứ hai, môn

chuyên ngành nhiều hơn, cô vẫn kiêm nhiệm hai việc, lúc đến nhà anh đa phần cô

đọc sách. Lúc ngẩng đầu dụi dụi đôi mắt lại bắt gặp ánh nhìn chăm chú của anh,

anh sẽ cười với cô rồi quay đầu tiếp tục xem phim. Còn cô, cô cũng nhìn chằm

chằm vào lưng anh và ngẫm nghĩ hồi lâu.

Cô vẫn thường vô thức

trượt đầu ra khỏi gối lúc nửa đêm, nhưng lúc nào anh cũng kéo cô ngay ngắn lại,

rồi ôm chặt. Có mấy lần cô mơ gặp cha mẹ, hoặc mơ cãi nhau với anh, anh lại nửa

tỉnh nửa mơ vuốt ve lưng cô và dỗ dành.

Anh quen ngủ muộn

nhưng luôn cố gắng bắt nhịp với cô, sáng dậy hai mắt nhíu lại nhưng vẫn thức

dậy đưa cô tới trường. Không biết anh làm cách nào mà có thể biết được số điện

thoại tất cả các bạn trong phòng ký túc xá của cô, biết mọi hành tung của cô

trong trường, thậm chí còn biết cả lúc cô ở thư viện nhận được lá thư tỏ tình

kẹp giữa trang sách.

Anh thường bận bịu đi

đây đó, cô trước giờ chưa từng hỏi anh đang bận chuyện gì, nhưng mỗi lần xuống

máy bay nhất định anh sẽ gọi điện hoặc nhắn tin cho cô, lần nào cũng thế.

Họ cũng có cãi nhau,

vì cô không đồng ý dùng tiền của anh; vì cô không mặc quần áo anh tặng; vì cô

không đi gặp bạn anh; anh nói anh cũng có niềm kiêu hãnh nhưng sẽ dùng ánh mắt

yêu thương để chăm lo cho cô, chủ động làm lành.

Tâm hồn như bị chia

cắt, một nửa sẽ cảnh tỉnh cô lúc cô ở một mình: Đừng có bị sự dịu dàng giả tạo

đó làm mòn đi lòng tự tôn của mình, Trần Uyển, phải nhớ tới vết thương mà mày

đã nhận! Một nửa khác lại dỗ dành chính mình khi đối diện với ánh mắt cười mê

đắm của anh: Chỉ cần một chút thôi, chỉ cần trong đầu lưu giữ một chút mảnh vỡ

ký ức và sự dịu dàng ảo ảnh là tốt rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trầm Hương Uyển
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...