Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trầm Hương Uyển – Chương 42

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Tần Hạo rời bàn ăn đi vào nhà vệ sinh, Trần Uyển lại rơi vào cảm giác

bị ánh mắt Diệp Thận Huy săm soi, vô cùng mất tự nhiên.

Con người này không lớn tuổi hơn Tần Hạo là bao, nhưng cách đối nhân xử thế

thì hơn hẳn Tần Hạo. Con mắt sâu xa như hồ nước sâu thật khó đoán. Không biết

lánh đi đâu, cô đưa mắt lên nhìn. Diệp Thận Huy dường như vì dũng khí của cô mà

hơi lặng người một chút, vội giấu đi ánh mắt mơ hồ, cười nói: “Trần Hải Hành là

thế nào với cô?”.

Giọng nói của anh ta vô cùng trầm thấp, hồn hậu, dịu dàng. Lúc này, cô thấy

hoang mang, đôi đũa trong tay mấy lần chực rơi xuống.

Cô không thấy xấu hổ vì cha, chỉ là đôi mắt mãi không chịu nhắm vào ấy đã

sớm làm một góc trái tim cô rữa mục, chỉ cần chạm vào là đau đớn.

“Là cha tôi,” cô khẽ đáp lời.

Diệp Thận Huy gật đầu như vẻ đăm chiêu, nói: “Vừa rồi mới đoán ra, dáng vẻ

của cô không hề thay đổi”. Thấy Trần Uyển nghi ngờ, anh ta vội giải thích: “Tôi

đã từng nhìn thấy ảnh cô ở phòng làm việc của cha cô”.

Cô sầm nét mặt, lúc sau mới dò hỏi: “Anh và cha tôi... quen nhau?”.

Diệp Thận Huy nhìn cô chăm chú, hồi lâu mới khẽ cười, nói: “Không tính là

quen, chỉ là có qua lại vài lần”.

Trong mấy năm nay, đây là lần đầu tiên có người chủ động nhắc đến cha cô,

mặc dù lý trí nhắc là cô phải đề cao cảnh giác, nhưng giác quan thứ sáu lại báo

cho cô biết con người trước mặt đây không cùng loại với Hồng Kiến Học. Trong

lòng cô có chút xúc động, có chút mong ngóng, không kìm được, hỏi: “Qua lại như

thế nào?”.

Diệp Thận Huy nghe xong không nén được cười, ánh mắt thích thú nhìn cô như

một đứa trẻ, nói: “Cô nghĩ là thế nào? Chúng tôi tin việc kiến thiết thành phố

chỉ là sự phát triển nhỏ mà thôi. Trên đường quan lộ, mỗi người sẽ có một hướng

đi riêng, không ai giống ai”.

Cô ờ một tiếng, đợi anh ta tiếp tục nói. Nhưng Diệp Thận Huy lại châm điếu

thuốc và im lặng.

Buổi tối cùng Tần Hạo nói về tương lai của con hẻm Chu Tước, Diệp Thận Huy

nhớ lại trận ác đấu năm ấy. Lúc đó, Hồng Hạo Lâm mới nhận chức tỉnh trưởng, bí

mật tranh đấu với Lâm Thư Ký, trung tâm quyền lực Tế Thành bị rơi vào thế long

tranh hổ đấu. Diệp Thận Huy lúc đó là người ngoài cuộc, đương nhiên nhìn thấu

đáo hơn người bình thường. Năm đó, cơ quan lãnh đạo trực tiếp của Trần Hải Hành

là toàn bộ nhà họ Hồng. Vào đúng thời điểm quan trọng nhất thì ông ta tự sát,

nghĩ lại có lẽ do đứng sai hàng ngũ, trở thành một quân cờ bị đổi xe giữ tướng,

trở thành vật hi sinh trong một cuộc đấu tranh chính trị.

“Thời gian ấy, cha cô bị áp lực không nhỏ. Hồng Hạo Lâm có rất nhiều mối

quan hệ phức tạp trong Tế Thành, không thể dễ dàng bị lật đổ.” Đó là nhiệm kỳ

mới, lại bắt đầu cho một cuộc đấu đá tàn khốc.

Tần Hạo biết Diệp Thận Huy có chân trong, chỉ là đến chỗ khác không thể

không tuân theo luật lệ địa phương. Mối quan hệ giữa Lâm Thư Ký và nhà họ Diệp

rất tốt, nhưng nhanh chóng bị gián đoạn. Diệp Thận Huy muốn tiếp tục hô mưa gọi

gió ở Tế Đông, tất yếu phải tìm kiếm một thế lực mới. Hồng Hạo Lâm và Lâm Thư

Ký là hai phe đối lập, Diệp Thận Huy đương nhiên không thể trở súng bắn quân

mình, như vậy, cha của Tần Hạo – Tần Trọng Hoài – là sự lựa chọn tốt nhất để

tranh đoạt với Hồng Hạo Lâm.

Tần Hạo nhớ lại mấy năm trước, lúc mới đến Tế Thành, qua mối quan hệ với

Tống Thư Ngu mới kết thân với Diệp Thận Huy. Ban đầu còn qua lại sơ sơ, nhưng

trong mấy năm thì đã thành bạn bè thân thiết. Tính cách biểu hiện bên ngoài của

Tần Hạo hết sức lông bông, nhưng lúc đi vào việc thực thì vô cùng thận trọng,

có chừng mực. Lúc đầu anh cũng có chút cảnh giác với Diệp Thận Huy, chẳng qua

là vì đều dựa vào tầm ảnh hưởng của cha nên cả hai mới hợp tính. Lúc này, anh

đương nhiên không khỏi khâm phục sự tính toán của Diệp Thận Huy và con mắt nhìn

sâu trông rộng về chính trị của anh ta.

Công trường bên đường phía tây con hẻm Chu Tước đang khai triển, nếu để cho

Công ty Bất động sản Hằng Vũ của Hồng Kiến Học tác quái, thì sự sắp đặt của Tần

Hạo ở phía đông coi như đổ sông đổ bể. Anh mưu tính rất lâu, trước tiên là đẩy

Hồng Kiến Học lên vị trí cao hơn, sau đó sẽ giải quyết tận gốc. Chỉ là trong

giai đoạn này cần phải nhờ đến sự trợ giúp của Diệp Thận Huy. Diệp Thận Huy là

dân kinh doanh, rất có tiếng nói trên thương trường, anh ta có lợi ích bản thân

để theo đuổi. Theo đà phát triển nhanh chóng của Công ty Hằng Vũ, đối với thế

cờ của Diệp Thận Huy mà nói thì ẩn chứa nhiều mối đe dọa, chỉ có nhân cơ hội

vây cánh của Hằng Vũ chưa lớn mạnh mà cắt bỏ đi mới có thể tiệt trừ hậu họa.

Đây là tính toán của Diệp Thận Huy, Tần Hạo cũng ngầm hiểu. Anh ước đoán

xuất phát điểm của bản thân là gì. Anh là con người có oán báo oán, thời gian

đầu đến Tế Thành, Hồng Kiến Học đã làm mất mặt anh, thì hẳn nhiên anh phải đòi

lại. Nhưng, vẫn còn một nguyên nhân khác trĩu nặng tận đáy lòng, có thể mơ hồ

nhìn thấy.

Bước vào căn phòng tối om, vắng vẻ, khi trong lòng có cảm giác hơi mất mát,

anh chợt hiểu.

“Cô gái chết tiệt, đi đâu rồi? Không gọi điện báo một tiếng”, anh lầm bầm

vào nhà vệ sinh. Tắm xong đi ra, trong phòng vẫn chẳng có ai. Không phải là tự

đi về Tế Thành rồi chứ? Một ý nghĩ lóe lên, bỗng anh phát hoảng. Cô gái chết

tiệt, trong người chẳng có đồng nào, nếu như nửa đêm ngồi lên chiếc xe có gã

tài xế xấu xa... Mắt nhìn lướt qua thấy trên đầu giường còn túi xách của cô,

anh mới trấn tĩnh trở lại, bước đến đẩy cửa ban công.

Diệp Thận Huy biết tính thích hưởng thụ của Tần Hạo, đã bố trí cho anh nhà

nghỉ ngay bên hồ, chỉ có ba tầng nhỏ, nếu nói là nhà nghỉ tư gia cũng không có

gì thái quá. Phòng có ban công, đủ để đặt hai bàn mạt chược, một bên có cây

xanh cao bằng nửa người, cách ly tầm nhìn với phòng bên cạnh, nền nhà lát gỗ

chống mục, khung cảnh vô cùng tao nhã.

Khi mưa đã tạnh, từ trên cao nhìn ra, mặt hồ Đại Dương là một dải mênh m//ô//n//g

mù mịt, không phân biệt được ranh giới giữa trời và nước. Chỉ có ánh đèn bờ bên

kia như những ánh sao.

Trần Uyển ngồi bó gối trên chiếc ghế dài đặt ngoài ban công, mái tóc dài

bay bay theo làn gió đêm, đẹp đẽ như một bức tranh.

“Vừa rồi gọi sao không lên tiếng? Cứ tưởng em đã đi rồi.” Anh ngồi xuống

phía sau cô, hơi rượu nồng nặc, hít mùi trên cơ thể cô, hương thơm nhè nhẹ

giống như men say.

Cô ậm ờ một tiếng, không nói câu nào.

Thời gian gần đây, cô thường như vậy, hoặc là đầy tâm sự và ấm ức trong

lòng, cam chịu cúi đầu; hoặc là thái độ lạnh nhạt, tâm trí mơ màng, lơ đãng.

Mỗi lần như thế, anh lại nhớ đến cái ngày cô cầm con dao đầy tức giận, ít nhất

thì lúc đó anh còn có thể cảm nhận được rằng mình có tồn tại trong cơn tức giận

của cô, chứ không phải như lúc này, như thể bị bao phủ bởi một rào cản vô hình,

đẩy anh ra hẳn bên ngoài.

Anh ôm lấy cô từ đằng sau, nhẹ nhàng vuốt ve hai bàn tay cô. Cơ thể trong

vòng tay anh cứng đờ, không ngừng vặn vẹo, anh càng ôm chặt hơn, biết là cuối

cùng cô cũng cam chịu. “Ngồi đây bao lâu rồi?”

“Lúc mưa tạnh.”

“Hôm nay nhiều việc cần bàn bạc, không có thời gian đưa em đi chơi, không

giận à?” Hồi lâu không thấy cô trả lời, anh kề mặt sát vào cô, nói: “Về anh đưa

em tới khu nghỉ dưỡng ở Tiểu Hoàn Sơn, ở đó không khí trong lành, còn có suối

nước nóng, đều là những ao nhỏ, ngày thường cũng chẳng có mấy người, rất yên

tĩnh. Đến mùa đông, những cây mai sau núi đua nhau nở hoa, ngâm mình trong suối

nước nóng, uống hớp rượu, ngửi hương hoa mai, có rất nhiều thứ để hưởng thụ.

Năm ngoái...”, anh nói đến đây thì dừng lại, nhớ đến Tưởng Tiểu Vi năm ngoái,

bên tai như vọng lại tiếng trách móc, người đàn ông tôi muốn tìm cũng phải là

người trong sạch, anh không có tư cách, gương mặt bỗng dưng hiện vẻ xấu hổ

ngượng ngùng. “Chi bằng làm hộ chiếu, hai đứa mình đi nước ngoài chơi, cầm theo

cuốn Tạp chí Địa lý Quốc gia, em chỉ chỗ nào mình đi chỗ đó?”

Cô vẫn im lặng, anh cũng cảm thấy mình huyên thuyên quá nhiều. Không nói

nữa, anh thấy trong lòng nôn nóng khó tả, cố áp chế bản thân, nhưng càng kìm

nén càng khó chịu, bực một nỗi không thể vặn ngược đầu cô, nhìn xem rốt cuộc là

cô đang suy nghĩ điều gì.

Cơn gió ùa qua, hơi lạnh.

Nhiệt độ ở bên hồ thấp hơn trong thành phố rất nhiều. “Đừng ngồi nữa, vừa

mới mưa xong, trên hồ có gió lớn, không khí ẩm ướt, mình vào phòng đi”, anh khẽ

dỗ dành.

“Tôi thấy rất mát.”

Anh hơi nhíu mày, cố kìm vẻ không vui, nói: “Vậy anh ngồi với em”.

“Không cần”, cô từ chối thẳng thừng, “Tôi muốn yên tĩnh một lúc”.

Anh nghiến chặt răng, giọng nói có phần không kìm được: “Anh làm phiền em

à? Em nhất quyết mãi ương ngạnh với anh như thế phải không? Thuận theo anh một

lần mà khó vậy sao?”.

Cô bỗng quay người đối diện với anh, giận tái mặt, đôi mắt sáng rực: “Thuận

theo anh một lần? Tôi thuận theo anh bao nhiêu lần rồi? Tôi nói dối cậu tôi bao

nhiêu lần rồi? Anh còn muốn tôi thế nào nữa đây? Anh coi tôi là hạng người gì?

Anh nghĩ mình đang nuôi chó hay mèo? Chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là tôi phải

vẫy đuôi đến sao? Tôi cũng là người, anh đừng ép tôi quá! Hôm nay tâm trạng tôi

rất rất không vui, anh đừng trêu chọc tôi”. Nói đến câu cuối cùng, giọng cô như

gào thét, nghe rất thảm thiết.

Tần Hạo sững người nhìn cô, im lặng, mắt cô nhòe lệ, mờ mịt như sương rồi

hóa thành hai dòng nước. “Đồ ức hiếp người.”

Lòng đầy uất ức, xót xa vô cùng. Trái tim anh lập tức bị giày vò tan nát,

ôm lấy cô dỗ dành: “Là do anh không tốt, là do anh tính cách xấu xa, anh xin

lỗi. Em còn nhớ chuyện đó à? Anh biết là em hận anh, anh cũng sợ em vẫn luôn

hận anh nên anh không dám chạm vào em, em biết không? Em biết anh đã phải nén

nhịn vất vả như thế nào không? Mấy tháng nay ruột gan như thiêu đốt, cho nên

hay cáu kỉnh. Anh bồi thường cho em không đúng chỗ rồi”.

Trần Uyển vùng khỏi tay anh, khịt khịt mũi, nuốt lại những chua xót trong

ánh mắt, mặt lạnh lùng nói: “Anh thật đê hèn!”.

“Nghĩ cách nào để em nguôi giận, hay là để em đ//â//m một dao, được không? Hay

là lần này chúng mình đổi lại cho nhau đi, em áp bức anh một lần?”

“Anh thật ghê tởm, thật nhàm chán, thật bỉ ổi, thật...” Cô cứ xả một tràng

như thế mà không ngừng đập nát sự huênh hoang, vô sỉ đến cực điểm của anh. Trần

Uyển càng nghĩ càng tức, nói rồi không ngừng đấm thùm thụp vào ngực anh, mái

tóc cô cũng như chuyển động theo cơn tức giận.

Tần Hạo thấy cô không khóc nữa, lâu rồi cô mới lại giương móng vuốt hung

hãn như thế này, bỗng anh cảm thấy vui vẻ kỳ lạ, không nén được suy nghĩ trong

lòng, anh cười không thành tiếng, nói: “Đánh tiếp đi, đừng đánh mạnh quá, mệt

rồi là em chỉ còn một mình thôi đấy”.

Lời trêu chọc của anh ở sát bên tai, Trần Uyển càng tức giận, cắn vào vai

anh.

Anh kêu lên một tiếng, nén cảm giác đau đớn, nói như đe dọa: “Lại cắn, anh

cắn lại em bây giờ”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trầm Hương Uyển
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...