Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 89: Món tráng miệng
Trả Thù Bằng Tình Yêu
^^
*
Hai người bọn họ cả ngày quấn quýt bên nhau, như một cặp đôi bình thường nhất mà cũng sến súa nhất.
Trần An Nhiên tự dỗ mình, còn mấy ngày nữa Lục Minh Quân là phải đi học rồi, đoạn cuối kỳ nghỉ này cứ ở cạnh cậu mà bày trò đi.
Lúc này cô học xong lớp online, làm xong bài, lại chần chừ một lúc mới xuống phòng khách.
Lục Minh Quân đã ngồi đợi trên sofa, trên bàn bày một món ngọt mới.
Trong khoảng thời gian cô lên lớp, Lục Minh Quân rảnh rỗi quá, thường sẽ gọi vài món tráng miệng, cậu biết nhiều cô gái có thói quen ăn trà chiều, Trần An Nhiên thì không, nhưng điều đó chẳng cản cậu muốn cho cô ăn ngon.
“Em nếm thử đi, cái này gọi là Tourtière Landaise, coi như là pie hay bánh nhân cũng được, chỗ thường không mua được đâu.”
Lục Minh Quân duỗi tay chỉ xa xa vào cái bánh tròn như xếp chồng vô số lớp voan mỏng.
“Trước tôi từng đón Giáng sinh ở nhà bạn người Pháp, họ mời thợ bánh làm tại chỗ một cái. Bột cán trên một tấm khăn bàn lớn, phết bơ rồi gấp từng lớp, lặp đi lặp lại hơn chục đến hai chục lớp. Nhìn thì bình thường, nhưng ngon lắm.”
Trần An Nhiên cắt một miếng cho vào miệng, vào đầu lưỡi là độ giòn, răng vừa nhấn xuống, lớp vỏ mỏng vụn như cám, thơm mùi bơ.
Đi sâu vào là lát táo nướng mềm và những miếng mận khô dẻo ngọt, quyện thoang thoảng hương rượu.
Cô nuốt liền mấy miếng, lại cắt thêm một khúc.
Lục Minh Quân nghiêng người nhìn cô, như đang chờ cô nhận xét.
“Ngon.” Trần An Nhiên thành thật gật đầu, rồi đẩy đĩa về phía Lục Minh Quân, ra hiệu cậu ăn.
Lục Minh Quân mỉm cười, chỉ cúi người qua hôn lên môi cô.
Môi răng hai người quấn lấy nhau, vị sữa béo và vị ngọt chua của trái cây hòa trong khoang miệng, như kẹo tan ra.
Hôn đến lúc cô sắp thở không nổi, Lục Minh Quân mới từ từ buông môi cô, giọng khàn khàn: “Ừm, tôi cũng thấy ngon.”
Sợ cậu lại nhào lên người mình, Trần An Nhiên vội vã dịch ra xa, chăm chú cắt miếng bánh trước mặt, làm ra vẻ mình đang rất bận.
Khóe môi Lục Minh Quân hơi cong, cũng không tiến thêm bước nào, chỉ là trong mắt mang ý cười, ngắm cô ăn.
Bình thường Trần An Nhiên như mèo, còn lúc ăn thì như chó, nhưng bây giờ Lục Minh Quân rất thích ngắm cô ăn uống, hơn nữa cảm thấy cô có thể vô tư ăn ngon lành như thế thật đáng ghen tị.
Nhìn cô liên tiếp ăn hai ba miếng, lòng Lục Minh Quân càng thư thái, giọng mềm đi: “Nếu ăn món này ngay ở tây nam nước Pháp thì còn ngon hơn. Sau này tôi đưa em đi.”
Trong lòng Trần An Nhiên lóe lên một ý, bèn hỏi ngay: “Vì sao phải đợi sau này? Không thể đưa tôi đi ăn luôn sao?”
Lục Minh Quân sững lại: “Gì cơ?”
“Tôi nói…” Trần An Nhiên khựng một nhịp, “Cậu có thể đưa tôi đến tận nơi ăn món này không, nhân mấy ngày cuối kỳ nghỉ đông của cậu.” Cô nhìn vào mắt Lục Minh Quân hỏi.
Cô dĩ nhiên biết yêu cầu của mình rất bốc đồng.
Dù sao cũng là sang một nước khác, ngay cả hộ chiếu cô còn chưa có, cho dù không tính những chuyện đó, kỳ nghỉ đông của Lục Minh Quân còn năm ngày là hết, nếu đi thì nhất định lỡ ngày nhập học.
Nhưng cô vẫn muốn ném cho Lục Minh Quân một câu hỏi chọn lựa, chọn cô, hay chọn “những thứ khác”.
Đây là lần đầu tiên, về sau cô còn sẽ ném cho Lục Minh Quân nhiều câu hỏi như thế nữa. Cô hy vọng Lục Minh Quân đừng phụ kỳ vọng của mình, luôn luôn trong những lựa chọn ấy, kiên định đứng về phía cô.
Lục Minh Quân rõ ràng bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bắt đầu tính khả thi, như một chàng trai trẻ đang yêu bình thường, chỉ cần đối phương mở miệng, là sẵn sàng làm mọi chuyện điên rồ.
Cậu nghiêng người đặt một nụ hôn lên trán cô, không hề trách đề nghị của cô viển vông thế nào.
Cậu nói: “Được, mình đi.”
Hiếm hoi lắm Trần An Nhiên mới mở miệng đòi hỏi cậu điều gì, trong mắt cậu, cô chỉ là quá thích cậu, hoàn toàn yêu cậu rồi, cho nên mới nóng lòng muốn đi du lịch cùng cậu.
Cậu làm sao từ chối cho được.
Dù biết chắc sẽ lỡ ngày tựu trường, cậu cũng chẳng lấy làm gì, đã theo khuôn phép bấy lâu, vì cô mà bốc đồng một lần thì đã sao.
Còn chuyện về nước sẽ phải đối mặt rắc rối gì, cậu quyết định tạm gác lại.
Đã hạ quyết tâm, Lục Minh Quân lập tức bắt tay chuẩn bị, biết cô chưa có hộ chiếu, cậu gọi cho bạn: “…Bên tôi có thể cung cấp giấy tờ chứng minh… Ừ… Cảm ơn nhé, lần sau mời cậu ăn.”
Cúp máy, cậu quay sang nói với Trần An Nhiên, có thể dùng lý do xuất cảnh khẩn vì giao lưu văn hóa, “chạy” quan hệ làm hộ chiếu nhanh, sớm nhất hai ngày là lấy được, có hộ chiếu là nộp visa ngay, cỡ bốn ngày nữa có thể xuất phát.
Cậu rõ ràng rất phấn khởi, trước đây đi bao nhiêu chuyến, cũng chẳng có tâm trạng như lần này.
Cậu hào hứng bàn: “Trong nước không có chuyến bay thẳng tới Bordeaux, mình có thể qua Paris trước ở hai ngày rồi đi tiếp, cũng hay.”
Vừa nói, cậu đã cầm điện thoại đặt khách sạn, lướt mấy trang, đưa màn hình cho cô xem.
“Ở Paris mình ở đâu?”
Trên màn hình là mấy bức ảnh khách sạn, từ cửa sổ kính sát sàn trong phòng, có thể nhìn thẳng ra sông Seine hoặc bóng dáng tháp Eiffel.
Nhưng Trần An Nhiên không rành mấy thứ này, nên cô chỉ tùy tay trỏ một cái.
“Được, chọn nó.” Cậu xoa đầu cô, “Vị trí tốt, xuống nhà là Champs-Élysées, đi đâu cũng tiện.”
Cậu chốt đặt phòng, rồi tiếp tục chọn khách sạn cho điểm đến tiếp theo.
Tuy chuyến đi vội vã này là do cô cố ý thúc đẩy, nhưng Trần An Nhiên ngắm nhìn góc nghiêng khuôn mặt Lục Minh Quân, lòng có chút ngổn ngang.
Không ngờ thật sự có người chỉ vì cô thuận miệng nói muốn ăn một miếng bánh “chính tông”, lại chịu đưa cô đi ngàn dặm xa xôi để ăn cho bằng được.
1158 .
*
*
^^
CHƯƠNG 90













