Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 48: Hẹn hò

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Lục Minh Quân không có cuộc hẹn nào cả, nhưng nếu cậu muốn thì lập tức sẽ có.

Cậu trần trụi ngồi tựa trên ghế, một tay buông thõng ở tay vịn. Từ ngực xuống bụng, cơ bắp gợn sóng, phác ra những đường nét đẹp đẽ vừa vặn.

Lục Minh Quân cau mày mở *. Ở đầu khung tin nhắn là tin nhắn của Văn Nhiễm vừa gửi, vì mới gửi nên nằm chễm chệ trên cùng.

Cậu lười trượt xuống tìm người khác, bèn trực tiếp ấn vào khung trò chuyện của cô ta.

Có lẽ biết lần này mình về nước không lâu, Văn Nhiễm tấn công mạnh mẽ, nào là hẹn đi trượt tuyết, câu cá biển, đua xe, cưỡi ngựa, có gì hẹn được là cô ta hẹn hết một lượt.

Tin mới nhất là rủ cậu đi dạo phố.

Chắc vì thấy cậu mãi không trả lời, đành viện đại một cái cớ để rủ.

Lục Minh Quân gõ chữ vào ô trả lời một cách uể oải: “Được, mai tôi qua đón cậu.”

Văn Nhiễm rep rất nhanh, cũng không làm bộ làm tịch, gửi thẳng địa chỉ nhà luôn.

Ban đầu cậu định hẹn chiều, nhưng lại nhớ lần trước Trần An Nhiên đi khá sớm, thế là xóa hết đoạn vừa gõ, sửa lại thành: “Chín giờ sáng tôi qua đón, ăn brunch trước đã.”

Ai dè cậu cố gắng dậy sớm, bữa sáng còn đặt sẵn trên bàn, thì người đã chẳng thấy đâu.

Cô để lại cho cậu một tờ ghi chú, vẫn là nét chữ ngay ngắn như mọi khi, giọng văn chỉnh tề: “Cậu chủ, bữa sáng chỉ cần hâm nóng là ăn được. Cơm trưa đã chia phần sẵn để trong tủ lạnh. Tôi đi trước.”

Gấp vậy sao? Gấp đến mức phải chạy đi gặp cái “bạn học nam” kia ngay à?

Lục Minh Quân chống hai tay lên bàn, nhìn bữa sáng chỉn chu trước mặt rất lâu, không đụng đũa lấy một miếng, rồi xoay người rời khỏi nhà.

Nhà Văn Nhiễm nằm ở một khu biệt thự khác. Tài xế lái xe đến bãi đỗ, Lục Minh Quân vẫn ngồi ở ghế sau đợi cô ta.

Tài xế xuống xe mở cửa cho cô ta, Lục Minh Quân nghiêng người nhường chỗ để cô ta vào ngồi.

“Bỗng dưng lại rủ tớ đi dạo phố vậy?” Văn Nhiễm vừa yên vị đã quay người nghiêng sát vào cậu, mắt cong cong cười nói.

Cô ta vừa vào, cả xe lập tức ngập tràn mùi nước hoa trên người, loại hương vị cao cấp đặc trưng, mùi hoa lạnh thoảng chút vị cay nồng của tuyết tùng. Lục Minh Quân từng ngửi nhiều lần, nhưng lại nhất thời không nhớ nổi tên.

Cậu có chút sững người, đã bao lâu rồi cậu không còn ngửi thấy mùi nước hoa?

Văn Nhiễm trang điểm kỹ càng, không tì vết, trông cứ như một búp bê Barbie hoàn mỹ.

Ánh mắt Lục Minh Quân dừng ở phần thân trên, áo khoác dạ màu lam xám, viền chỉ bạc óng ánh khâu tỉ mỉ, khuy đôi chữ C màu vàng đính ở túi, vừa sang vừa tinh xảo.

Văn Nhiễm thấy cậu đang nhìn mình, chẳng ngượng ngùng gì, ngược lại còn hơi ngẩng cằm lên, cười nói: “Hàng mới của Chanel đấy, đẹp không?”

Lục Minh Quân gật nhẹ xem như đáp lại, rồi lại tựa vào lưng ghế.

Nhưng tâm trí cậu không hề quay về.

Trong lúc vô thức cậu lại nghĩ đến Trần An Nhiên, cái dáng vẻ cứ thấy ai cũng rụt rè của cô, luôn cúi đầu thu mình vào góc, trên người là mấy bộ đồ cũ lỗi thời.

Hai người đã ở bên nhau từng ngày suốt thời gian qua, đến nỗi cậu cũng dần quen rồi.

Cậu bỗng thấy ớn lạnh.

Cậu… quen thật rồi.

Kiểu con gái như Văn Nhiễm mới đúng là người nên ngồi cạnh cậu mới phải.

Cậu bắt đầu tự vấn bản thân phải chăng gần đây mình đã “tiếp xúc quá sâu” với Trần An Nhiên rồi?

Không ổn.

Quen với cô không phải chuyện tốt đẹp gì cả.

Văn Nhiễm vẫn líu lo nói gì đó bên cạnh, Lục Minh Quân cụp mắt, chẳng nghe lọt chữ nào. Cậu vẫn đang suy nghĩ.

Họ đến một nhà hàng brunch, là nơi Văn Nhiễm giới thiệu. Cô ta bảo đầu bếp từng làm ở Melbourne, tay nghề rất đáng tin.

Cô ta là khách quen ở đây, đưa Lục Minh Quân ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ, nơi có ánh sáng và tầm nhìn đẹp nhất.

Lục Minh Quân ngồi đối diện, nhìn cô ta cầm dao nĩa thoăn thoắt, vừa trò chuyện với đầu bếp tới chào hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, lễ độ như cá gặp nước.

Cậu không nhịn được lại nhớ đến Trần An Nhiên.

Người mà chỉ cần ngồi ăn chung thôi cũng khiến cậu thấy lúng túng.

Trên bàn gần như chỉ có mình Văn Nhiễm nói chuyện, cô ta lựa những đề tài mà cô ta nghĩ cậu có thể hứng thú.

Lục Minh Quân chỉ nhàn nhạt ừ hử, lâu lâu nói vài câu, nhưng bầu không khí cũng không đến nỗi gượng gạo.

Ăn xong, họ đến trung tâm thương mại.

Nơi này giá cả đã tự động sàng lọc khách hàng, thành ra không gian trống trải, yên tĩnh, nền đá cẩm thạch được đánh bóng đến mức gần như soi được hình người.

Lục Minh Quân đi cạnh Văn Nhiễm, cô ta muốn vào cửa hàng nào, cậu đều đi theo. Hôm nay cậu vốn không phải đi mua sắm, mà chỉ đơn giản là đi “hẹn hò”.

Cậu không chịu nổi cảnh Trần An Nhiên không ở nhà, mà cậu lại ở đó một mình.

Văn Nhiễm có rất nhiều năng lượng, ghé liền mấy cửa hàng, mỗi nơi thử vài bộ.

Mỗi lần cô ta thay đồ, Lục Minh Quân lại ngồi ở chiếc ghế sofa bọc da dành cho người đi cùng, hai chân dài vắt chéo, ung dung như đang ngồi ở phòng khách nhà mình, cúi đầu lướt điện thoại.

Nếu Trần An Nhiên ở đây, chắc chắn sẽ phát hiện Lục Minh Quân khi ở cạnh người con gái khác, và khi ở cạnh cô, là hai hình ảnh hoàn toàn đối lập.

Ở cạnh cô, cậu như người không có xương, thường xuyên áo quần xộc xệch, đuôi mắt đỏ au, tóc bị cô túm đến rối tung.

Nhưng lúc này, Lục Minh Quân mang dáng vẻ lạnh nhạt, tư thế đoan chính, như thể hòa vào phong cách bài trí của các cửa hàng sang trọng, thứ không chào đón kẻ dư thời gian.

Cậu ngồi đó như một món trang trí đắt tiền chỉ để ngắm.

Lạnh lùng, kiêu ngạo, khó gần.

Mỗi lần Văn Nhiễm bước ra khỏi phòng thử đồ, là lại thấy cảnh tượng ấy.

Cô ta chính là vì bộ dáng này của Lục Minh Quân mà xiêu lòng. Lạnh lùng cũng được, đẹp là được.

Từ nhỏ cô ta đã thích mấy thứ đẹp đẽ, con người cũng không ngoại lệ.

Dù Lục Minh Quân chỉ ngồi im ở đó, không làm gì cả, cũng đã quá đủ.

Chỉ cần nhìn thôi là tâm trạng đã tốt lên rồi.

Mấy cô sales đứng một bên rì rầm to nhỏ, dù đã quen tiếp đủ kiểu khách, nhưng loại thiếu gia vừa có khí chất vừa có ngoại hình thế này đúng là hiếm thấy. Chỉ tiếc ngũ quan cậu tuấn tú đến mức gần như kiêu ngạo, khiến bọn họ dù rất muốn bắt chuyện làm quen, cũng không dám bước tới, sợ mất mặt.

Lục Minh Quân thì đang lơ đãng lướt vòng bạn bè, như thể muốn nhìn thấy gì đó, một tấm ảnh, hay một dòng cảm xúc du lịch nào đó cũng được, có mặt “ai kia” càng tốt.

Lúc lướt, cậu vẫn thi thoảng ngẩng đầu liếc qua chỗ Văn Nhiễm, cô ta ra ra vào vào phòng thử đồ không biết đã thay bao nhiêu bộ. Đến khi cô ta hỏi “đẹp không?”, cậu mới lười biếng ngẩng đầu, thản nhiên đáp một câu: “Đẹp.”

Hoặc: “Không.”

Dù lý trí đang không ngừng tự phản tỉnh, nhưng hành động thì…

Cậu đã mấy lần mở khung chat của Trần An Nhiên.

Cô chưa từng chủ động nhắn tin cho cậu.

Cậu muốn hỏi cô đang ở đâu, tối mấy giờ về, đi chơi có vui không, có ăn cơm cùng bạn học kia không.

Nhưng cậu chẳng gửi gì cả. Cậu đang đợi Trần An Nhiên chủ động nhắn cho mình.

Dù cậu biết khả năng đó gần như bằng không.

Vậy là cậu cứ mở ra rồi lại tắt, tắt rồi lại mở khung chat của cô, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Cuối cùng, cậu nghĩ, hay là mình xem thử vòng bạn bè của cô?

Lục Minh Quân chưa từng nhấn vào xem vòng bạn bè của Trần An Nhiên.

Cậu còn nhớ rõ trước kia từng hếch mũi khinh khỉnh mà nói: “Tuyệt đối không bao giờ xem vòng bạn bè của cô.”

Giờ đây, cậu lại tự nhủ: “Tình huống đặc biệt, thì phải xử đặc biệt.”

Còn cụ thể đặc biệt kiểu gì, cậu cũng chẳng buồn lý giải.

Tóm lại, cậu đưa ngón tay nhấn vào hình avatar bé tẹo hình đóa hoa nhỏ nhàn nhạt kia, chính là ảnh đại diện của Trần An Nhiên.

Loại chuyện kiểu lén lút vào xem vòng bạn bè của người khác, Lục Minh Quân chưa bao giờ làm, vì trước nay cậu chưa từng thấy ai khiến mình tò mò.

Cậu thậm chí còn hơi hồi hộp, vì cậu gần như chẳng biết gì về cuộc sống riêng của Trần An Nhiên.

May là vòng bạn bè của cô cũng giống hệt như con người cô, rất ít lời.

Và rất già.

Mấy bài đầu toàn là chia sẻ lại: nào là “Thực đơn dưỡng sinh mùa đông”, nào là “Hầm canh gà thế nào để nước trắng sữa? Mẹo này 99% người không biết…”

Nhưng ngay cả mấy bài nhạt nhẽo như thế, Lục Minh Quân cũng phải bấm vào xem. Đọc một hồi, lại còn cười ra tiếng.

Vì cậu thấy trong bài viết có một món ăn, cô mới nấu cho mình mấy hôm trước.

Cho đến khi cậu nhìn thấy một tấm ảnh của Trần An Nhiên.

Cô mặc áo khoác xám tro, đứng trước một hàng cây đầy hoa sơn trà đỏ nâu rực rỡ phía sau lưng, nụ cười trên môi tươi rói như nắng.

Lục Minh Quân nhìn chằm chằm tấm ảnh đó rất lâu.

Bởi vì trong ấn tượng của cậu: Trần An Nhiên chưa bao giờ cười với cậu như thế cả.

1816 .

*

*

^^

CHƯƠNG 49

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 48: Hẹn hò

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48: Hẹn hò
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...