Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 34: Hạc trắng

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Phía trước là một tiệm ăn tồi tàn đến mức không thèm có cả bảng hiệu. Bức tường phía trên cửa quán loang lổ vết bong tróc, cạnh cửa dựng tạm một tấm bìa cứng xiêu vẹo, phía trên viết nguệch ngoạc mấy cái tên món ăn, toàn là mì.

Quán nhỏ, khách đông, chen chúc chật kín. Người bên trong đa phần mặc áo khoác xám xịt, chân đi dép nhựa dính bùn, mặt mày xạm đen vì gió sương nắng gắt, ồn ào hò hét gọi món, tiếng bát đũa va vào nhau lanh canh vang lên không ngớt. Thật kỳ lạ, cái quán xập xệ này lại đông vui hơn hẳn những quán khác.

“Không phải cậu hỏi tôi muốn ăn gì à?” Dừng bước trước cửa, Trần An Nhiên nghiêng đầu nói, “Tôi muốn ăn mì, cậu chủ.”

Dưới chân núi là một thị trấn nhỏ, rải rác vài hàng quán. Từ xa nhìn lại, với ánh mắt kén chọn của Lục Minh Quân, chẳng có chỗ nào lọt vào mắt được. Vậy mà Trần An Nhiên lại chỉ đúng ngay cái chỗ rách nát nhất, nói là muốn ăn ở đây.

Giờ thì Lục Minh Quân bắt đầu hối hận rồi, tự dưng lại đi hỏi ý kiến của Trần An Nhiên làm gì cơ chứ? Cô nhìn kiểu gì vậy, cái chỗ này nhìn qua đã biết không phải nơi để ăn uống rồi còn gì?

Hai người giằng co một lúc ở cửa, cuối cùng Lục Minh Quân vẫn là người nhượng bộ.

“Được rồi.” Cậu nói: Ăn trúng gió đau bụng đừng có trách tôi.”

Nói xong còn liếc vào trong một cái, ánh mắt đầy ghét bỏ lộ liễu.

Trần An Nhiên mặc kệ, quay người đi thẳng vào trong.

Lục Minh Quân lẽo đẽo theo sau, vừa đi vừa tỏ vẻ như đang chuẩn bị bước vào nơi không thuộc về loài người.

Bàn thì đầy dầu mỡ, ghế thì lùn tịt đen sì, cậu vừa ngồi vừa lấy khăn ướt lau liên tục mới miễn cưỡng chấp nhận ngồi xuống.

Cậu ngẩng đầu nhìn cô, mặt vẫn nghênh ngang: “Tôi không ăn, cô ăn đi.”

Mặc dù đói sắp xỉu, nhưng cậu thà chết đói còn hơn ăn ở cái chỗ này.

Trần An Nhiên gọi một tô mì bò, hai người ngồi đối diện, chẳng ai nói câu nào.

Tình cảnh này ngược hẳn với bữa ăn ở nhà hàng Pháp lần trước. Lần đó Trần An Nhiên như cá mắc cạn, còn giờ thì ngược lại, cô trông cực kỳ tự nhiên, ăn quen ngồi quen.

Dù hôm nay là lúc thảm hại nhất trong đời Lục Minh Quân, thì cậu vẫn là người nổi bật nhất trong quán này một cách lạc lõng trơ trọi. Da trắng như ngó sen, ngồi ngay ngắn trên cái ghế ngắn cũn cỡn phát ra tiếng cọt kẹt, lưng vẫn thẳng như cây cột.

Áo tuy nhăn, dính chút bụi, nhưng rõ ràng là đồ thiết kế xịn, đường cắt may phẳng phiu tinh tế, khác hẳn với những người xung quanh như đến từ hai thế giới.

Trần An Nhiên liếc quanh, thấy có không ít người đang len lén nhìn Lục Minh Quân.

Cậu ngồi ở đây, thật sự giống như một con hạc trắng lạc vào chuồng gà. Giao cậu cho dạ tiệc từ thiện, bảo đảm không ai thấy lạc quẻ.

Tô mì bò mà cô gọi nhanh chóng được bưng lên. Trần An Nhiên vươn tay rút đôi đũa trong ống nhựa giữa bàn, chuẩn bị ăn.

Lục Minh Quân liếc mắt nhìn cái ống đựng đũa đó một cái, lớp nhựa đã ố vàng, dán vài miếng quảng cáo lem nhem, miệng ống còn dính cả vết dầu khô sần sùi.

Cậu giật tay cô lại: “Đợi chút.”

Cậu cau mày: “Đũa này có rửa sạch không cũng không biết nữa.”

Vừa nói, cậu vừa với tay định mở ba lô cô ra, chắc định lôi ra hộp đũa cá nhân.

Nhưng chưa kịp đụng vào khóa kéo, đã bị Trần An Nhiên trừng mắt nhìn như thể cậu bị thần kinh. Cô thản nhiên nói: “Cậu chủ, tôi không chê bẩn đâu.”

Rồi nhanh như chớp rút đũa ra, mặt tỉnh bơ mà gắp mì bỏ vào miệng.

Lục Minh Quân định can ngăn cũng đã muộn, đành xấu hổ rút tay lại, nhìn cô ăn từng đũa từng đũa như hổ đói.

Trừ bữa ở nhà hàng Pháp ra, hai người chưa từng ăn chung bữa nào. Lục Minh Quân hoàn toàn không ngờ, hóa ra khi ăn cơm bình thường, Trần An Nhiên lại trông như mới được thả ra từ tù.

Thật sự là đói như hổ vồ.

Chưa được bao lâu đã chén gần hết tô.

Không phải con gái đều ăn kiểu tiểu thư sao? Mấy miếng là xong rồi?

Vậy cái kiểu “nuốt nguyên con bò” của Trần An Nhiên là sao chứ?

Lục Minh Quân cứ nhìn chằm chằm vào cô ăn mì, đầu óc thì nhảy nhót hết tốc lực. Từ “cô ăn nhiều vậy sao vẫn gầy?” nhảy tới “mì có ngon vậy không?”

Cô ăn ngon đến mức phát thèm, ăn mà như đang quay show Mukbang vậy. Món này chắc có hơi cay, trán cô rịn ra lớp mồ hôi mỏng, nhưng tay vẫn không hề ngơi nghỉ.

Lục Minh Quân nuốt nước bọt ực một cái, yết hầu lên xuống liên tục.

Cuối cùng cậu nhịn không nổi nữa, hỏi: “Ngon đến thế thật à?”

Trần An Nhiên gật đầu, tiếp tục cúi gằm ăn, tay không dừng lại dù chỉ một giây.

Lục Minh Quân hơi nghi ngờ, lẽ nào thị trấn nhỏ này lại có của ngon ẩn giấu?

Cậu nghiêm túc nhìn lại thực đơn dán trên tường, mấy chữ đó như dùng chổi quét sơn quẹt lên vậy, toàn là “mì bò”, “mì tương bằm”, “mì dưa cải chua” các kiểu. Nhìn thế nào cũng không thấy có món gì đặc sắc.

Cuối cùng, cậu hạ mình, gọi một tô mì bò giống cô. Lại liếc nhìn cô mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cậu bảo thêm một câu: “Ít cay thôi.”

Ngữ khí đúng chuẩn kiểu gọi món sang chảnh: “Cho tôi bít tết tái năm phần.”

Tô mì nhanh chóng được bưng lên, y như tô của Trần An Nhiên.

Lục Minh Quân lấy từ trong túi ra hộp đũa của mình.

Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, màu nâu sẫm, nắp hộp được chạm khắc tỉ mỉ hình dây leo, là món cậu mua từ tiệm thủ công Ý. Chủ tiệm nói đây là gỗ ô-liu nguyên khối, đũa bên trong còn khắc hoa văn nổi để đồng bộ.

Tinh xảo đến từng chi tiết, nhìn là biết người dùng rất có gu.

Đúng lúc này, Trần An Nhiên vừa ăn vừa liếc mắt sang. Vừa hay thấy Lục Minh Quân đang dùng đôi đũa chạm trổ cầu kỳ đó gắp một sợi mì, động tác hơi do dự. Đôi tay thon dài, từng khớp xương rõ ràng, phối với món đồ trang nhã ấy, quả thật đẹp mắt đến mê người.

Lục Minh Quân nhìn sợi mì bóng nhẫy trong bát, lại nhìn Trần An Nhiên, cuối cùng cũng miễn cưỡng nhíu mày, thử ăn một đũa…

Ừm… cũng tạm.

Nhưng cái kiểu ăn như lên tiên của Trần An Nhiên rõ ràng là hơi lố, khiến cậu cứ tưởng món này thần thánh lắm.

Dù vậy, không thể phủ nhận, nhìn cô ăn đúng là thấy thèm thật.

Ánh mắt Lục Minh Quân dừng lại nơi môi cô, vì cay nên môi cô ửng đỏ, bóng loáng, nhìn rất dễ khiến người ta liên tưởng lung tung.

Trong lúc không nhận ra, cậu đã ăn hết sạch cả tô mì.

1306 .

*

*

^^

CHƯƠNG 35

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 34: Hạc trắng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34: Hạc trắng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...