Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 3: Tơ Nhện

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm đó khi ca làm kết thúc, trời đã tối đen như mực.

Trần An Nhiên thay đồ xong, vòng ra cửa sau, đi bộ về ký túc xá.

Đây cũng là một trong những lý do ban đầu cô chọn công việc này, có chỗ ở, lại gần nhà hàng, tiết kiệm được công sức đi lại mỗi ngày.

Nhà hàng thuê trọn một tầng trong khu chung cư cũ, cải tạo thành ký túc xá cho nhân viên. Mấy chục người ở chen chúc với nhau, từ nhân viên phục vụ, bếp, đến lao động thời vụ.

Phòng của Trần An Nhiên nằm sâu trong cùng, cánh cửa sắt cũ kỹ phai màu, dán tấm nhãn nghiêng ngả với ba chữ: “Phòng D”.

Vừa vào cửa là bốn chiếc giường tầng kê kín, tám cái giường sát nhau không còn khe hở. Khung giường bằng kim loại, điểm tựa không chắc chắn, trở mình một cái cũng vang lên tiếng “kẽo kẹt”.

Mỗi người một tấm nệm mỏng, ga trải giường là loại đồng phục của nhà hàng, đã bạc màu vì giặt nhiều, sờ vào cứng đơ như vải bố.

Tới lượt cô chọn chỗ nằm, chỉ còn lại giường trên.

Ngày nào về muộn, đèn phòng đã tắt, cô gái giường dưới đã ngủ say, cô chỉ có thể nhẹ nhàng trèo lên trên.

Ban đêm trở mình phải cẩn thận hết sức, sợ làm phiền người khác.

Tấm ván giường hơi lỏng, đặt chân lên là kêu cọt kẹt, cô chỉ có thể cố gắng hạ thấp trọng tâm, giống như một con mèo được huấn luyện kỹ, rón rén rúc vào góc nhỏ vừa vặn với mình.

Gió đêm lùa vào từ khe cửa sổ, mang theo mùi mồ hôi trộn lẫn dầu mỡ còn sót lại chưa kịp tan hết.

Một giờ sáng.

Đây là khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày của Trần An Nhiên, yên tĩnh, không ai làm phiền, không tiếng xoong nồi loảng xoảng, không tiếng quát tháo ồn ào.

Bình thường cô sẽ tranh thủ lúc ấy để đọc sách. Nhưng hôm nay thì khác, cô bắt đầu nghiêm túc điều tra cái tên “Lục Minh Quân”.

Trước tiên, cô tìm ra được tài khoản * của Lục Minh Quân. Tất nhiên không thể tùy tiện kết bạn, nhưng cái tên tài khoản ấy rất đặc biệt, rất dài, lại còn là tiếng Nhật hiếm gặp.

Cô lại dựa theo dãy ký tự Nhật dài ngoằng đó, lần mò được các nền tảng mạng xã hội Lục Minh Quân thường dùng, tiện thể còn lục ra luôn cả tài khoản nghe nhạc, xem phim của cậu.

Tất cả các nền tảng của cậu đều dùng cùng một cái tên.

Trên những tài khoản công khai ấy, bài đăng không nhiều, chủ yếu là ảnh chụp màn hình game, giày thể thao phiên bản giới hạn, và một vài bức ảnh được chụp hời hợt ở một quốc gia nào đó.

Có núi tuyết bạt ngàn, có bể bơi vô cực nhìn xuống cả thành phố, có cả những thảo nguyên và sa mạc mà cô chỉ từng thấy trong kênh khám phá địa lý… Tất cả đều chỉ ghi một cái ngày chụp, tùy tiện đến mức còn không bằng mấy bức ảnh cô cất công bắt ba chuyến xe buýt ra ngoại ô leo núi rồi tự chụp.

Nhưng những nơi đó, có lẽ là cả đời này cô cũng chẳng bao giờ đặt chân tới.

Chú thích cho đôi giày cũng đơn giản đến cực điểm, chỉ hai chữ: “Thích.”

Vậy mà lượt thả tim lại rất cao.

Trần An Nhiên không rành về sneaker, nhưng nhìn lướt qua bình luận toàn thấy khen “ngầu”, chắc là đôi giày đó vừa đắt lại vừa khó mua.

Tóm lại nhìn kiểu gì cũng thấy cậu là người chẳng có gì phải phiền não.

Cùng lắm thì cũng chỉ là lo hôm nay nên chơi trò gì, tiêu bao nhiêu tiền nữa cho hết.

Trần An Nhiên lướt xem từng bức ảnh Lục Minh Quân đăng, cả những bài trong mục yêu thích, cũng lật từng trang kỹ càng.

Phim cậu xem, nhạc cậu nghe, đề tài cậu quan tâm…

Trần An Nhiên dùng đúng sự kiên nhẫn từng có khi cắt sashimi trong bếp Nhật, cẩn thận nghiền ngẫm từng chút một về Lục Minh Quân.

Cô lướt xem từ đầu đến cuối, xác nhận đã kiểm tra hết toàn bộ các nền tảng, thậm chí cả những bài đăng cũ nhất có lượt thả tim cao cũng không bỏ sót, sợ bỏ lỡ bất kỳ tơ nhện mảnh nào.

Những thông tin dần dần tích tụ trong đầu, như mảnh ghép xếp hình đang chậm rãi hoàn thiện.

Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh cuối cùng mấy giây, mãi đến khi bừng tỉnh, cúi đầu nhìn đồng hồ.

Sáu giờ ba mươi hai phút.

Ánh sáng ban mai len qua khe rèm cửa, rọi xiên vào trong ký túc. Đến lúc ấy cô mới nhận ra mình đã ngồi như thế cả đêm.

Cô chậm rãi tắt màn hình điện thoại, dù đã nhắm mắt, lòng bàn tay vẫn vô thức siết chặt lấy máy.

Vẫn là căn phòng nghỉ chật hẹp ấy, vẫn là những âm thanh và mùi vị quen thuộc.

Trần An Nhiên ngồi lại vào vị trí góc tường của mình, theo thói quen lại mở trang cá nhân của Lục Minh Quân, định xem thử danh sách người cậu theo dõi.

Không ngờ lại thấy Lục Minh Quân vừa mới đăng một bài mới.

Tiêu đề: Tuyển người làm theo giờ.

Tiêu đề viết đại, nội dung cũng cẩu thả.

Chỉ có đúng một câu: yêu cầu và lương thỏa thuận khi gặp mặt.

Một bài đăng như thế, người bình thường sẽ phớt lờ ngay, hoặc cho rằng đây là lừa đảo.

Nhưng với Trần An Nhiên, thì đây là một món quà ông trời dâng tận miệng.

Cô lập tức tạo một tài khoản mới, đăng liền mấy bài viết, mỗi bài đều đăng kèm ảnh món ăn cô từng làm.

Đây là những món cô chụp lại khi còn học bày biện món ăn với thầy trong bếp nhà hàng Nhật, để có cái nhìn khách quan hơn về tay nghề của mình.

Không ngờ nay lại hữu dụng.

Dù Trần An Nhiên là người khiêm tốn, nhưng cũng phải thừa nhận: mấy món đó, chưa nói đến mùi vị, ít nhất nhìn thôi đã đủ hấp dẫn.

Rồi cô nhắn riêng cho Lục Minh Quân, giọng điệu vô cùng lễ phép:

“Chào bạn, tôi có thấy bài đăng tuyển người của bạn. Tôi biết nấu món Trung, Nhật và Tây, thành thạo các dụng cụ vệ sinh cơ bản và quy trình dọn dẹp nhà cửa. Không biết có thể hẹn gặp trực tiếp để trao đổi không ạ?”

Có lẽ đối phương không ngờ có người nộp đơn nhanh đến thế, một lúc sau Lục Minh Quân trả lời: “Được.”

Dứt khoát như cái cách cậu ghi chú thích ảnh đôi giày: “Thích.”

Lại gửi thêm một tin nhắn: “Chiều thứ Bảy, hai giờ rưỡi, đến khu Thành Lâm Ngự Quận nhé.”

Kèm theo đó là một dãy số điện thoại.

Chính cái số mà Trần An Nhiên đã thuộc làu làu từ lâu rồi.

Cô trả lời: “Cảm ơn bạn nhé, hẹn gặp chiều thứ Bảy lúc hai rưỡi.”

Cuộc đối thoại kết thúc tại đó.

Cô cất điện thoại vào túi.

Ánh nắng nghiêng nghiêng xuyên qua cửa sổ, rọi xuống mặt bàn.

Đầu ngón tay cô khẽ động, như thể vừa phủi đi một hạt bụi mắt thường không thấy được.

Khoảnh khắc hạt bụi ấy rơi xuống, một ván cờ mới cũng vừa lặng lẽ mở màn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 3: Tơ Nhện

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Tơ Nhện
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...