Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 29: Giả vờ
Trả Thù Bằng Tình Yêu
^^
*
Lục Minh Quân thấy trong lòng cứ như bị nghẹn lại. Một mặt nghĩ Trần An Nhiên đúng là quê mùa, ăn bữa cơm thôi mà cũng có thể làm trò cười, mặt khác lại nghĩ, chi bằng khiếu nại luôn tên phục vụ kia đi cho rồi. Người do tôi dẫn đến, tôi còn chưa nói gì, hắn ta có tư cách gì mà nhìn người ta bằng ánh mắt kiểu đó?
Một lát sau, lại bắt đầu thấy hối hận, không nên bỏ mặc Trần An Nhiên một mình trong nhà hàng, lỡ như tên phục vụ đó làm khó cô thì sao? Với cái tính cách ngoan ngoãn để người ta tùy ý nhào nặn kia, chưa biết chừng sẽ bị bắt nạt mất.
Về đến phòng ngủ, cảm giác hối hận ấy càng mãnh liệt hơn.
Phản xạ có điều kiện, trong đầu cậu lại hiện lên cảnh Trần An Nhiên trần trụi đứng trên sàn nhà, quay lưng về phía mình.
Cái dáng vẻ mỏng manh trơ trọi ấy, như thể bị ai đó lột trần cả lớp vỏ bảo vệ.
Mãi đến giờ, cậu mới nhớ lại mục đích ban đầu của mình, chỉ là muốn bỏ chút tiền ra để ngủ với cô.
Vậy thì tại sao giữa chừng lại bỏ đi?
Cô không biết dùng dao nĩa, cô nghèo, cô làm cậu mất mặt, nhưng những thứ đó thì có ảnh hưởng gì đến việc cậu đè cô ra mà làm không?
Không hề.
Trong căn phòng trống trải, cậu tự hỏi tự trả lời, nhận ra mình lại lần nữa bị dục vọng nuốt chửng.
Cậu nghi ngờ ban đêm có phải là quỷ ám hay gì không, chỉ cần trời tối, chỉ cần bước vào căn phòng này, tất cả “chuẩn mực xã hội” mà cậu dùng để đánh giá Trần An Nhiên đều mặc nhiên bị xóa sạch.
Nhưng cậu không thể lại rủ cô ăn một bữa cơm tệ hại như vừa rồi nữa.
Khổ nỗi, cậu không có kinh nghiệm mấy trong chuyện này. Từ trước đến giờ đều là con gái tìm mọi cách quyến rũ cậu, chứ làm gì có lượt cậu phải bỏ công?
Thế là hai giờ sáng, Lục Minh Quân lôi điện thoại ra, nhắn cho Lý Tư Tề một tin trên *: “Thích một cô gái, muốn ngủ với cô ấy, nhưng không muốn yêu đương, chỉ muốn làm một lần thôi. Làm sao bây giờ?”
Lý Tư Tề đang ở Nhật, nhưng vẫn rep liền không delay. Mở đầu là một tràng trêu chọc: “Yo, thiếu gia nhà họ Tống cũng biết rung động rồi cơ à? Là cô tiên nào dụ dỗ được cậu vậy hả?”
Lục Minh Quân nghĩ bụng: Tiên gì mà tiên? Đồ quê mùa thì có.
Cuối cùng, lời khuyên mang tính thực tế mà Lý Tư Tề đưa ra là uống rượu.
Uống vài ly, men rượu lên, lại thêm gương mặt của Tống thiếu gia, ai mà không dính chứ?
Lý Tư Tề nói.
Thế là tối hôm sau, Lục Minh Quân hỏi Trần An Nhiên: “Cô muốn xem phim gì?”
Tất nhiên, cậu đã chuẩn bị sẵn hai chai vang đỏ.
Trần An Nhiên thì chẳng có chút nghiên cứu nào về phim ảnh, nhưng lại rất hiểu Lục Minh Quân, cô biết Lục Minh Quân thích gì.
Tên phim vừa báo ra, Lục Minh Quân còn đang nghĩ, không ngờ Trần An Nhiên lại có gu phim tốt thật.
Tối đến, Lục Minh Quân cố tình đến muộn một chút. Giờ thì cậu đã biết, Trần An Nhiên luôn đến sớm năm phút, không bao giờ lệch dù chỉ một giây.
Cậu không muốn bị ngồi chờ cô như thằng ngốc, nên cố ý tới trễ một tí.
Trần An Nhiên chuẩn bị một đĩa trái cây cắt sẵn, Lục Minh Quân thì gọi một chiếc pizza, cả hai đều mang tâm tư riêng, cùng ngồi xem phim.
Trong lúc xem, Lục Minh Quân cầm ly rượu cao, liên tục cụng ly với cô.
Trần An Nhiên mặt không biến sắc, cũng không từ chối, mỗi lần cụng đều uống cạn.
Cô uống rượu rất khá, lúc không kiếm được việc, cô từng đi làm tiếp thị rượu ở quán bar, chính nhờ vậy mà luyện ra tửu lượng.
Cô không rõ cụ thể trình của mình tới đâu, chỉ biết từ sau năm 19 tuổi đến giờ, chưa từng say lần nào.
Lúc đầu hai người mỗi người ngồi một đầu ghế sofa, đến giữa phim, Lục Minh Quân đứng dậy đi vệ sinh, lúc quay lại thì không ngồi vào chỗ cũ nữa, mà lặng lẽ ngồi sát ngay cạnh cô.
Một lúc sau, cậu chậm rãi giơ tay lên, đặt lên lưng ghế sofa phía sau, nhìn như vòng tay ôm cô, nhưng thực ra không hề chạm vào người.
Trần An Nhiênnhận ra hết mấy động tác đó, nhưng cô vẫn giả vờ như đang chăm chú xem phim, hoàn toàn không biết gì.
Cô muốn xem Lục Minh Quân rốt cuộc định làm gì.
Lục Minh Quân không biết Trần An Nhiên có say không, chỉ biết bản thân thì đã lơ mơ rồi.
Cậu vốn rất ít khi uống rượu, cũng chẳng ai dám chuốc rượu cậu.
Cậu cảm thấy mình còn uống nhiều hơn cả Trần An Nhiên, thật ra trong lòng cũng hơi căng.
Cái tên Lý Tư Tề chỉ bảo cậu uống rượu, nhưng đâu có nói sau khi uống rồi thì phải làm sao?
Đầu óc Lục Minh Quân nặng trịch, cồn bắt đầu dâng lên, cậu còn chẳng để ý là mình đã hoàn toàn không còn xem phim nữa, ánh mắt trừng trừng dán vào gương mặt nghiêng của Trần An Nhiên.
Tác dụng của rượu lúc này mới bộc phát thật sự.
Cậu không còn giả bộ cao quý, không còn giả vờ thờ ơ.
Ánh mắt cậu vẽ lại từng đường nét trên khuôn mặt cô, từ lông mày, đôi mắt, sống mũi… chỗ nào cũng khiến cậu mê mẩn.
Đến khi ánh mắt dừng lại ở môi cô, cậu cứ nhìn mãi.
Nhìn ngon thế, muốn hôn quá.
Càng nhìn, lý trí cậu càng lạc trôi.
Cậu nhẹ nhàng gọi cô.
Chờ Trần An Nhiên quay đầu lại, cậu liền giơ tay, ngón tay kẹp lấy cằm cô, cả người cúi xuống định hôn.
Nhưng lúc này, cô gái trước mặt lại đột nhiên cất tiếng.
Ánh mắt cô sáng trong, giọng điệu cũng rõ ràng: “Cậu chủ, cậu say rồi à?”
Lục Minh Quân sững lại.
Dây thần kinh bị rượu làm tê liệt còn chưa kịp cảm thấy xấu hổ, đã bị phản ứng mạnh mẽ hơn thay thế.
Cậu buồn nôn.
Cậu bật dậy, gần như loạng choạng lao về phía nhà vệ sinh.
Tới lúc ấy mới nhận ra mình đã say bét nhè rồi.
Những chuyện sau đó cậu chẳng nhớ rõ nữa, hình như là Trần An Nhiên chăm sóc cậu, lôi cậu lên giường.
Trần An Nhiên cũng không ngờ Lục Minh Quân tửu lượng tệ đến thế, nhìn cái dáng nhóc con này chuốc rượu cô thì tưởng cậu uống giỏi lắm.
Cô đắp chăn cho Lục Minh Quân, gạt bỏ cái bàn tay đang say khướt vẫn theo phản xạ muốn kéo lấy cô.
Sau đó, cô đứng bên mép giường, lặng lẽ nhìn Lục Minh Quân một lúc.
Cô biết cậu muốn làm gì rồi.
Nhưng mà sao có thể để cậu dễ dàng như thế mà toại nguyện được?
Người như Lục Minh Quân, những thứ dễ dàng có được, cậu sẽ chẳng bao giờ biết quý trọng cả.
Cuối cùng, Trần An Nhiên liếc nhìn Lục Minh Quân thêm một lần, đóng cửa, quay về phòng mình.
1295 .
*
*
^^
CHƯƠNG 30













