Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 27: Dục vọng

Trả Thù Bằng Tình Yêu

Tác giả: Lý Như Yên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

^^

*

Lục Minh Quân thu dọn hành lý xong, chỉ còn mỗi con thú bông là không biết đặt ở đâu, để chỗ nào cũng thấy kỳ. Cuối cùng dứt khoát n//h//é//t xuống dưới chăn cho khuất mắt.

Khi Trần An Nhiên vào phòng ngủ của cậu, cậu đã thay đồ ngủ, tựa đầu giường chơi Switch. Trong phòng chỉ bật đèn đầu giường, ánh sáng dịu rót lên mái tóc còn chưa khô hẳn, mấy sợi dính vào thái dương trông mềm mềm.

Vừa thấy cô vào, Lục Minh Quân vẫn chưa nguôi cơn bực lúc nãy, giọng không thiện chí: “Cô vào làm gì?”

Nhưng lúc nói câu đó, người cậu lại đang tựa đầu giường, tóc rũ, đồ ngủ rộng rãi, khí thế chẳng bao nhiêu, trông không giống đang nổi nóng, mà giống một chú cún con ỏn ẻn cằn nhằn hơn.

Trần An Nhiên đứng ở cửa, vẫn dáng vẻ ngoan ngoãn cúi mắt, giọng khẽ khàng: “Cậu chủ, tôi muốn nhờ cậu một việc.”

Lục Minh Quân cau mày, mất kiên nhẫn: “Việc gì? Có gì nói thẳng.”

Cô không nhanh không chậm: “Mấy hôm trước… tôi nghe cậu chê nội y tôi mặc, nói xấu quá.”

Lục Minh Quân: “?”

Nửa đêm nửa hôm tự dưng nói nội y là sao?

Trần An Nhiên dừng một nhịp rồi nói tiếp: “Tôi mới nghĩ là mua cái mới.” Cô quan sát sắc mặt Lục Minh Quân: “Lên mạng xem vài mẫu, nhưng bên chăm sóc khách hàng bảo phải cung cấp số đo chính xác. Tôi tự đo mấy lần mà lần nào ra cũng khác…”

Cô lại ngừng như đang sắp xếp lời lẽ, mắt nhìn thẳng không chớp: “Tôi không có ai khác để nhờ cả.” Rồi hạ giọng, “Cậu chủ, cậu có thể giúp tôi đo một chút không?”

Trong đầu Lục Minh Quân như bị khuấy thành một nồi hồ nhão. Mỗi chữ Trần An Nhiên nói cậu đều hiểu, ghép lại với nhau thì lại không hiểu nó là ý gì.

Gì cơ? Cô vừa nói đo cái gì cơ?

Câu chê kia đúng là cậu từng nói, nội y của Trần An Nhiên đúng là nên đổi. Trong nhà này ngoài cậu ra, đúng là cô chẳng có ai để mở miệng.

Nghe thì rất có lý.

Nhưng sai sai ở chỗ nào?

Cậu còn chưa kịp gỡ rối, não đã như đứng hình, chẳng biết phản ứng làm sao.

Khoảng lặng kéo hơi lâu.

Trần An Nhiên vẫn ngoan hiền như cũ, nhưng tự mình hành động, như thể coi sự im lặng của cậu là mặc nhiên đồng ý, trực tiếp thay cậu quyết định.

Cô rút từ sau lưng ra một cuộn thước dây màu trắng, đặt nhẹ lên mép giường, rồi xoay người, đưa lưng về phía Lục Minh Quân.

Cô cúi đầu, ngón tay móc vào gấu áo, thừa lúc cậu còn chưa hồi thần, cực nhanh cởi phắt chiếc hoodie mỏng chui đầu.

Động tác không vương chút do dự.

Điều hòa vẫn chạy, nhưng tiếng gió như biến mất, như có ai bịt tai lại. Lục Minh Quân thấy mình bị bọc trong một lớp màng mỏng, nghe rõ tiếng tim mình đập mà toàn thân không nhúc nhích nổi.

…Bên trong cô không mặc gì.

Cô hơi cúi người về trước, nâng tay lên khẽ khàng, dáng vẻ chờ đợi. Giọng vẫn mềm như thường: “Bên chăm sóc nói khi đo thì thân người nghiêng 45 độ.”

Lục Minh Quân bị đóng đinh tại chỗ.

Cậu không biết vì sao mọi chuyện lại thành ra như thế này.

Nhưng cậu lại không mở miệng bảo dừng được.

Cậu nhìn chằm chằm bóng lưng Trần An Nhiên. Ánh đèn dịu rọi lên lưng cô một mảng trắng mịn, đường sống lưng theo bờ vai lượn xuống, uốn thành một đường cong mê hoặc.

Ánh mắt cậu lướt chậm dọc theo cái đường nét quá đỗi ngoan ngoãn ấy, nhịp tim cũng theo đó chệch một nhịp.

Cậu nhớ tới người cá kia.

Người cá trong mơ của cậu, vi lưng trần lướt sát cánh tay cậu mà bơi qua, cũng từng cúi người như thế, còn quấn đuôi quanh chân cậu, quấn chặt lấy.

Lần đầu tiên cậu nhìn cơ thể trần trụi của một cô gái gần đến vậy… dẫu chỉ là nửa trên, dẫu chỉ là từ phía sau, nhưng cậu vẫn bị chấn động.

Cho đến khi Trần An Nhiên lại khẽ gọi: “Thiếu gia?”

Cậu mới do dự cầm lấy thước dây, chậm rãi bước lên hai bước, ngay cả tay đặt đâu cũng không biết.

“Cụ… cụ thể thì đo thế nào?” Lục Minh Quân nghe thấy giọng mình khàn hẳn đi.

Trần An Nhiên nói rất nhỏ, bảo cậu đưa thước vòng từ phía trước người cô, “Phải… ừm… nguyên văn là vòng qua điểm cao nhất của bầu ngực một vòng.”

“Điểm cao nhất của bầu ngực” là… là chỗ nào?

Ngay lúc này cậu như biến thành đứa học trò vừa siêng năng nhất vừa đần độn nhất.

Cậu có cảm giác bàn tay tự mình hành động, có suy nghĩ riêng.

Cậu thấy mình đưa tay vòng ra phía trước cô, đầu ngón tay khẽ chạm vào đầu ngực đang ngạo nghễ trong không khí.

“‘Điểm cao nhất’… là… là ở đây phải không?”

Lục Minh Quân nghe Trần An Nhiên “ừm” một tiếng khẽ khàng, âm thanh như bị đè nén.

Cậu gật đầu, quên mất là Trần An Nhiên vốn không nhìn thấy.

Như cậu học trò vừa giải đúng một bài khó, cậu tiếp tục dò dẫm cái “mảng kiến thức” rắc rối mà mơ hồ này.

Cậu làm theo lời cô, từ trước ngực đưa thước quấn qua, vòng một vòng, rồi giữ cố định ở sau lưng.

Lục Minh Quân không nói một lời, cậu thật sự không biết giờ nên nói gì, chỉ sợ vừa mở miệng là để lộ tiếng thở gấp gáp của mình.

Cậu cố gắng tránh chạm vào cơ thể của Trần An Nhiên.

Đồng thời, cậu cũng ra sức né tránh việc suy nghĩ. Bởi cậu biết, chỉ cần đào sâu bất kỳ một hình ảnh nào trong đầu, thì cái vỏ bọc đoan chính nho nhã kia sẽ lập tức sụp đổ tan tành.

Nhưng Trần An Nhiên lại nói thêm một câu: “Cậu chủ, thước dây phải áp sát vào một chút, cậu đo thế này không chuẩn đâu…”

Lục Minh Quân đè nén nhịp tim nhảy loạn, cắt ngang lời cô: “Im đi.”

Cậu nhắm mắt một thoáng, rồi lại cầm lấy thước dây, áp mặt thước lạnh lẽo và hẹp mảnh ấy lên bầu ngực của Trần An Nhiên.

Để đo cho chính xác, cậu buộc phải đứng sát cô hơn một chút, gần đến mức gần như dán vào nhau, mũi cậu suýt thì chạm vào lọn tóc của cô.

Trong hương xà phòng nhàn nhạt phảng phất, đầu óc cậu trở nên mơ hồ, cậu cố trấn định, tầm mắt vượt qua bờ vai cô, cúi xuống từ trên cao, đặt thước dây ngay vào điểm cao nhất của khuôn ngực, chính là hai đầu nhũ hoa.

Trong quá trình đo, ngón tay cậu không thể tránh khỏi va chạm vào lớp thịt mềm phía dưới. Cảm giác ấy mềm đến mức khiến lòng người hoảng hốt.

Cậu không dám tưởng tượng, nếu cả bàn tay phủ trọn lên thì sẽ là cảm giác gì?

Bề ngoài, Lục Minh Quân vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc, nhưng chỉ có nhịp thở ngày một gấp gáp kia mới là thứ đang tố cáo cảm xúc thật của cậu.

Thật muốn xoa, muốn siết cả vào lòng bàn tay, muốn nhìn lớp thịt mềm ấy bị bóp đến tràn ra từ kẽ tay mình…

Cậu cuối cùng cũng không kiềm chế nổi nữa, để mặc những suy nghĩ d//â//m loạn lấp đầy cả não.

Trong đầu cậu là hàng vạn ý nghĩ bẩn thỉu, mà thứ lộ ra bên ngoài lại chỉ là một chút mơ hồ.

Khi thước dây quấn một vòng quanh bầu ngực, cậu đột ngột kéo mạnh ra sau, thước lập tức siết chặt, kéo cả đầu v//ú ửng đỏ và phần thịt xung quanh lõm xuống, toàn bộ bộ ngực bị chèn ép đến méo mó. Lục Minh Quân nhìn hình dạng mình tự tay ép ra ấy mà chết lặng.

Mãi đến khi nghe thấy Trần An Nhiên r//ê//n khẽ một tiếng, cậu mới sực tỉnh, nhận ra mình đang làm cái gì.

Cậu chật vật đến bối rối, gần như không còn kiềm chế được dục vọng đang trào dâng, miệng lắp bắp xin lỗi, hình như cậu kéo mạnh quá, để cậu đo lại, hay là… một câu gì khác nữa, đầu óc cậu lúc này đã loạn thành một mớ.

Chỉ có cảm giác mềm mại trong tay là vẫn còn rõ ràng đến quá mức.

Cậu nghe thấy chính mình nói: “Hình như phía trước hơi lệch, để tôi chỉnh lại.”

Nói rồi, cậu thả một tay ra, kéo cao phần thước dây ở vị trí đầu ngực, sau đó lại nhẹ nhàng đặt xuống. Nhưng dường như trong lúc ấy, cậu đã mượn lực, dùng đầu ngón tay ấn mạnh lên đầu v//ú đang căng cứng kia một cái, rồi nhanh chóng rút tay.

Sau đó, cậu đọc lên một con số cho Trần An Nhiên nghe. Cô nghe xong thì vội vàng mặc quần áo vào, nói cảm ơn cậu, rồi quay người rời đi.

Tựa như Lục Minh Quân vừa giúp cô một việc nhỏ nhặt nào đó mà thôi.

Nhưng với Lục Minh Quân mà nói, cả quá trình đó là một cơn lốc đảo điên, rối tung rối mù. Não cậu cũng hỗn loạn, lý trí như nước, chảy tràn ra tứ phía, chẳng còn mấy phần vẹn nguyên.

Chỉ có cảm giác nơi đầu ngón tay là vẫn còn đọng lại, mịn màng, ấm áp, mềm nhũn.

Sau đó cậu như kiệt sức, hai tay chống lên tủ đầu giường, đứng rất lâu.

Cho đến một khoảnh khắc nào đó, cậu cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, tay chậm rãi trượt xuống, đưa vào cạp quần, nắm lấy cây gậy thịt đã cương cứng đến gần như muốn nổ tung, bắt đầu ve vuốt.

Ban đầu cậu còn cố kiềm chế, động tác chậm rãi, lông mày nhíu lại.

Cậu ghét bản thân mình như thế này, nhưng càng muốn trốn tránh, hình ảnh Trần An Nhiên trong đầu lại càng rõ ràng hơn.

Gáy cô lúc cúi đầu, lớp lông tơ mịn trên cổ, đường cong nhẹ siết nơi bả vai, và đường eo mảnh khảnh trượt xuống từ xương b//ư//ớ//m.

Còn nữa, dáng ngực trắng nõn ấy khi nhìn từ phía sau, vết lằn do thước dây để lại, đầu v//ú bị ép đến lõm sâu vào trong thịt mềm, tất cả như dính chặt trong trí não cậu, giống như ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt cậu đến run rẩy.

Tay cậu càng lúc càng nhanh, khớp ngón siết chặt, hơi thở gấp gáp bị ép nghẹn trong cổ họng, gần như không thể tự chủ.

Cậu đắm chìm nhắm mắt lại, rất nhanh liền bắn ra một luồng tinh trắng.

Sau đó lý trí dần trở về. Một bên là sự ghê tởm sâu sắc với hành vi của bản thân, một bên là sự thật không thể không thừa nhận.

Cậu đối với Trần An Nhiên…

Thật sự có dục vọng nguyên thủy và đê tiện nhất.

1935 .

*

*

^^

CHƯƠNG 28

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người Quen Cũ
Chương 2: Dấu Vết
Chương 3: Tơ Nhện
Chương 4: Mài mòn
Chương 5: Cô giúp việc
Chương 6: Cục đá
Chương 7: Ánh sáng ấm áp
Chương 8: Bị ốm
Chương 9: Quan tâm
Chương 10: Nằm mơ
Chương 11: Rác rưởi
Chương 12: Nấu cháo
Chương 13: Mê muội
Chương 14: Ngu ngốc
Chương 15: Dây leo
Chương 16: Hương vị
Chương 17: Cơ hội
Chương 18: Dụ dỗ
Chương 19: Chạy trốn
Chương 20: Cảnh trong mơ
Chương 21: Khống chế
Chương 22: Hồng câu
Chương 23: Nhiệt tình
Chương 24: Ác liệt
Chương 25: Trượt tuyết
Chương 26: Áo lót
Chương 27: Dục vọng
Chương 28: Động dục
Chương 29: Giả vờ
Chương 30: Núi sâu
Chương 31: Chật chội
Chương 32: Ngủ say
Chương 33: Xuất tinh
Chương 34: Hạc trắng
Chương 35: Thiêu thân
Chương 36: Vai hề
Chương 37: Giúp đỡ
Chương 38: Ăn ý
Chương 39: Phục vụ
Chương 40: Họng súng
Chương 41: Tuyệt diệu
Chương 42: Bạch ngọc
Chương 43: Thưởng thức
Chương 44: Phá lệ
Chương 45: Tiếng nước
Chương 46: Nhìn kỹ
Chương 47: Mìn chôn
Chương 48: Hẹn hò
Chương 49: Vòng cổ
Chương 50: Khát khao
Chương 51: Ước lượng
Chương 52: Kiểm tra
Chương 53: Dấu hiệu
Chương 54: Tia lửa
Chương 55: Dự cảm
Chương 56: Sai lầm
Chương 57: Bén lửa
Chương 58: Đánh dấu
Chương 59: Nghiện
Chương 60: Tango
Chương 61: Rơm rạ
Chương 62: Dắt tay
Chương 63: Tới gần
Chương 64: Dạy học
Chương 65: Đốt lửa
Chương 66: Chiếm đầy
Chương 67: Ngựa chấn
Chương 68: Không thân
Chương 69: Đặt cược
Chương 70: Hồng nhan
Chương 71: Bụi gai
Chương 72: Sữa lắc
Chương 73: Móc khoá
Chương 74: Phòng tắm
Chương 75: Bạn học
Chương 76: Hưng phấn
Chương 77: Quang ảnh
Chương 78: Dũng khí
Chương 79: Rời khỏi
Chương 80: Tâm tư
Chương 81: Bữa tiệc
Chương 82: Dự án
Chương 83: Oxy
Chương 84: Làm loạn
Chương 85: Phòng bếp
Chương 86: Kệ bếp
Chương 87: Xin tha
Chương 88: Bí mật
Chương 89: Món tráng miệng
Chương 90: Hành trình
Chương 91: Mặc kệ
Chương 92: Rượu vang đỏ
Chương 93: Sóng biển
Chương 94: Nói dối
Chương 95: Say
Chương 96: Vấn đề
Chương 97: Thi đấu
Chương 98: Chiến tranh lạnh
Chương 99: Dũng sĩ
Chương 100: Liên kích
Chương 101: Xem triển lãm
Chương 102: Con chuột
Chương 103: Đòn trí mạng
Chương 104: Công khai
Chương 105: Liên tiếp
Chương 106: Yêu đương
Chương 107: Trốn tránh
Chương 108: Thiêu thân
Chương 109: Con gái
Chương 110: Bệ bếp
Chương 111: Bắt tôm
Chương 112: Dẫm chân
Chương 113: Lấy lòng
Chương 114: Giấy cũ
Chương 115: Phòng sách
Chương 116: Quyết liệt
Chương 117: Kỳ thi
Chương 118: Bàng hoàng
Chương 119: Trà sữa
Chương 120: Điện thoại
Chương 121: Vỡ vụn
Chương 122: Nhìn trộm
Chương 123: Ánh lửa
Chương 124: Nước mắt
Chương 125: Đồ lừa đảo
Chương 126: Cấm kỵ
Chương 127: Đau đớn
Chương 128: Chìa khoá
Chương 129: Cắm rễ
Chương 130: Đối tác
Chương 131: Gặp Lại

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Thù Bằng Tình Yêu
Chương 27: Dục vọng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27: Dục vọng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...