Trả Thù Bằng Tình Yêu – Chương 24: Ác liệt
Trả Thù Bằng Tình Yêu
^^
*
Lục Minh Quân ghé bar một chuyến, rồi lại thấy mấy chuyện đó chẳng còn hứng thú gì.
Cậu nghĩ dạo này mọi thứ đều ổn, không còn mơ mấy giấc mơ kia, cũng không còn mất kiểm soát.
Chỉ có một vấn đề, là cậu cực kỳ ghét việc Trần An Nhiên cứ mặc cái áo thun trắng dài tay ấy lượn qua lượn lại trước mặt mình.
Đúng, chính cái áo giặt quá nhiều nên trông cũ mèm, mặc quá lâu nên hơi ngả vàng, rộng thùng thình, lỏng lẻo, không biết đã mấy năm rồi, cái áo thun trắng trong phòng tắm hôm đó.
Lục Minh Quân chưa bao giờ nghĩ có ngày một cái áo dài tay mà đưa tới tay cậu là vứt thẳng vào thùng rác, đồ rách nát như thế lại có thể dính dáng đến hai chữ “gợi dục”.
Mỗi lần nhìn thấy cô mặc áo đó, cậu lại nhớ đến cảnh hôm ấy, khuôn mặt kia và hai điểm hồng hồng như cánh hoa, ẩm ướt hơi sương.
Và hôm nay cô lại mặc đúng cái áo thun trắng đó.
Lục Minh Quân cho phép Trần An Nhiên mượn thư phòng dùng thường ngày, nhưng hôm nay cậu cần điền một bộ hồ sơ.
Lục Minh Quân bước vào thì tất nhiên Trần An Nhiên phải ra. Người làm không được ngồi cùng bàn với chủ, buổi học tiếng Anh trước kia chỉ là ngoại lệ.
Trần An Nhiên lập tức đứng dậy, bắt đầu thu dọn tài liệu học trên bàn. Lục Minh Quân đã ngồi vào ghế, dáng điệu nhàn tản, khuỷu tay đặt lên tay vịn, tựa ngửa ra sau, da ghế ma sát khẽ rít một tiếng mỏng.
Đột nhiên cậu nảy ra một ý nghĩ xấu xa.
Đúng lúc Trần An Nhiên ôm một chồng sách vòng qua bên cạnh cậu, cậu không hề báo trước mà duỗi thẳng một chân, chắn ngang đường cô.
Trần An Nhiên không kịp phản ứng, bị vấp một cái nên cả người đổ nhào về phía trước.
Sách vở cùng mấy cây bút rơi loảng xoảng, văng tán loạn xuống sàn cạnh mũi giày cậu, một cây còn lăn đến sát đầu mũi giày.
Lục Minh Quân nhàn nhã chờ cô phản ứng.
Kết quả là Trần An Nhiên như búp bê nặn bằng bùn, chẳng có lấy nửa phần tính khí.
Lục Minh Quân từng thấy mấy thằng con trai trong lớp cố tình chìa chân trêu con gái, lúc đó náo nhiệt biết bao. Con gái bật dậy cái rụp, hoặc vung tay tát, hoặc giơ chân đá thẳng.
Chứ đâu có giống Trần An Nhiên?
Im thin thít, cúi gằm đầu, lưng hơi khom, từng món từng món lom khom nhặt đồ vương vãi trên đất.
Hàng mày đẹp của Lục Minh Quân dần nhíu lại.
Để với được cây bút lăn hơi xa, cô dứt khoát quỳ xuống thảm dưới gầm bàn, vươn dài cánh tay, người rạp xuống sâu, cái lưng gầy guộc như hiện cả khung xương qua lớp áo.
Lục Minh Quân ngồi nguyên chỗ, mắt hơi khép, từ trên cao nhìn xuống cô đang quỳ ngay dưới chân mình.
Cô vốn gầy, xương quai xanh nhô rõ, chút vải ít ỏi theo động tác mà như sắp trượt xuống, lộ ra một đoạn dây áo đã giặt đến bạc màu, mép sờn tơi lấm tấm.
Trong đầu cậu vụt hiện cảnh trong phòng tắm, cái áo lót cotton kiểu con nít cấp hai kia.
Một luồng bức bối khó tả lại trào lên.
Lục Minh Quân nghiến răng, giọng như ép qua kẽ răng: “Trần An Nhiên, cô không còn cái gì khác để mặc à? Ngày nào cũng mặc cái đồ rách rưới này?”
Trần An Nhiên mờ mịt ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Lục Minh Quân, nhìn rõ sự khinh khỉnh và xấu xa trong đó.
Cậu cúi xuống, ghé sát thêm chút nữa, vẻ mặt mỉa mai, hơi thở phả lên mặt cô: “Là phụ nữ, cô không biết mặc nội y cho ra hồn à?”
Nói xong cậu đưa tay, đầu ngón tay móc nhẹ sợi dây áo trên vai cô, ánh mắt đầy khinh bỉ, trông khó chịu như đang kẹp một mảnh giẻ rách.
Buông tay ra, “pặc” một tiếng, dây đàn hồi bật vào da vang gọn trong căn phòng yên ắng.
Ngón tay Lục Minh Quân vừa rụt về, như thể đến lúc ấy mới ý thức được mình vừa làm gì, cậu lập tức hối hận.
Cậu bật dậy ngồi thẳng, theo phản xạ kéo giãn khoảng cách với Trần An Nhiên, hơi mất bình tĩnh: “Nhặt xong chưa? Xong thì đi ngay.”
Đợi đến khi thấy Trần An Nhiên lúng túng đứng lên, vội vã ôm tài liệu chạy khỏi thư phòng, toàn thân cậu mới chùng xuống.
Trước giờ cậu chưa từng nổi nóng với Trần An Nhiên. Nói đúng ra, giáo dưỡng khiến cậu chưa bao giờ thất thố với phụ nữ.
Có lẽ Trần An Nhiên sẽ thấy cậu vô duyên vô cớ.
Chỉ mình cậu biết, nếu không bảo cô đi ngay, cậu không biết nên thu dọn thế nào.
Cậu cúi đầu. Chỗ đó trong quần ngủ đã nhô hẳn thành một đường cong.
Lục Minh Quân rất hiếm khi văng tục, nhưng…
Mẹ kiếp.
Cậu lại cứng rồi.
893 .
*
*
^^
CHƯƠNG 25













