Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi! – Chương 25

Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi!

Tác giả: Dòng Sông Nhỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi nhận ra công ty còn có buổi họp"Thấy hắn đang có ý định đứng dậy chạy trốn, Lạc Thiên Kỳ nhếch môi, tay đưa lên nhắm chuẩn cổ áo hắn mà nắm lấy, y kéo mạnh một cái khiến hắn ngã ngửa xuống giường còn mình thì ngồi trên bụng hắnỰc, Vương Thiên Minh khẽ nuốt nước bọt, cái tư thế này của y cũng quyến rũ quá rồi đi, mắt hắn không nhịn được mà di chuyển nhìn thân thể mảnh khảnh của y, càng nhìn miệng lưỡi càng khô khốc, hô hấp càng nặng nềLạc Thiên Kỳ lại không để ý đến điểm kì lạ của hắn, y khoanh tay bộ dáng như kẻ hỏi cung người khác"Ngài trốn cái gì mà trốn, nào giờ đến tôi hỏi ngài".Chính chủ, ????ủ bạn đọc chung # ????????????m????????u yện﹒????n #"Cậu! muốn hỏi gì?""Vương tổng thân mến, nói tôi nghe, tại sao ngài lại tức giận vì bức ảnh kia?"Càng nói y càng cúi người đưa mặt mình gần sát mặt hắn"Không có""Không có? Là không có giận ấy hả?" Y thì thầm vào tai hắnVới tư thế ám muội này của hai người, hắn không nghĩ lung tung thì đúng là uổng, Vương Thiên Minh khẽ l*m môi, tay bắt đầu không yên phận đưa lên x* n*n cặp đào căng tròn của yBốpLạc Thiên Kỳ hung hăng đánh mạnh vào bàn tay b.iến thái kia của hắn"Ngài lo mà trả lời đi, đụng tay đụng chân cái gì"Vương Thiên Minh bĩu môi quay đầu, Lạc Thiên Kỳ lập tức chết máy, ôi mẹ ơi y vừa thấy cái gì, Vương tổng lạnh lùng trong truyền thuyết bĩu môi hờn dỗi??Lạc Thiên Kỳ day day trán, y cần thời gian để tịnh tâm a"Cậu muốn biết lí do không?"Lạc Thiên Kỳ dùng ánh mắt cá chết nhìn hắn, không muốn biêt thì hỏi làm gì? Ngáo hả ba"Muốn" y gật đầu kiên định nói"Có lẽ! tôi thích cậu"Đệt, trực tiếp như vậy luônLạc Thiên Kỳ hoang mang nhìn hắn, cả người bắt đầu trở nên luống cuống, y chưa từng được người khác tỏ tình trực tiếp như vậy nha, với lại nhìn cái mặt hắn kia, hắn nói cứ như nó là chuyện bình thường ýLạc Thiên Kỳ nào biết Vương Thiên Minh ngoài mặt không đổi sắc nhưng trong lòng đã muốn bùng nổ, cảm xúc lo lắng sợ hãi đan xen lẫn lộn, ngay khi hắn nói ra câu đấy hắn thật muốn tát mình một cái, vội vàng như thế làm gì không sợ y chạy đi mất hay saoNhưng một phần lại có sự mong chờ và kèm một chút tự tin, hắn vừa đẹp vừa giàu, tính tình lại tốt hắn không tin y có thể từ chối (Tg: Đôi khi tự tin quá nó cũng là cái tội, lỡ thằng nhỏ mà từ chối ra nói nó! aizzz)Lạc Thiên Kỳ tay chân luống cuống không biết để nơi nào, cả mặt y đỏ bừng chân bắt đầu di chuyển muốn thoát ra"Ngày có việc mà nhỉ!.tôi..tôi..không làm phiền! A.."Vương Thiên Minh nào để cho y được như ý nguyện, hắn dùng bàn tay to lớn của mình hai bên nắm chặt lấy eo y ép người xuống"Ngài! " Lạc Thiên Kỳ ăn đau trừng lớn mắt"Muốn chạy?"Nghe hai từ chứa đầy nguy hiểm này, khí thế của y đều bị đánh bay, Lạc Thiên Kỳ như con mèo nhỏ rụt rè nhìn hắn"Đâu! đâu có, tôi tưởng ngài bận""Hết bận rồi"Nói rồi hắn kéo y xuống để y nằm trên người mình, giọng nói trầm thấp phát ra tỏa hơi nóng trên đỉnh đầu y"Ý em thế nào?"Đổi xưng hô luôn kìa, Lạc Thiên Kỳ ngượng ngùng không dám ngước mặt lên mà dán sát vào lồng ngực hắnSau một hồi im lặng không thấy y trả lời, Vương Thiên Minh đành thở dài, nếu y chưa sẵn sàng thì thôi vậy, ngay khi định mở miệng nói thì con người im lặng từ nãy giờ rụt rè lên tiếng"Một chút! ""Hả?" Vương Thiên Minh đầu đầy chấm hỏ nhìn cái đầu nhỏ trước mặtLạc Thiên Kỳ ngồi dậy, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm hờ để trên bụng hắn, đôi mắt lục bảo xinh đẹp của y nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp như tác tượng kia một lúc sau đó liền quay đi chỗ khác, trên mặt cũng xuất hiện một vệt đỏ khả nghiLạc Thiên Kỳ lí nhí cất lời"Có lẽ! tôi..tôi cũng! cũng! th..th.."Vương Thiên Minh dù có ngốc cũng sẽ biết được đây là hoàn cảnh gì, đáy mắt ánh lên vài tia vui sướng, hắn dù đang rất hấp tấp nhưng cũng cố gắng nhẫn nhịn mà lắng nghe y nói"Có lẽ! tôi cũng có một chút! thích ngài"Lạc Thiên Kỳ khép hai ngón tay cái và ngón trỏ của mình để biểu thị cho sự một chút, mặc dù ít ỏi nhưng nó quá đủ đối với Vương Thiên Minh, cái con người 29 nồi bánh chưng không có đến một mối tình vắt vai (Tg: Đồng cảm:((()Vương Thiên Minh vui sướng ngồi bật dậy ôm chặt Lạc Thiên Kỳ vào lòng"Không sao, như vậy cũng được, tôi sẽ cố gắng làm nó lớn hơn"Lạc Thiên Kỳ cũng cảm thấy hạnh phúc mà đưa tay ôm lại hắn"Được, vậy ngài phải cố gắng nhiều rồi"Hai người đối mặt nhìn nhau, ánh nhìn đầy thâm tình, nó dần dần sát lại, đến khi mũi hai người chạm vào nhau thì!"Vương tổng, ngài có thể đặt tay ra chỗ khác được không? Sao cứ sờ m//ô//n//g tôi thế?" Lạc Thiên Kỳ khóe mắt giật giật nhìn hắn"Hả? Tôi đâu có sờ"Vương Thiên Minh oan ức đưa hai tay lên trước mặt y, hắn không làm gì thật mà"Vậy tại sao chỗ đó nó cứ cộm! !!!!"Lạc Thiên Kỳ trợn mắt, không phải chứ, y khẽ di chuyển m//ô//n//g dịch lên, cái thứ kia lại lớn hơn, mà Vương Thiên Minh bởi hành động tìm chết này của y làm cho hít khí lạnhMắt hắn đục ngầu, âm trầm nói với y"Em tốt nhất đừng di chuyển, nếu không tôi không biết tôi sẽ làm ra chuyện gì đâu""Biến..b.iến thái!!!!"BốpSau khi cho hắn một cú tát, Lạc Thiên Kỳ lập tức chạy ra ngoài đóng sầm cửa lạiVương Thiên Minh ngơ ngác ngồi trên giường ôm má, tại sao hắn lại bị đánh rồi?"Hộc hộc, tên kia đúng là cầm thú, vừa mới tỏ tình xong đã không nhịn được mà! aaaa sao mình có cảm giác không giữ được cúc thế này"Lạc Thiên Kỳ vò đầu bứt tóc, 1503 thấy thế tỏ vẻ, đằng nào kí chủ chả mất, chỉ là mất sớm hay muộn thôi mà, mất sớm cho nó quen"Không nghĩ nữa, kiếm đồ ăn cái đã"[! ! ] Chung quy kí chủ nhà nó vẫn là một con heoTối hôm đó, nhà hắn tiếp đón một vị khách không mời mà tớiTại phòng khách, không khí thuốc súng bao trùm xung quanh, hai người đàn ông ngồi đối mặt nhau, một người ngồi điềm tĩnh hơi dựa ra sau, một người ngồi gác chân, hai tay huênh hoang vươn ra hai bên thành ghế, điệu bộ hết sức ngả ngớn"Mày đến đây làm gì?"Vương Thiên Minh đặt tách trà trên tay xuống không thèm nhìn đến người đối diện cất lời"Đến thăm em trai nha"Lạc Thiên Nhân đưa mắt nhìn hắn, khóe miệng kéo cao tiếp tục nói"Sao đây? Không chào đón hả, em rễ"Vương Thiên Minh: (ꐦ^-^)Lạc Thiên Nhân đắc ý nhìn bộ dạng muốn nói nhưng không nói được của hắn, ha hả suốt bao nhiêu năm bị mày đè đầu cưỡi cổ, tao cuối cùng cũng có thể trả thù rồi, cảm giác!.thật thoái mái quá điiiii"Hai người đang nói gì thế?"Vân Thùy cùng Lạc Thiên Kỳ từ trong bếp bước ra, trên tay là mấy đĩa bánh ngọt cùng một đĩa trái câyLạc Thiên Nhân thấy vợ liền nhanh chóng thu chân lại chạy nhanh đến cầm giúp cho cậu"Nặng lắm để anh để anh""!." Vân Thụy bất lực, có mấy đĩa bánh thì nặng cái gìLạc Thiên Kỳ:! ! !.quả nhiên là thê nôKhẽ liếc nhìn sang hắn đang ngồi ở đó, y có chút suy nghĩ, tên này sau này có như vậy không nhỉĐúng lúc này Vương Thiên Minh cũng quay đầu nhìn y"Sao thế? Muốn tôi cầm dùm em à? Mau lại lấy lòng tôi đi""!."Vẫn là thôi đi, y không ném đĩa bánh vào mặt hắn là hên rồi.Lạc Thiên Kỳ thở dài chán nản đem đĩa bánh đặt xuống bàn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi!
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...