Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi! – Chương 116

Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi!

Tác giả: Dòng Sông Nhỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Lạc Thiên Kỳ mở mắt ra đã thấy mình nằm trên một chiếc giường lớn, hai chân đã bị khóa lại với giường bằng một sợi xích dài nhưng rất kiên cố, cho dù y có làm thể nào cũng không thể cắt đứt được nó.Bất lực Lạc Thiên Kỳ chỉ đành ngồi trên giường quan sát xung quanh, y cười khẩy, hay thật đấy, đây không phải là phòng của y trước đây hay sao, tên này rốt cuộc đang làm cái trò gì.Sợi xích đủ dài để y có thể đi xung quanh trong phòng chỉ là đến cửa thì không thể, Lạc Thiên Kỳ đi đến tủ quần áo cho mình, cánh giác cảm nhận xung quanh thử xem có gì đang ẩn mình trong đây giám sát hay không.Thấy không có gì bất thường y mới cuối người xuống đem đống quần áo dạt qua một bên để lộ một cái hộp nhỏ đầy tinh xảo, Lạc Thiên Kỳ giải phong ấn trên chiếc hộp rồi mở nó ra."Thật may vì ngươi vẫn còn ở đây."Lạc Thiên Kỳ mỉm cười lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp, y hôn nhẹ lên mặt dây chuyền hình đôi cánh rồi cất nó vào người, đây là kỷ vật duy nhất mà mẹ để lại cho y, y nhất định phải giữ nó thật kỹ.Chợt y hơi khựng người lại sau đó vội vàng đem chiếc hộp đặt vào chỗ củ lấy quần áo lấp lên rồi đóng cửa tủ lại, xong xuôi y nhanh chóng đi về giường và ngồi xuống vẻ mặt lạnh nhạt như chưa từng xảy ra chuyện gì.Đúng lúc này cánh của kêu lên cạch một tiếng rồi mở ra, theo đó là Vương Nhĩ Tân với bộ mặt hả hê.Hắn đi đến trước mặt y từ trên cao nhìn xuống đầy đắc ý."Hoàng tử của tôi, ngài ngủ ở đây ngon chứ, ngài nhìn xem có phải tôi có phải rất tốt với ngài không? Mọi thứ trong căn phòng này tôi đều không cho ai động đến một thứ, ngài thấy có cảm động hay không?"Vương Nhĩ Tân cúi xuống nâng cằm y lên, Lạc Thiên Kỳ cười khẩy rồi phun nước bọt vào mặt hắn."Phi, cảm động cái rắm, ngươi muốn làm cái trò gì?"Vương Nhĩ Tân lấy khăn lau mặt không hề tỏ ra tức giận với y, hắn hạ giọng."Tôi muốn gì? Đơn giản lắm, tôi muốn ngài ngoan ngoãn phục tùng tôi."Lạc Thiên Kỳ như nghe phải chuyện cười, y cười lớn "Hahaha phục tùng ngươi? Này này ta không muốn bị sỉ nhục đâu, phục tùng một con chó như ngươi ta thà tan biến còn hơn."ChátVương Nhĩ Tân tức giận tát mạnh vào má Lạc Thiên Kỳ khiến y ngã xuống giường, mái tóc rủ xuống cũng không che hết được bờ má đỏ ửng kia."Lạc Thiên Kỳ! Ngươi kiêu ngạo cái gì, bây giờ người cũng không khác gì một con chó bị ta giam giữ cùng hành hạ đâu, ngươi đừng quên cha ngươi vẫn ở trong tay ta, tốt nhất là ngươi nên ngoan ngoãn."Vương Nhĩ Tân lật người y lại, đè người mình lên, hắn đưa bàn tay to lớn của mình v.uốt ve má y, giọng nói trở nên có chút b*n th*."Ây da ta lỡ mạnh tay quá rồi, gương mặt này xinh đẹp đến vậy cơ mà."Một cảm giác ghê tởm dâng lên khiến y muốn nôn khi bàn tay của hắn trượt dần xuống cổ mình.Lạc Thiên Kỳ phản kháng quay đầu đi nhưng lại bị hắn bắt buộc đối mặt, vì cơ thể sớm bị hắn cho người giở trò làm mất hết ma lực nên y chỉ đành cắn răng chịu đựng.Vương Nhĩ Tân ở nơi cổ y v.uốt ve vài cái rồi dời xuống đêm chiếc áo trên người y xé nát, nhìn cơ thể trắng nõn nà cùng hai điểm hồng nhuận trên ngực hắn ta không thể kiềm chế được thèm khát của mình.Hai mắt ai mề nhìn chằm chằm vào cơ thể y, Vương Nhĩ Tân l.iếm nhẹ môi nói ra lời thô thiển."Hoàng tử của tôi, tôi đã từng mong đến ngày này biết bao, ngài thật sự rất xinh đẹp, xinh đẹp đến nổi tôi muốn nhục mạ ngài, đem ngài để dưới thân chà đạp đến nổi ngài phải r.ên rỉ vì sung sướng, mỗi lần nghĩ đến điều đó nơi này rất nóng đấy, ngài nhìn xem, nó cũng đã dựng lên rồi đây này."Vương Nhĩ Tân vô sĩ nắm lấy tay y đặt vào nơi đó của mình, Lạc Thiên Kỳ cả kinh muốn rút tay lại nhưng không thể.Y chỉ có thể nhắm chặt mắt chịu đựng cơn buồn nôn trong người, thật kinh tởm.Vương Nhĩ Tân cười cười đưa ngòn tay di di trên cơ thể y "Cơ thể này thật quyến rũ, ngài thật sự sinh ra là để cho người khác th*o mà."ChátVương Nhĩ Tân trợn mắt, mặt bị lệch hẳn sang bên phải.Lạc Thiên Kỳ ánh mắt lạnh lùng sắc như dao nhọn nhìn hắn."Ngươi dám sỉ nhục ta sao tên khốn?"ChátVương Nhĩ Tân tát y mạnh đến bật máu hắn tức giận quát lớn."Ta nói không đúng hay sao? Nhìn thân thể lẳng lơ d*m đ*ng thế này chắc cũng đã bị tên Ái Lạc Minh đè ra th*o mấy lần rồi, chắc những lần đó ngươi rất sung sướng nhỉ? Ha, lần này ông đây sẽ làm ngươi đến chết."Dứt lời hắn liền cắn mạnh vào vai y khiến nó rướm máu, Lạc Thiên Kỳ cắn môi để không phát ra tiếng kêu, sự kiên cường này khiến Vương Nhĩ Tân thật sự không vừa mắt liền giáng thêm một tát vào má còn lại."Mở miệng ra cho ta, dưới thân Ái Lạc Minh r.ên rỉ d*m đ*ng thế nào, ở đây lại câm như hến, ngươi đây là coi thường ta?""Phi, đừng đem Ái Lạc Minh ra so sánh, ngươi không xứng.""Ngươi..."Vương Nhĩ Tân mạnh bạo đem toàn bộ những thứ còn lại trên người y xé nát, cơ thể mảnh mai quyến rũ không còn gì che chắn cứ thế lộ ra, Lạc Thiên Kỳ theo bản năng co rụt người lại, khóe mắt rơi xuống một giọt nước, y bây giờ cảm thấy xấu hổ cùng tủi nhục hơn bao giờ hết, càng thêm hận tên khốn trước mặt mình.Ái Lạc Minh, mau cứu tôi.Vương Nhĩ Tân cười thích thú nâng mặt y lên "Ôi ngươi đang khóc sao? Thật hiếm thấy, nhưng không sao, tí ngươi sẽ khóc nhiều hơn thôi, nhưng là sướng phát khóc haha."Lạc Thiên Kỳ gằn giọng "Ta sẽ giết ngươi!""Được, ta đợi...!giờ thì...!vui vẻ nào..."Vương Nhĩ Tân đè Lạc Thiên Kỳ xuống, hắn muốn hôn y nhưng bị y né đi nên chỉ đụng trúng má, hắn đưa lưỡi l.iếm lấy má của y, sau đó xuống cổ.Lạc Thiên Kỳ tay nắm chặt đến run rẩy, hai dòng lệ cứ rớt xuống.Cộc cộcVương Nhĩ Tân ngừng lại động tác, cực kì không vui nhìn ra cửa."Chuyện gì?""Có người đến gặp thưa Vương."Vương Nhĩ Tân nhíu mày "Ai?""Dạ, là người kia."Vương Nhĩ Tân nhìn Lạc Thiên Kỳ suy nghĩ gì đó rồi bỗng nhiên cười nói vọng ra."Bảo hắn đợi ta một chút, ta sẽ ra ngay.""Vâng."Vương Nhĩ Tân v.uốt ve má y sau đó hôn lên trán y một cái "Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn ở đây đợi ta về."Sau khi hắn rời đi thì có hai nữ ác ma bước vào giúp y mặc quần áo, xong xuôi liền lập tức rời đi, căn phòng bây giờ chỉ còn mình y.Lạc Thiên Kỳ thu mình lại, từ nãy đến giờ y thật sự đã rất cố rồi, bây giờ thật sự không chịu được nữa, nước mắt không nhịn được mà trào ra, y khóc nấc lên."Hức...!hức...!mình muốn giết hắn...!hức...!Minh ngốc nghếch...!cậu đâu rồi...!hức...""Ngoan...!đừng khóc.".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Nam! Đến Giờ Phán Quyết Rồi!
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...