Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút – Chương 58

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tác giả: Tiểu Ái Tương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Du Thiếu Kỳ lạnh lùng nhìn Trịnh Dục Phong, không chút khách khí đánh gãy hắn, "Lần trước thái đọ của tôi hẳn đã rõ ràng rồi nhỉ, tôi sẽ không đáp ứng đề nghị của cậu, lại càng khuông muốn tham gia vào cuộc tranh đấu giữa các cậu."

"Ồ? Du tiên sinh, thái độ của cậu thật đúng là kiên định, bất quá, " Ánh mắt Trịnh Dục Phong nghiền ngẫm dao động đến trên mặt Tô Chính Lượng, "Cậu thật sự nguyện ý trừng mắt nhìn Tô tiên sinh tiếp tục thống khổ như thế sao? Chẳng cậu không muốn cùng cậu ấy đồng thời chia sẻ sao?"

Vẻ mặt Du Thiếu Kỳ uất giận nói, "Trịnh Dục Phong, cậu muốn thế nào?"

Ngữ khí Trịnh Dục Phong có chút thoải mái, "Du tiên sinh, đừng kích động, tôi chỉ muốn giúp cậu, chỉ cần cậu chịu hợp tác, tôi cam đoan cậu có thể có được Tô tiên sinh, hơn nữa tuyệt không phải lo lắng về người nhà."

Du Thiếu Kỳ sắc mặt đại biến, phản bác Trịnh Dục Phong, "Cậu ăn nói bậy bạ gì đó? Tôi cùng Chính Lượng chính là bạn tốt, giữa tôi và em ấy chỉ có tình nghĩa huynh đệ."

"Chậc chậc, " Trịnh Dục Phong lắc lắc ngón tay, khinh thường nâng mi, "Ngay cả người ngoài như tôi còn nhìn ra cậu có tình ý với cậu ấy, mà cậu lại dám yêu không dám nhận, làm bạn bè của cậu, tôi thay Tô tiên sinh cảm thấy thực đáng tiếc.

Cậu ấy nhất định không thể tin được, người bạn tốt nhất của mình lại ôm loại tâm tư này với cậu ấy, mà ngay cả dũng khí thừa nhận cũng không có..."

Du Thiếu Kỳ gầm nhẹ một tiếng, "Được rồi! Đừng nói nữa!"

Nâng Tô Chính Lượng đi qua Trịnh Dục Phong, mặt y xanh ném cho đối phương một câu, "Tôi sẽ xem xét lại."

Trịnh Dục Phong thần sắc thản nhiên, "Tôi chờ tin tốt."

Du Thiếu Kỳ đem Tô Chính Lượng mang về nhà, mở cửa chính là Tô Chính Thanh, nhìn thấy Tô Chính Lượng cả người đầy mùi rượu, Tô Chính Thanh chấn động, "Du tiên sinh, Tiểu Lượng làm sao vậy?"

Du Thiếu Kỳ nói dối, "Chính Lượng cùng tôi vừa rồi ở trong quán rượu uống chút rượu, tôi thấy em ấy có chút mê man liền đem em ấy về đây."

Tô Chính Thanh cảm tạ, giúp đỡ Du Thiếu Kỳ nâng Tô Chính Lượng hướng trong phòng đi đến.

Hai người đem Tô Chính Lượng bỏ trên giường, Tô Chính Thanh đắp chăn mỏng cho cậu, thở dài, "Tiểu Lượng cũng không biết uống rượu, sao lại còn uống say thành cái bộ dạng này?"

Du Thiếu Kỳ lo lắng nhìn nhìn Tô Chính Lượng, "Tôi cũng không rõ lắm."

"Du tiên sinh, cám ơn anh đã đưa Tiểu Lượng về, anh chờ một chút, tôi đi lấy nước."

Du Thiếu Kỳ khách khí khoát tay, "Chỉ là cái nhấc tay thôi, Tô tiểu thư không cần khách khí như thế, tôi còn có việc đi trước."

"Ai nha, bác còn tưởng là ai, hóa ra là Tiểu Du, " Tô mama đang trong phòng nghỉ ngơi nghe được thanh âm, đi ra.

"Bác gái, nhiều ngày không gặp, thân thể của bác thế nào rồi?"

Tô mama vui tươi hớn hở cười nói, "Cơ thể bác tốt nhiều rồi, khó mới được Tiểu Du đến nhà chơi một lần, sao không ở lại lâu một chút? Chẳng lẽ là không muốn gặp hai mẹ con chúng ta?"

"Bác gái hiểu lầm rồi, con chỉ là trùng hợp có việc nên mới vội vã phải đi về."

"Con mang Tiểu Lượng về đây, nhất định khát nước rồi?" Tô mama dùng ánh mắt ý bảo Tô Chính Thanh, "Thanh Thanh, còn không mau đi rót nước cho Tiểu Du."

"Không cần đâu ạ, thời gian không còn sớm, trong nhà còn có chút việc, con đi trước."

"Ai nha vậy trước cứ uống chén nước này đi đã, Tiểu Du con đợi một lát, bác đi làm nước hoa quả cho con."

Tô mama cố ý giữ lại, khiến Du Thiếu Kỳ không nỡ cự tuyệt, "Vậy con xin phép."

Du Thiếu Kỳ ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào hai gò má ửng hồng của Tô Chính Lượng, y có chút thất thần.

"Ừm..."

Thanh âm mỏng manh than nhẹ, khiến Du Thiếu Kỳ lập tức phục hồi lại tinh thần, y đứng dậy, thân thiết nhìn chăm chú vào Tô Chính Lượng.

Đối phương tựa hồ đang nằm mơ, lời vô nghĩa phát ra không ngừng, bất quá chính là một ít từ vô nghĩa, đứt quãng từ trong miệng phát ra.

Du Thiếu Kỳ sợ quấy nhiễu đến Tô Chính Lượng, chỉ dám đứng ở đầu giường nhìn cậu.

"Lâm Tích Lạc...!Đừng đính hôn..."

Nghe thấy Tô Chính Lượng vô ý thức nói ra những lời này, Du Thiếu Kỳ cảm thấy máu toàn thân đều dồn lên não.

Vì cái gì Lâm Tích Lạc đã đối xử với em như vậy, vậy mà em đối với hắn vẫn nhớ mãi không quên? Anh phải làm gì mới khiến em quên tên khốn kia?

Cố nén tức giận trong lòng, Du Thiếu Kỳ thay Tô Chính Lượng dịch dịch góc chăn, từ chối lòng hiếu khách của Tô mama, vội vàng rời đi.

Rời khỏi nhà Tô Chính Lượng, Du Thiếu Kỳ một mình một người nhắm mắt đi trên đường.

Từ trước tới nay, y vẫn luôn coi Tô Chính Lượng là em trai, địa vị Tô Chính Lượng trong lòng y sớm đã vượt qua mọi người.

Với y mà nói, chỉ cần nhìn thấy Tô Chính Lượng có thể vui vẻ, hạnh phúc, y đã vô cùng thỏa mãn.

Chính là, cái loại cảm giác y đối với Tô Chính Lượng hình như đã không còn là tình anh em trong sáng như trước nwuax rồi?

Du Thiếu Kỳ nheo mắt, nhìn về phía bầu trời đêm, trước mắt nhoáng lên hình ảnh khi y say rượu hôn môi Tô Chính Lượng, bước chân trong giây lát ngừng lại.

Du Thiếu Kỳ lạnh cả người, y giật mình.

Chẳng lẽ y thật sự đối với Tô Chính Lượng...

Cố gắng bắt bản thân bình tĩnh lại, Du Thiếu Kỳ vứt ngay cái suy nghĩ kia ra sau đầu.

Y làm sao có thể yêu cậu? Làm sao có thể giống như đàn ông yêu phụ nữ mà đi yêu Tô Chính Lượng? Y chí ít cũng là trai thẳng nha.

Ngươi vẫn còn tự lừa mình dối người sao?

Trong đầu có thanh âm lạnh nhưu băng vang lên.

Chẳng lẽ trong lòng ngươi chưa bao giờ ôm loại cảm giác này với Tô Chính Lượng sao? .

||||| Truyện đề cử: Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi |||||

Tôi...

Ngươi rõ ràng vẫn luôn yêu em ấy, cho nên mới ghen t//i khi em ấy cùng Lâm Tích Lạc một chỗ, cũng bởi vì ở trong lòng ngươi có dục niệm với em ấy, cho nên mới mượn rượu mà hôn em ấy.

Không, không phải, tôi chỉ là xem cậu ấy là bạn tốt, là em trai của mình thôi.

Du Thiếu Kỳ lắc đầu, kiệt lực muốn trục xuất thanh âm trong đầu đi.

Nói bậy, nào có anh trai nào đố kị người khác cùng em trai một chỗ? Nào có anh trai nào sẽ đi hôn trộm em trai mình? Ngươi chính là sợ hãi tình cảm của mình với em ấy bị người khác phát hiện, mới không dám thừa nhận.

Trịnh Dục Phong nói đúng, ngươi là một tên ích kỷ, là một kẻ nhát gan.

Vậy tôi phải làm gì bây giờ? Ai có thể nói cho tôi biết không? Tình cảm tôi đối với em ấy phải làm thế nào mới đúng? Chẳng lẽ chỉ có thể nghe lệnh Trịnh Dục Phong, mặc hắn an bài sao?

Không, nam nhân kia rất giỏi tâm kế, một khi mình đáp ứng hắn rồi, hắn chắc chắn sẽ lợi dụng Chính Lượng áp chế Lâm Tích Lạc, đến lúc đó ngược lại sẽ khiến em ấy hãm sâu vào nguy hiểm, không được, mình không thể làm như vậy.

Vì lợi ích của bản thân, chỉ có dựa vào chính mình.

Du Thiếu Kỳ ánh mắt sâu thẳm, âm thầm trầm xuống.

*

"Trịnh Dục Phong, đề nghị của cậu tôi đồng ý.

Bất quá, cậu phải cam đoan sau khi chuyện thành công những thứ đã hứa tuyệt không được nuốt lời."

Đầu dây bên kia, vang lên thanh âm sâu kín của Trịnh Dục Phong, "Lý tiên sinh, ngái yên tâm, tôi nói sẽ giữ lời."

Đặt điện thoại xuống, ánh trăng trên bầu trời mênh m//ô//n//g xuyên thấu qua cánh cửa sổ khép hờ chiếu vào trên mặt Trịnh Dục Phong, trông đặc biệt quỷ dị.

Lâm Tích Lạc, trò hay sắp bắt đầu.

Chúng ta cùng nhìn xem, lần này người thắng sẽ là ai?.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Không hẹn mà gặp
Chương 53
Chương 53: Chiến tranh lạnh
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Xuất quỹ (1)
Chương 78
Chương 78: Xuất quỹ (2)
Chương 79
Chương 79: Đại náo quán bar
Chương 80
Chương 80: Bị thương
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111: Bất an
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...