Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút – Chương 5

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tác giả: Tiểu Ái Tương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

☆ Chương 5: Cái gọi là chân tướng

-------------------------Editor: Mèo-------------------------

Tập đoàn Lâm thị.

Tia nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, tà tà chiếu sáng văn phòng tổng giám đốc.

Ánh sáng vàng nhạt chiếu trên giấy dán tường trắng bạc in ẩn hoa hồng, màu vàng cùng hồng hồng hai loại màu sắc hòa hợp đan xen, cao quý mà lại mĩ lệ, tăng thêm nét sang trọng cho nội thất bên trong.

Lâm Tích Lạc nghiêng người dựa vào ghế, tập trung tinh thần lật xem tài liệu trong tay.

Bất tri bất giác, trước mắt lại xuất hiện hình ảnh của Tô Chính Lượng.

Nhiều năm không gặp, cái người thanh tú, xinh đẹp trong kí ức kia, sau 6 năm, lại càng phát ra vẻ xinh đẹp mê người.

Khí chất tao nhã từ trên người cậu phát ra, rất giống với kiểu người không nhiễm khói bụi trần gian, cùng với cái xã hội coi trọng vật chất này một chút cũng không hợp.

Thật giống như lúc đó, lại thấy được dáng người tao nhã tuấn dật của cậu, còn có nụ cười trong sáng và thơ ngây kia.

Năm đó chia tay với Tô Chính Lượng cũng là bất đắc dĩ, khi đó, gia tộc của hắn đang rơi vào thời kì khó khăn nhất, phụ thân khỏe mạnh cũng bởi vì áp lực công việc mà phải cấp cứu.

Đồng thời, gia đình mẹ kế Trịnh Nhã Tuệ thấy đây là cơ hội tốt, muốn thôn tính Lâm thị, để diệt trừ hậu hoạn, tìm trăm phương ngàn kế nhổ cái đinh trong mắt là hắn.

Để tránh tai họa, bảo vệ gia nghiệp cùng huyết thống của Lâm thị, Lâm Tích Lạc nghe theo an bài của cha, buông tha tình yêu âm nhạc tha thiết của mình, một thân một mình vượt đại dương, qua Anh quốc.

Một mặt, ra sức học hành, mặt khác, cùng đối tác của tập đoàn duy trì liên lạc, dùng hết thảy khả năng cùng thủ đoạn, cuối cùng cũng đem Lâm thị hồi sinh.

Để tránh cho người khác bị liên lụy, trong trường hợp bất đắc dĩ, hắn cố nén đau lòng cùng không cam tâm, quyết dịnh chia tay Tô Chính Lượng.

Vốn định chờ mọi chuyện ổn thỏa rồi sẽ liên lạc lại với cậu, người phái đi trở về báo cáo, Tô Chính Lượng sau khi hắn rời đi không lâu liền có người mới.

Không phải tình yêu nam nhân với nam nhân ẽ tồn tại vĩnh cửu sao?

Trong 6 năm ở nước ngoài, mỗi khi màn đêm buông xuống, Lâm Tích Lạc thường xuyên nhớ tới người làm hắn điên đảo.

Để quên Tô Chính Lượng, chỉ có thể không ngừng thay đổi bạn giường, dùng rượu mê hoặc chính mình.

Tưởng rằng qua nhiều năm, đối với người nọ đã không còn gì lưu luyến, nhưng liên tiếp hai lần vô tình gặp lại, khiến cho Lâm Tích Lạc phát hiện, hắn trước mặt Tô Chính Lượng thủy chung không thể giữ nổi bình tĩnh.

Chỉ cần gặp cậu, sẽ muốn khiêu khích cậu, trêu đùa cậu, thích nhìn cậu sinh khí, xấu hổ.

Chẳng lẽ, từ trước tới giờ, hắn vẫn luôn tìm kiếm thân ảnh Tô Chính Lượng trên người khác? Kết giao với Tô Chính Thanh cũng chỉ là vẻ ngoài giống vưới cậu thôi sao? Hay là, chính mình đối với cậu vẫn là cũ tình khó quên?

Nghĩ đến đây, Lâm Tích Lạc chua xót áp chế khóe miệng, vô lực nhắm mắt lại.

"Đinh linh linh, " điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.

Nhấc máy, "Tổng giám đốc, Trịnh tiên sinh đã đến, " giọng nói nhẹ nhàng của cô thư kí phát ra từ đầu dây bên kia.

"Đã biết, bảo hắn chờ, tôi lập tức đi qua."

"Được."

Lâm Tích Lạc để điện thoại xuống, thở dài.

Thôi, chuyện nên tới sẽ tới, hiện tại việc quan trọng hơn chính là cùng đối thủ một mất một còn của Lâm thị - Trịnh gia, thanh toán nợ cũ.

Đem văn kiện tronh tay chỉnh lý hoàn tất, hắn chậm rãi đứng dậy, hướng phòng khách đi.

*

Nhìn thấy Lâm Tích Lạc đến, Trịnh Dục Phong ngồi ở trên ghế sa lông uống cà phê đặt chén xuống, từ từ đứng lên.

"Mời ngồi, " đưa tay ra, hắn tự chọn một vị trí thoải mái, ngồi xuống.

"Trịnh tiên sinh, mục đích hôm nay ngài tới đây, tôi đã rõ."

Trịnh Dục Phong mặt lộ vẻ khó xử, xấu hổ nói, "Tổng giám đóc Lâm, căn cứ theo đề xuất yêu cầu của ngài, ban giám đốc chúng ta đã cân nhắc, thảo luận, chỉ sợ khó có thể tiếp thu."

"Như thế nào, chẳng lẽ các người cảm thấy số tiền tôi đưa ra còn chưa đủ? Trịnh tiên sinh, tình hình kinh tế của Trịnh thị các người rốt cuộc như thế nào, trong lòng ngài hẳn là rõ hơn tôi."

Không chờ đối phương nói tiếp, Lâm Tích Lạc nhận cốc cà phê, lấy cái thìa nhỏ, không chút để ý mà quấy, "Huống hồ, Cậu lạc bộ thể hình quốc tế của các người còn nợ rất nhiều, Lâm thị chúng tôi không chỉ chi trả hết các khoản nợ của mấy người, còn cho nhân viên của các người vào Lâm thị.

Không gạt mấy người, ở đây, trừ bỏ chúng tôi, chắc cũng chẳng còn công ty nào nguyện ý thu mua một công ty có tổng giá trị tài sản gần như âm đâu?"

"Chính là, mấy người còn muốn chúng ta bán cả Sở nghiên cứu sợi Nano của Trịnh gia, cùng với các bằng sáng chế về công nghệ nhuộm và dệt mới vừa được Liên đoàn Dệt may Quốc tế cấp, việc này cũng không khỏi làm khó chúng tôi sao?"

Lâm Tích Lạc nhấp một ngụm cà phê, tiếp tục nói, "Làm khó các người? Trịnh tiên sinh, tôi không cho là như vậy.

Trịnh gia mấy người trừ bỏ cái Sở nghiên cứu kia còn có giá trị ra thì cũng chẳng còn thứ gì có giá trị.

Cái Sở nghiên cứu kia của các người ngày càng đi xuống chỉ bởi vì tập đoàn các người kinh doang không tốt, còn không bằng sang nhượng nó cho tập đoàn Lâm thị, ít nhất còn có chút tác dụng.

Không, tôi tin rằng, dưới sự quản lí của tôi, nó nhất định sẽ phát triền còn tốt hơn so với ở trong tay các người."

Trịnh Dục Phong siết chặt lấy tay vin sô pha, trên khuôn mặt xấu xí, khó có thể che dấu được sự tức giận, "Lâm Tích Lạc, ngươi đừng có quá phận! Phải biết, Sở nghiên cứu này là Trịnh gia mấy thế hệ phát triển lên, đem nó bán cho các ngươi, khác gì đem toàn bộ Trịnh gia cho ngươi.

Nói đi nói lại, chúng ta cũng coi như là người một nhà, hà tất phải tuyệt tình như vậy?"

Lửa giận vô danh đột nhiên từ đáy lòng thoát ra, Lâm Tích Lạc nhịn xuống ham muốn đánh đối phương một trận, cắn chặt răng, "Tôi quá phận? Trịnh Dục Phong, tôi hỏi ông, rốt cuộc là ai quá phận hơn ai? Năm đó, lúc tập đoàn Lâm thị rơi vào tình thế nguy hiểm, Trịnh gia các người đã làm cái gì? Lúc chúng tôi khó khăn, các người đã không ra tay viện trợ thì thôi, lại còn bỏ đá xuống giếng, liên hợp với đối thủ chèn ép chúng tôi, hại cha tôi thiếu chút nữa qua đời! Đây là cái mà ông gọi là người một nhả hả?"

Hắn nhíu chặt mày, quyết không buông tha, "Hơn nữa, diệt Lâm thị cũng không phải là mục tieu duy nhất của mấy người, vì phòng ngừa có ngày chúng ta Đông Sơn tái khởi, các người thế nhưng đến tôi cũng không buông tha.

Ông đã tư chịu qua cái cảm giác đơn độc một mình nươi xứ người? Không có tình thân ấm áp, không bằng hữu chiếu cố, cả ngày lo lắng hãi hùng liệu mình có thể sống qua hôm nay không, lại còn phải đề phòng khả năng bất cứ lúc nào cũng có thể bị giết, cuộc sống như thế, tôi phải trải qua 6 năm! Tôi đã thề độc, nếu không đoạt lại được Lâm thị, khiến Trịnh gia tán gia bại sản, Lâm Tích Lạc tôi thề không làm người!"

Trịnh Dục Phong há miệng thở dốc, phát hiện căn bản không thể chối cãi, chỉ ddnahf im lặng chống đỡ.

Lâm Tích Lạc lạnh lùng mở miệng, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm sát ý, "Cho nên, thừa dịp tôi bây giờ còn kiên nhẫn cũng các người bàn bạc, cho thêm các người ba ngày.

Ba ngày sau, vô luận các người có đáp ứng hay không, Câu lạc bộ thể hình quốc tế tôi đã định! Tiểu Phàm, tiễn khách!"

- --------------------Editor: Mèo --------------------------.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Không hẹn mà gặp
Chương 53
Chương 53: Chiến tranh lạnh
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Xuất quỹ (1)
Chương 78
Chương 78: Xuất quỹ (2)
Chương 79
Chương 79: Đại náo quán bar
Chương 80
Chương 80: Bị thương
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111: Bất an
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...