Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút – Chương 3

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tác giả: Tiểu Ái Tương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

☆ Chương 3: Lâm Tích Lạc bị bắt gian

--------------Editor: Mèo -----------------

Kể từ lần gặp đầu tiên sau mấy năm Lâm Tích Lạc xa cách, Tô Chính Lượng vẫn luôn buồn bực không vui, lúc giảng bài cho học viên thường xuyên thất thần.

Hôm nay, Tô Chính Lượng như thường lệ, một thân một mình ngồi trước dương cầm, đầu ngón tay thon dài mảnh khảnh lướt nhẹ trên các phim đàn.

Mây trôi nước chảy, tiếng đàn lưu loát sinh động, khi thì hoa lệ trong trẻo, khi lại u oán bi thương, có lúc lại ào ạt như sóng biển, lúc lại róc rách như dòng suối nhỏ, vô cùng sống động.

Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi trên người cậu, tạo thành một màu xám nhợt nhạt trên mặt đất.

Dưới ánh hoàng hôn, động tác tao nhã, hơi thở phập phồng, cùng với tiếng đàn đàn trong trẻo, dường như cũng đã từng, đã từng có những cảnh như vậy, làm cho người ta tâm thần trì hướng.

Lông mi dài, sống mũi thanh tú anh tuấn, đôi môi mỏng màu hồng nhạt, chiếc cằm V-*, thật giống như một bức điêu khắc cổ điển xinh đẹp.

Làn da nhẵn nhụi nõn nà, lại có chút tái nhợt, mơ hồ có thể thấy được mạch máu.

Đôi mắt khẽ mở, có chút sầu lo, vội vàng lại bất an, làm người khác nhìn thấu tâm tình của người chơi lúc này.

Nghĩ lại một đoạn chuyện cũ, từng chút một hiện lên, như cuộn phim đen trắng đã cũ từ từ chạy trong đầu.

Từ nhỏ, Tô Chính Lượng đã bộc lộ ra tài năng âm nhạc thiên phú, nhất là tài năng đánh đàn dương cầm, lại càng không ai bằng.

Lúc sinh viên, cậu tham gia các trận đấu quốc tế về đàn dương cầm, cũng nhận không ít giải thưởng, khiến cho giới học giả âm nhạc trong ngoài nước đối với cậu cực kì quan tâm.

Hơn nữa vẻ ngoài tuấn dật của cậu, cùng với khí chất nội liễm, tao nhã, lại càng khiến người ta yêu thích.

Vô luận là nhạc sĩ chuyên nghiệp, hay chỉ là một người bình thường đam mê âm nhạc, cái tên Tô Chính Lượng, đối với bọn họ mà nói, giống như một ngôi sao sáng, rực rỡ chói lòa.

Có một vài Học viện âm nhạc nước ngoài nổi danh hướng cậu tung cành ô-liu, hy vọng cậu có thể tiến thêm một bước để đi đào tạo chuyên sâu.

Cũng có một số công ty đĩa nhạc, tỏ vẻ nguyện ý cùng cậu ký hợp đồng, không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để bồi dưỡng.

Đang lúc mọi người đều xem trọng cậu, hy vọng cậu có thể trong lĩnh vực đàn dương cầm có thêm một bước phát triển mới lại là lúc, cậu đưa ra một quyết định khiến mọi người nghẹn họng trước thềm lễ tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp, cậu sẽ ở lại trường, trở thành một giáo sư dạy đàn dương cầm.

Không ai có thể lý giải vì sao cậu lại làm thế khi sự nghiệp âm nhạc của bản thân đang phát triển, ngay cả người nhà của cậu, bằng hữu đối với quyết định này kinh ngạc vạn phần.

Bất cứ ai hỏi cậu lúc trước tại sao lại quyết định như vậy, cậu chỉ lạnh nhạt cười cười, sau đó không quan tâm nhún nhún vai, "Không vì cái gì cả, đây chính lựa chọn của bản thân mình."

Câu trả lời thoải mái như vậy, thái độ lại đạm mạc, thật giống như đang nói về những chuyện không liên quan đến bản thân.

Mà nguyên nhân chân chính khiến cậu quyết định như vậy, lại là do Lâm Tích Lạc.

Năm đó, Lâm Tích Lạc không từ mà biệt bỏ đi nước ngoài, không để lại bất cứ lười nào, giống như là bốc hơi khỏi nhân gian vậy, vô luận như thế nào cũng vô pháp liên lạc.

Một đêm nọ, đối với tương lai tốt đẹp tươi sáng cùng với khát vọng của chính mình, lại bởi vì chịu không nổi đả kích này mà lâm bệnh nặng.

Sau khi khỏi bệnh, cậu liền mắc chứng trầm cảm, ngay cả âm nhạc mà cậu từng coi như sinh mệnh cũng không gợi dậy nổi hứng thú.

Vô số đêm mất ngủ, đau đớn, khóc thầm, đem một chàng trai yêu thích đàn dương cầm đến điên cuồng, lập chí trở thành một nghệ sĩ dương cầm lừng danh triệt để hủy hoại.

Quyết định phải quên tên hỗn đản vong ân phụ nghĩa kia, nhưng khi cùng hắn lần thứ hai gặp lại, tâm giống như mặt hồ lặng nước bị ném một hòn đá xuống, tuy rằng nhỏ bé, lại đủ tạo nên gợn sóng.

Vì cái gì lại là hắn, người lừa dối cậu 6 năm trước.

Hiện tại, lại yêu một cô gái khác, vì cớ gì lại cố tình lại là chị của mình?

Bực bội ấn phím đàn vài cái, Tô Chính Lượng khép đàn lại, nàm sấp lên đàn, mơ mơ màng màng rơi vào hư ảo.

Đang m//ô//n//g lung, cái tên tuấn dật anh khí kia lại xuất hiện trước mắt.

Khi còn học đại học, Lâm Tích Lạc chính là nhân vật nổi tiếng toàn trường, vô luận là bề ngoài xuất chúng, hay là tài năng làm người ta vô cùng ghen tị, thì trong mắt mọi người chính là người hoàn mỹ.

Chính là một người hoàn mỹ đến không hề tỳ vết, lại là mối tình đầu của cậu, khiến cậu yêu tới nỗi bất trị.

Đúng vậy, ai bắt cậu yêu người ta trước? Người yêu trước, nhất định sẽ trở thành kẻ thua cuộc, quả nhiên, đến cuối cùng, cậu vẫn là bị bỏ rơi.

Cọn chị thì sao? Chị ấy nên làm thế nào bây giờ? Không thể để bộ dáng bị thảm của bản thân xuất hiện trên người chị ấy được.

Tô Chính Lượng gắt gao cắn môi, thầm hạ quyết tâm, nhất định phải đem bộ mặt thật của tên hỗn trướng kia vạch trần, để tất cả mọi người biết, kỳ thật cái người tên Lâm Tích Lạc kia nhìn phong lưu phóng khoáng, anh tuấn bất phàm là vậy nhưng thực chất là tên hỗn đản không hơn không kém.

"Tô lão sư, thầy quả nhiên là ở trong này, " Một giọng nữ giòn giã đánh gãy suy nghĩ, theo hướng thanh âm, Tô Chính Lượng ngẩng đầu, nhìn về phía sau.

"Là Phi Phi sao, có chuyện gì vậy?"

Người đến là học viên năm hai của Học viện, Tần Phi Phi.

Sinh ra trong gia đình âm nhạc, từ nhỏ đã nhận được một nền giáo dục âm nhạc tốt đẹp, hơn nữa với thiên tư thông minh, diện mạo đáng yêu, nên được vô số lão sư cùng đồng học yêu thích.

Trong số các học viên của mình, cậu thích nhất chính là nàng, hai người lại không cách nhau là mấy, trong lòng Tô Chính Lượng liền đem cô gái hoạt bát này thành em gái của mình mà đối đãi.

"Tô lão sư, em tìm thấy rất lâu nha, lại biết thầy nhất định sẽ ở chox này một mình đánh đàn, " Tần Phi Phi giả bộ mệt chết đi được, đi đến bên cạnh cậu, đưa cậu một vé xem hòa nhạc, "Trịnh giáo sư nhờ em đem vé b//u//ồ//i hòa nhạc ngày mai cho thầy."

Tô Chính Lượng cầm lấy vé, nhìn nhìn tiêu đề, phát hiện cũng không phải loại mình thích.

Đang muốn mở miệng cự tuyệt, lại bị ánh mắt sắc bén của Tần Phi Phi nhìn thấu, "Tô lão sư, Trịnh giáo sư sớm đoán được thầy sẽ chối từ, cho nên hắn còn cố ý dặn em khuyên thầy nhất định phải đi."

Tô Chính Lượng đành phải xuống nước, "Được rồi."

*

Tối hôm sau,

Tô Chính Lượng vì hoàn thành nhiệm vụ Trịnh giáo sư giao cho mình, hết giờ dạy liền vội vàng đến phòng hoà nhạc.

Buổi hòa nhạc tối nay, Tô Chính Lượng sau khi nghe xong còn phải tổng thể đánh giá buổi hòa nhạc trong vòng một tuần, mà còn phải dùng hình thức chữ viết để nộp lên học viện lấy điểm giao lưu, điều này làm cho người đối với nhạc jazz không có hiểu biết gì như Tô Chính Lượng cảm thấy vô cùng phiền muộn.

Con xe Citroën màu trắng vững vàng đậu ở bãi đỗ xe bên cạnh phòng hòa nhạc, Tô Chính Lượng mở cửa xe, đi vào phòng hòa nhạc.

Bởi vì tới sớm, còn lâu mới tới thời gian bắt đầu, Tô Chính Lượng quyết định đi ra bên ngoài khu vực nghỉ ngơi nhìn qua một lượt, cũng mua một ít đĩa CD có liên quan đến buổi hòa nhạc.

Khi cậu đang cầm ít đĩa CD được chọn chuẩn bị tiến vào phòng hòa nhạc, vô tình nhìn thoáng qua, lại làm cho tâm tình của cậu chợt giảm xuống.

Chỉ thấy Lâm Tích Lạc mặc một bộ đồ màu đen sẫm, thần thái thản nhiên bước vào phòng hòa nhạc, bất cữ nơi nào hắn đi qua, khí tức cao ngạo bễ nghễ trên người hắn phát ra, đều khiến người ta ghé mắt.

Cùng hắn bước vào, là một nữ nhân trẻ tuổi xinh đẹp, mặc một chiếc váy dạ hội màu vàng nhạt, nhờ ngọn đèn chiếu rọi mà lóa sáng, mà chủ nhân khuôn mặt kiều mỵ mê người kia, Tô Chính Lượng lại hoàn toàn không biết.

Nữ nhân đó nhẹ nhàng kéo cánh tay Lâm Tích Lạc, thản nhiên mỉm cười, "Tích Lạc anh nhìn xem, tất cả mọi người đều đang nhìn chúng ta."

Lâm Tích Lạc nhìn thấy Tô Chính Lượng ở phía trước, khóe miệng đột nhiên giương lên, "Em nói đúng, đúng là có rất nhiều người đang nhìn chúng ta."

"Lâm tiên sinh, thời gian không còn sớm, chúng ta nhanh vào thôi."

Lâm Tích Lạc gật gật đầu, đang định đến ghế VIP ngồi, lại bị thanh âm ôn nhuận khiêm tốn gọi lại, "Lâm tiên sinh, chờ một chút."

- ------------------Editor: Mèo --------------------------.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Không hẹn mà gặp
Chương 53
Chương 53: Chiến tranh lạnh
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Xuất quỹ (1)
Chương 78
Chương 78: Xuất quỹ (2)
Chương 79
Chương 79: Đại náo quán bar
Chương 80
Chương 80: Bị thương
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111: Bất an
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...