Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút – Chương 22

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tác giả: Tiểu Ái Tương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

☆ Chương 22: Kế nhiệm Lâm thị

-------------Editor: Mèo--------

Từ khi lập hạ, liên tiếp mấy ngày sau đó đều oi bức, khiến tâm tình người ta cũng trở nên buồn bực.

Tô Chính Lượng đứng ở văn phòng, nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, im lặng.

"Thầy Tô!" Giọng nữ sinh bên ngaoif cửa vang lên, khiến Tô Chính Lượng đang ngẩn người khôi phục lại thần trí.

Nhìn người tới, chính là học sinh của mình, Tần Phi Phi.

Thấy bộ dáng cười hì hì của đối phương, Tô Chính Lượng bất đắc dĩ cười nói, "Nhìn bộ dạng em thế này thầy biết là không có chuyện gì tốt, mau nói đi, tới đây làm gì?"

Tần Phi Phi mỉm cười đưa cho Tô Chính Lượng một ly cà phê, "Thầy Tô, ngày mai tập đoàn Lâm thị tổ chức tiệc rượu ở khách sạn Lệ Tinh, em phải qua đó giúp đỡ.

Cho nên, ngày mai cho em xin nghỉ được không?"

Nghe thấy câu trả lời của Tân Phi Phi, sắc mặt Tô Chính Lượng khẽ biến, nhíu mày hỏi ngược lại, "Lâm thị?"

"Đúng vậy, em nghe bạn nói hình như Lâm thị muốn tổ chức nghi thức bàn giao chức Chủ tịch tập đoàn, mời rất nhiều tinh anh trong thương giới cùng văn nghệ sĩ giới nghệ thuật.

Cô gái chươi piano tạm thời kia có việc đột xuất, nên nhờ em đi thay, " Tần Phi Phi chớp chớp mắt, le lưỡi, nói giỡn, "Thầy Tô, thầy không muốn em đi sao?"

Biết Tần Phi Phi cố ý nói như vậy, Tô Chính Lượng cười khổ, "Đi đi, đây là cơ hội tốt để rèn luyện.".

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phi Phi nở một nụ cười, "Cám ơn thầy Tô, em đi trước đây."

Tô Chính Lượng nhìn Tần Phi Phi vui tươi hớn hở rời văn phòng, uống một ngụm cà phê trong tay, hương vị đắng của cà phê nháy mắt tràn ngập khoang miệng.

Điện thoại trên bàn làm việc rung lên vài cái, Tô Chính Lượng nhận điện thoại, thanh âm trung khí mười phần của Trịnh giáo sư truyền tới, "Tiểu Tô, buổi tối ngày mai có rảnh không?"

"Thầy, tối mai em rảnh, thầy có việc gì xin cứ phân phó."

"Tối mai là buổi nhận chức của Tích Lạc, hai ngày trước em ấy gọi điện mời thầy tham dự, không may mấy hôm nay thầy lại có việc bận, thầy muốn nhờ em thay thầy tham dự tiệc rượu lần này."

Tô Chính Lượng nghe Trịnh giáo sư đem một nhiệm vụ khó khăn như vậy giao cho cậu, rất khó xử, "Nhưng mà thầy à, em chỉ sợ là không thích hợp.

Em chỉ là một người không danh không phận, đi đến đó chảng phải là rất mất mặt sao?"

Trịnh giáo sư nghĩ nghĩ, lập tức nói, "Hay là thế này, em nói Thiếu Kì đi cùng với em.

Lấy thân phận hiện tại của Lâm Thiếu Kì đi là rất thích hợp, em đi cùng em cũng có thể nhân cơ hội này làm quen thêm nhiều vị tiền bối trong giới, đối tương lai phát triển của em cũng coi như rất có lợi."

Suy nghĩ một lát, Tô Chính Lượng cảm thấy ổn, "Em biết rồi, lát nữa em sẽ nói với Thiếu Kỳ."

Đặt điện thoại xuống, Tô Chính Lượng lần thứ hai lâm vào trầm mặc.

*

Ban đêm, khi thành phố vừa lên đèn, bên trong khách sạn Lệ Tinh đèn đuốc lộng lẫy, người ra vào tấp nập.

Lễ nhậm chức Chủ tịch của Lâm Tích Lạc, rất được giới truyền thông, kinh doanh, thậm chí là giới văn nghệ sĩ chú ý, đúng hạn khởi hành.

Tuy nói mấy đại gia tọc trong thương giới S đại không thiếu nhân tài trẻ tuổi, nhưng rất ít người giống như Lâm Tích Lạc vừa có năng lực lãnh đạo ưu tú lại còn có đầu óc thương nghiệp khôn khéo, hơn nữa hắn lại vì nền âm nhạc của S đại có rất nhiều đóng góp.

Tuy mọi người đều rõ Lâm Tích Lạc sẽ là Chủ tịc kế nhiệm của Lâm thi chỉ là chuyện sớm hay muộn, nhưng khi ngày này đến, nội tâm mọi người vẫn phi thường chờ đợi cùng kích động.

Trừ bỏ một người.

.

Truyện Tiên Hiệp

Tô Chính Lượng không yên lòng lái xe, chở Du Thiếu Kỳ trên đường phố nhộn nhịp.

Xa xa, cậu liền thấy điểm đến tối nay, khách sạn Lệ Tinh.

Khách sạn này được khánh thành cùng lúc với Thái Long quốc tế Plaza từu nửa năm trước, từ vẻ ngoài đến dịch vụ bên trong, cho đến phục vụ, trong S đại đều là có một không hai.

Khi đến trước cửa khách sạn, nói cho phục vụ biết thân phận, liền được dẫn vào trong đại sảnh diễn ra yến hội.

Đại sảnh hoa lệ, chiếc đèn pha lê lớn phía trên hội trường tỏa ánh sáng rực rỡ, lóng lánh, khiến người khác lóa mắt.

Bức tường được chạm khắc sang trọng mà cũng không kém phần thanh lịch, đẹp đẽ, quý phái, cao sang, dưới ánh đèn pha lê, tràn ngập màu sắc.

Trên tường treo toàn bộ tranh của các thời đại khác nhau, màu sắc hài hòa, trông vô cùng sống động.

Vẫn còn một ít thời gian trước khi buổi lễ bắt đầu, khi hai người bước vào, cũng không khiến cho quá nhiều người chú ý.

Phục vụ đến, định đưa cho cậu một ly Champagne, lại bị Tô Chính Lượng cự tuyệt, "Xin lỗi, tôi không uống rượu."

"Mang cho Tô tiên sinh một cốc nước lạnh, " thanh âm xa lạ từ trong đám người truyền tới, theo bản năng, hai người quay đầu nhìn hướng phát ra tiếng nói.

Chỉ thấy Trịnh Dục Phong đang cầm một ly rượu nho, hướng hai người khẽ cười cười, "Hai vị, chúng ta lại gặp mặt."

Với màn trình diễn vô cùng tuyệt vời của các nghệ sĩ violon, các vị khách dần dần trở nên vô cùng cao hứng.

Đang lúc mọi người nghị luận sôi nổi, đèn trong hội trường liền tắt ngúm.

Cùng lúc đó, một chùm ánh sáng màu cam chiếu vào chính giữa đại sảnh.

Ánh mắt mọi người không hẹn cùng nhìn về phía ánh sáng duy nhất kia.

Quả nhiên, thân ảnh cao lớn, kiêu căng xuất hiện trước mắt.

Một bộ tây trang màu xanh của Louisvuitton, phối hợp với hoa hồng diễm lệ, trên khuông mặt Lâm Tích Lạc anh tuấn hoàn mỹ treo một nụ cười lạnh nhạt.

Thấy mọi người dưới đài thổn thức không thôi, hắn cao giọng, "Cảm tạ các vị đã dành thời gian đến buổi lễ nhậm chức ngày hôm nay của tôi, tôi tuyên bố, buỗi lễ chính thức bắt đầu!"

Tô Chính Lượng đứng trong đám người, nhìn người đang trên khán đài cùng cha hắn kí kết tài liệu bàn giao, trên mặt không có chút biểu tình gì.

Sau khi nghi thức qua đi, toàn bộ đại sảnh lại sáng đèn, theo giai điệu khoan kháo của đàn vi-ô-lông lần thứ hai vang lên, không khí náo nhiệt trong đại sảnh lần thứ hai dâng lên.

Tô Chính Lượng đưa tay nhu nhu thái dương, cùng Du Thiếu Kỳ nói nói mấy câu, sau đó một mình một người đi về phòng nghỉ của yến hội.

Lẳng lặng ngội trên ghế sa lông làm bằng da màu nâu, Tô Chính Lượng nhắm mắt trầm tư.

Khi còn học đại học ở S đại, trên phương diện âm nhạc, Lâm Tích Lạc đã rất phi thường, cơ hồ không ai sánh bằng.

Vốn dĩ hắn định chờ cậu tốt nghiệp xong hai người sẽ sang Mĩ đào tạo chuyên sâu, nhưng không lâu sau, liền bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại chút tin tức gì.

Nhờ hỏi thăm, mới biết được hắn đã sớm sang Anh quốc, mà còn từ bỏ con đường âm nhạc, chuyển sang học tài chính để trở về kế thừa Lâm thị.

Tuy rằng sớm đã biết thân phận Lâm Tích Lạc, cũng biết tương lai, hắn nhất định sẽ phải kế thừa Lâm thị.

Nhưng khi Lâm Tích Lạc đáp ứng sẽ cùng cậu sang Mỹ du, khiến cho Tô Chính Lượng cảm thấy giấc mộng của mình có thể thành hiện thực, hai người sẽ vĩnh viễn không tách ra.

6 năm sau, chính mình tận mắt thấy hắn tiếp quản Lâm thị, trở thành Chủ tịch tập đoàn Lâm thị, Tô Chính Lượng lại một lần nữa hiểu được năm đó bản thân cậu ngu ngốc như thế nào

Nỗi buồn lóe lên dưới đáy mắt rồi biến mất.

Chậm rãi nhắm mắt, Tô Chính Lượng vô lực dựa người vào ghế sofa.

"Tích Lạc, chân em đau quá, anh có thể đỡ em vào không!"

Nghe thấy thanh âm của nữ nhân, Tô Chính Lượng mở mắt.

Ngay sau đó, phòng nghỉ môn cũng bị đẩy mở ra..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Không hẹn mà gặp
Chương 53
Chương 53: Chiến tranh lạnh
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Xuất quỹ (1)
Chương 78
Chương 78: Xuất quỹ (2)
Chương 79
Chương 79: Đại náo quán bar
Chương 80
Chương 80: Bị thương
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111: Bất an
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...