Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút – Chương 152

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tác giả: Tiểu Ái Tương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

☆ Chương 152: Hối hận

——-Editor: Mèo——–

Chiếc Audi màu đen, lái trên con đường tối, phóng nhanh trong thành phố dần yên tĩnh.

Lâm Tích Lạc dựa vào ghế sau, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng giữa lông mày có chút lo lắng lộ ra tâm trạng của anh lúc này.

Người mình không lúc nào không nhớ, vừa mới xuất hiện cách mình vài bước chân.

Nét mặt hờ hững, thanh âm trầm ấm quen thuộc khiến cho hắn cảm thấy rất luyến tiếc.

Ngay lúc đó, hắn chỉ muốn lao đến ôm chặt lấy cậu, khảm cậu vào sâu trong lòng, kể cho cậu nghe tất cả những chuyện hắn đã làm mà không cần hồi đáp. Kể cho cậu nghe mọi chuyện, nói yêu cậu, nói cho cậu biết mình chưa từng lừa dối cậu.

Thế nhưng, chỉ vì chờ đợi giây phút đó đến, hắn đành phải ngậm đắng nuốt cay vào lòng, nhìn người khiến mình hồn vía lơ lửng dần dần biến mất khỏi tầm mắt mà không làm gì được.

“Tổng giám đốc, ngài ổn chứ?”

Lý Tư Phàm lái xe, nhìn Lâm Tích Lạc trong gương chiếu hậu, quan tâm hỏi.

“Tôi không sao.”

“Tổng giám đốc, có một chuyện tôi phải nói cho ngài biết.”

Lâm Tích Lạc ngắn gọn nói,”Nói.”

“Tôi vừa mới gặp Tô tiên sinh trong khách sạn.”

“Ừm.”

Lý Tư Phàm chưa bao giờ nghe Lâm Tích Lạc nhắc tới Tô Chính Lượng trước mặt mình, nhưng, với tư cách là thư ký của Lâm Tích Lạc, theo hắn mấy năm nay, là người ngoài cuộc, Lý Tư Phàm biết rõ cấp trên của anh ta giờ phút này trong lòng đang suy nghĩ cái gì. Suy nghĩ một chút, anh vẫn nói, “Tổng giám đốc, có một số lời, tôi không biết có nên nói hay không.”

Lâm Tích Lạc khẽ giơ tay xoa xoa hai mắt, “Nếu cậu cảm thấy không cần phải nói, thì không cần nói.”

“Kể từ khi Lâm lão tiên sinh khám ra ông ấy mắc bệnh nan y, đã không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của Lâm thị nữa. Cho nên, ngài đã là chủ nhân chân chính của Lâm thị rồi. Hơn nữa, hoạt động của tập đoàn An Viễn bên phía phu nhân cũng rất thuận lợi, tôi nghĩ rằng không có bất kỳ nguy cơ tiềm ẩn nào có thể đe dọa được đến Tô tiên sinh nữa rồi.”

Mí mắt Lâm Tích Lạc khẽ động, không lên tiếng.

“Tổng giám đốc, thứ cho tôi mạo muội hỏi một câu, ngài và Tô tiên sinh định kéo dài mãi như thế này sao?”

Đôi mắt đen như màn đêm chậm rãi mở ra, nương theo ánh đèn đường màu cam bên ngoài xe, Lâm Tích Lạc nhìn ngón áp út bên tay trái, rút chiếc nhẫn tổ truyền của Lâm gia tượng trưng cho quyền lực cùng tài phú ra từ giữa ngón tay, lộ ra một chiếc nhẫn màu bạc sẫm ở phần gốc ngón tay.

Lẳng lặng nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, từng cảnh tượng trong quá khứ dần dần hiện ra trước mắt, Lâm Tích Lạc nhàn nhạt nói, “Tiểu Phàm, cậu theo tôi nhiều năm như vậy rồi, cậu có thấy tôi là người tàn nhẫn, độc ác và bạo lực không?”

“Tổng giám đốc, cho dù người bên ngoài nói gì về ngài. Trong lòng tôi, ngài vẫn luôn là một tổng giám đốc tốt bụng và chính trực, năm đó nếu không có ngài, không biết bây giờ tôi sẽ biến thành loại người gì.”

“Nhưng tôi đã từng bị tổn thương, sự nghiệp theo đuổi nghệ thuật gần như tan thành mây khói. Vất vả lắm mới vãn hồi được phần tình cảm khó có được này, cha của tôi lại vì danh dự của Lâm thị, lặp lại thủ đoạn năm xưa, lợi dụng người khác bắt tôi chia tay, mượn tay người khác ép buộc tôi, còn muốn giết Tô Chính Lượng, buộc tôi phải phục tùng. Quyền lực của tôi bị uy hiếp, tính mạng người yêu cũng không thể bảo vệ được. Bây giờ, tôi đã làm tổn thương em ấy như vậy, cậu bảo tôi lấy tư cách gì đi tìm em ấy đây?”

Lý Tư Phàm đã rất sốc khi nhìn thấy trong lời nói của Lâm Tích Lạc có nhiều cảm giác tiêu cực như vậy, “Nhưng tổng giám đốc, lúc trước ngài đã phải hạ quyết tâm và tàn nhẫn như thế nào, dùng hết sức đi đến nước này, buộc Tô tiên sinh hận ngài, rời khỏi ngài. Thế nhưng, đây đều là vì ngài muốn bảo vệ cậu ấy, ngài vẫn không quên chứ?”

Lâm Tích Lạc gợi lên một vòng cung đắng chát, như một đóa hồng dại lay động trước gió trong một vùng hoang vu hiu quạnh, cao quý và thê lương.

“Ở trong mắt người ngoài, Lâm Tích Lạc tôi ở trong giới kinh doanh phong quang cỡ nào, dường như toàn bộ thành phố S đều bị tôi kiểm soát. Thế nhưng, mỗi khi đêm khuya yên tĩnh, nằm trên giường, trước mắt không ngừng hiện lên ánh mắt tuyệt vọng em ấy nhìn mình, dùng thanh âm khiến người ta đau lòng nói ra những lời đó. Vì tôi, em ấy đã nhượng bộ rất nhiều thứ, thậm chí đồng ý cho tôi kết hôn với người phụ nữ khác vì tương lai của Lâm thị. Lúc ấy, cậu biết tôi muốn nói với em ấy chuyện này không phải sự thật đến cỡ nào không, nói rằng trên thế giới này tôi chỉ cần em ấy thôi. Nhưng tôi đã làm gì nhỉ? Nói ra những lời tuyệt tình với em ấy, thậm chí còn… Tôi đã tự hỏi rất nhiều lần, tôi làm như vậy, chỉ vì muốn bảo vệ em ấy, nhưng lại phá hủy toàn bộ tình yêu của em ấy dành cho mình, còn khiến đ//â//m vào trái tim vốn rỉ máu của em ấy ngàn nhát dao, rốt cuộc chuyện này là sai hay đúng?”

Nói đến đây, cảm xúc của Lâm Tích Lạc dần dần có chút mất kiểm soát, trong đôi mắt đen láy hiện lên vẻ tuyệt vọng mà thê lương, dường như còn có một sự hận thù không thể giải thích được.

Lý Tư Phàm nghe ra giọng nói của Lâm Tích Lạc dường như có chút không đúng, anh ta không ngừng nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, “Tổng giám đốc, không sao chứ.”

Lâm Tích Lạc nhíu mày, “Không sao, cậu tiếp tục lái xe đi.”

“Vâng.”

Lâm Tích Lạc nhìn các loại cao ốc nhanh chóng lui về phía sau bên ngoài cửa sổ xe, khẽ giơ tay lên, nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn giữa ngón tay.

Lượng, nếu giờ anh quay lại tìm em, em sẽ chấp nhận chứ?

*

Mục đích lần này trở lại thành phố S của Tô Chính Lượng là tham gia hôn lễ của Tô Chính Thanh, cho nên cậu cũng không ở lại trong nước lâu.

Ngày hôm sau, cậu đến Nhạc viện Đại học S nói chuyện chi tiết với Trịnh Huân Minh.

Chủ yếu nói về một số điều liên quan đến biểu diễn piano, nhân tiện, cũng đề cập luôn đến việc lần này cậu sẽ tham gia cuộc thi piano quốc tế VanCle ở Mỹ.

Trịnh Huân Minh nghe xong phấn khích không thôi, đây là lần đầu tiên có người tham gia cuộc thi piano hàng đầu thế giới trong những năm kể từ khi thành lập Nhạc viện Đại học S.

Sau đó, hai người lại trò chuyện thêm một lúc.

“Em mới từ Đức về, có một số chuyện ở thành phố S chắc cũng chưa rõ lắm nhỉ, chúng ta có thể từ từ nói chuyện.”

Tô Chính Lượng lạnh nhạt, “Vâng ạ.”

“Lâm Tích Lạc và An Lệ Na của tập đoàn An Viễn đã kết hôn, tôi còn tham dự hôn lễ của bọn họ đấy, trai tài nữ sắc, thật sự là ông trời tác hợp. Chỉ là cha ruột của hắn lại được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi nửa năm trước. Thật đáng tiếc.”

“Vậy sao?”

Trong đôi mắt hẹp dài của Tô Chính Lượng lóe lên ánh sáng ảm đạm, khi nghe thấy tên An Lệ Na, lông mày khẽ động.

An Lệ Na? Cô ấy không phải là bạn thân của hắn sao? Tại sao không phải là Mạt Thụy Ly Tạp nhỉ? Có bao nhiêu phụ nữ bên cạnh người đàn ông này nhỉ? Thôi, mặc kệ cô ta là ai, cũng đâu có liên quan gì đến mình.

“Đúng rồi, Tiểu Lượng, bây giờ em có bạn gái chưa?”

Tô Chính Lượng hơi sửng sốt, “Thầy à, sao thầy lại hỏi vậy?”

Có lẽ đã lớn tuổi, Trịnh Huân Minh cũng bắt đầu thích thú với việc giới thiệu đối tượng cho người trẻ tuổi, “Thầy có biết một cô gái khá tốt, nếu em chưa có bạn gái, vậy để thầy giới thiệu cho hai đứa làm quen nhé.”

Ánh mắt Tô Chính Lượng hạ xuống,r//ê//n mặt bình tĩnh không chút biểu tình, “Thầy ơi, em có bạn gái rồi ạ.”

Trịnh Huân Minh ngước mắt cười nói, “Vậy thì tốt rồi, tuổi em cũng không còn nhỏ nữa, cứ ở vậy mãi sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển tình cảm của em với bạn gái, nếu hai bên đều có hứng thú thì có thể kết hôn, nên nhớ, sự nghiệp và tình yêu sẽ không ảnh hưởng đến nhau. ”

“Em biết rồi ạ.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Không hẹn mà gặp
Chương 53
Chương 53: Chiến tranh lạnh
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Xuất quỹ (1)
Chương 78
Chương 78: Xuất quỹ (2)
Chương 79
Chương 79: Đại náo quán bar
Chương 80
Chương 80: Bị thương
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111: Bất an
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...