Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút – Chương 109

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tác giả: Tiểu Ái Tương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi là thủ hạ bên cạnh Lâm lão gia,, Lâm Nguyên, lão gia nghe tin Tô tiên sinh bị thương nằm viện, muốn hỏi thăm Tô tiên sinh một chút, không biết Tô tiên sinh có thể đến Lâm gia làm khách một chuyến không? "

Tô Chính Lượng thầm giật mình, anh ta là do cha Lâm Tích Lạc phái tới sao?

Lông mày xinh đẹp hơi giương lên, Tô Chính Lượng đón nhận ánh mắt khác thường của Lâm Nguyên, thanh âm lạnh nhạt, " Lâm tiên sinh, không biết lão gia muốn nói chuyện gì với tôi? "

Lâm Nguyên nhìn chằm chằm Tô Chính Lượng một hồi, âm thầm câu môi, cả người Tô Chính Lượng tản ra một cỗ khí chất nho nhã, ôn nhuận lạnh nhạt đối mặt với hắn ta.

Chẳng qua, y muốn nhìn xem, phần lạnh nhạt này của cậu trước mặt lão gia duy trì được bao lâu.

Nghĩ đến đây, Lâm Nguyên ngoài cười nhưng trong không cười nói, "Tô tiên sinh thật biết đùa, lão gia ngoài chuyện của thiếu gia thì còn chuyện gì với cậu cơ chứ, chẳng qua lão gia đã lũi về ở ẩn lâu rồi, không muốn xuất hiện bên ngoài nhiều.

Cho nên, chỉ có thể phiền Tô tiên sinh theo tôi đi một chuyến.

"

Tô Chính Lượng suy nghĩ một lát, hơi hơi nhượng bộ, "Được rồi."

Ngồi trên xe riêng của Lâm gia, Lâm Nguyên chở Tô Chính Lượng đến biệt thự Lâm gia ở ngoại thành.

Mưa phùn kéo dài, tựa như những tinh linh bướng bỉnh trốn xuống nhân gian, trên không nhảy những vũ điệu khoan khoái, tựa như một buổi hoà âm mùa xuân.

Nhìn mưa bụi mênh m//ô//n//g ngoài cửa sổ xe, nghe hạt mưa tí tách đánh vào cửa kính, màu đen trong mắt Tô Chính Lượng không một gợn sóng.

*

Biệt thự Lâm gia.

Dưới sự hướng dẫn của Lâm Nguyên, Tô Chính Lượng đi dọc theo hành lang đá trên hồ sen, xuyên qua đình viện bát giác lộng gió, đi tới cuối hành lang thì dừng lại trước cửa.

Lâm Nguyên hướng phía cửa thông báo một tiếng, "Lão gia, Tô tiên sinh đến rồi."

Một giọng nam trầm bên trong vang lên, "Để cậu ấy vào đi.

"

Lâm Nguyên một tay đẩy cửa ra, cung kính khom lưng, " Lão gia, nếu không còn chuyện gì, Lâm Nguyên xin lui trước.

"

"Đi đi."

"Vâng."

Lâm Nguyên xoay người nhìn về phía Tô Chính Lượng, "Tô tiên sinh, cậu có thể đi vào."

Tô Chính Lượng gật gật đầu, sau đó nặng nề hít thở sâu vài lần, nhẹ nhàng đi vào, đóng cửa.

Đứng ở gian phòng tràn ngập phong độ trí thức này, hương trà tràn ngập phòng, Tô Chính Lượng nhìn quanh, đánh gía một lúc.

Lâm baba? Thanh âm từ sau vàn truyền tới, " Không cần đứng xa như vậy, cởi giày, lại đây đi.

"

"Vâng."

Tô Chính Lượng cởi giầy, dẫm lên sàn gỗ trơn bóng, phát ra thanh âm rất nhỏ, bước vài bước, Lâm baba đang ngồi đọc sách phía sau bàn.

Một thân hán phục truyền thống, Lâm baba nhìn quyển sách trên tay không chớp mắt, chỉ chỉ chiếc ghế bên tay phải mình, nói, "Ngồi đi.

"

Tô Chính Lượng không lên tiếng đi qua ngồi lên ghế, trước ghế đặt một cái bàn trà hình chữ nhật, trên đặt trà cụ.

"Uống trà."

Tô Chính Lượng gật gật đầu nghe theo, cậu rót một chén trà, hương trà hoa lài thanh tân, nước trà màu nâu nhạt, phiêu đãng toả khói, làm người ta vui vẻ thoải mái.

Buông ấm trà, Tô Chính Lượng thấy một chén trà khác rỗng tuếch, hảo tâm hỏi han, "Bác Lâm, có muốn thưởng thức một chút?"

Lâm baba khinh thường hừ nhẹ một tiếng, lười biếng nói, "Không cần gọi ta là bác, ta không thích hoa lài.

".

ngôn tình hài

Tô Chính Lượng ý thức được trong lời nói của đối phương ngầm có ý trào phúng, lông mi hơi hơi run rẩy, không lên tiếng.

Từ khi Lâm Nguyên đến bệnh viện tìm cậu, Tô Chính Lượng chắc chắn Lâm baba sẽ gây khó dễ cho cậu.

Nhưng cậu vẫn tin tưởng chỉ cần cậu dũng cảm cùng Lâm Tích Lạc đối mặt, Lâm baba nhất định sẽ tiếp thu.

Nhưng mà, từ kiến trúc bên ngoài lẫn cả trong thư phòng, từ cách trang trí đến bố trí cùng trang phục trên người Lâm baba, không khó nhìn ra, Lâm baba là người rất nặng truyền thống Trung Hoa, cũng có thể hiểu là người có tư tưởng rất truyền thống.

Khiến một người thấm nhuần mấy ngàn năm truyền thống Trung Quốc tiếp thu người yêu của con mình là đàn ông, đối với Tô Chính Lượng mà nói tuyệt đối vô cùng khó khăn.

Lâm baba dấu diếm thanh sắc nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của Tô Chính Lượn nói, "Nghe Tích Lạc nói, cậu cùng nó kết giao từ khi còn học đại học? "

"Vâng ạ."

"Đến hiện tại tính ra đã được vài năm? "

Thanh âm Tô Chính Lượng thanh nhuận, không nhanh không chậm, "Nếu tính cả chuyện 6 năm kia,, không nhiều không ít, vừa tròn mười năm ạ.

"

Lâm baba nhướn mi, " Mười năm, thật dài.

"

"Vâng."

Lâm baba quay người lật một trang sách, "Cậu yêu con trai tôi sao?"

"Con thương anh ấy."

Nghe được câu trả lời của Tô Chính Lượng, Lâm baba vẫn như trước, không biểu tình, khinh miệt hỏi, "Cậu thương nó vì cái gì? Thân phận người kế thừa Lâm thị sao? Hay địa vị Chủ tịch tập đoàn Lâm thị? Hay là nó có thể hô phong hoán vũ trong thương giới...!", dừng một chút, trong ánh mắt của Lâm baba lộ ra một tia nghiền ngẫm, "Hay là muốn lợi dụng nó để đạt được mục đích của mình? "

Tô Chính Lượng đối mặt với việc Lâm baba châm chọc cười nhạo, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, "Lâm tiên sinh, lúc con biết Tích Lạc, căn bản không hề biết đến thân phận của anh ấy, thì làm gì có chuyện lợi dụng tình cảm của ảnh để đạt mục đích của mình? "

Lâm baba buông cuốn sách, nhìn thẳng Tô Chính Lượng, "Vậy vì sao cậu yêu con trai tôi? "

"Con yêu bộ dáng anh ấy ở trong thương giới ngăn cơn sóng dữ, con yêu bộ dáng bễ nghễ ngạo thị như đế vương chúa tể của anh ấy, con yêu bộ dáng khi đối mặt với hiểm nguy trầm ổn trấn định, càng yêu cảm giác an tâm anh ấy mang đến.

Đối với con mà nói, Lâm Tích Lạc đã sớm là sinh mệnh của con.

"

Nói tới đây, trên khuôn mặt trắng nõn của Tô Chính Lượng hiện lên hai mạt đỏ ửng, đôi mắt màu đen hẹp dài lộ ra sự nhu hoà, thật giống như lúc này Lâm Tích Lạc đang ở ngay bên cạnh cậu khiến bản thân cậu đắm chìm trong hạnh phúc.

"Xem ra, cậu thật sự rất yêu con trai tôi, nhưng thật đáng tiếc, " Lâm baba nhẹ thở dài một hơi, tiếc hận mà chậc chậc hai tiếng.

Sắc mặt Tô Chính Lượng khẽ biến, cậu không biết Lâm baba làm vậy là có ý gì, " Lâm tiên sinh, vì sao lại nói như vậy? Đáng tiếc, sao phải đáng tiếc? "

Lâm baba nhìn về phía Tô Chính Lượng, lắc đầu cười khổ nói, "Cậu thật sự cho rằng nó yêu cậu sao? "

Tô Chính Lượng kiên định trả lời, "Tích Lạc đương nhiên yêu con, anh ấy còn nói, chờ anh ấy từ Mỹ trờ về, sẽ...!"

Lâm baba đánh gãy lời của Tô Chính Lượng, " Sẽ ở cùng với cậu, đời này sẽ không kết hôn với người khác, đúng không? "

Tô Chính Lượng gật gật đầu, "Đúng vậy."

Lâm baba lấy chén trà bên cạnh, nhấp một ngụm, nói," Nếu cậu là một nữ nhân, gia thế hiển hách, có lẽ tôi sẽ đồng ý cho hai người cùng một chỗ.

Nhưng cậu lại là một nam nhân, gia cảnh lại bình thường, vừa không thể cho Lâm gia người nối dõi, lại không thể mang đến lợi ích thương nghiệp cho Lâm thị, là người kế thừa Lâm thị, Tích Lạc làm sao có thể làm như vậy?"

Tô Chính Lượng cắn môi, "Lâm tiên sinh, Tích Lạc anh ấy..."

Lâm baba nhíu nhíu mày, lấy ra một cái bút ghi âm, "Đây là Tích Lạc trước khi đi Mỹ nói với tôi, đợi cậu nghe xong, cậu muốn làm gì tôi cũng không can thiệp.

"

Nói xong, Lâm baba để lên bàn, trong thư phòng yên tĩnh, thanh âm thâm thúy, du dương của Lâm Tích Lạc vang lên, " Người nối dõi, ba không cần lo lắng, còn chuyện kết hôn, cho con chút thời gian, con sẽ suy xét lại.

".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Không hẹn mà gặp
Chương 53
Chương 53: Chiến tranh lạnh
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Xuất quỹ (1)
Chương 78
Chương 78: Xuất quỹ (2)
Chương 79
Chương 79: Đại náo quán bar
Chương 80
Chương 80: Bị thương
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111: Bất an
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...