Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tốt Nhất Em Đừng Khóc – Chương 10: Cúi người xuống, hơi ghé sát lại, hạ giọng nói với anh

Tốt Nhất Em Đừng Khóc

Tác giả: Bảo Quang Tương Trực
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu Cảnh, có khách tìm luật sư Sầm.”

Thời Mi dẫn người phụ nữ trẻ đến quầy lễ tân, giao người cho cô gái phụ trách tiếp đón, rồi tự mình đi sang một bên quẹt thẻ chấm công.

Trong lòng lại không khỏi đếm nhẩm “tội trạng” của Sầm Lãng.

Ngoại trừ ngày đầu tiên đi làm, Thời Mi chưa bao giờ thấy anh mặc đồ công sở.

Giữa những bộ trang phục chỉnh tề, nghiêm túc của giới tinh hoa trí thức, phong thái lười biếng, tùy hứng của Sầm Lãng thật sự quá khác biệt.

Trên người toàn là các loại thương hiệu thời trang đường phố, hàng hiệu xa xỉ, cách phối màu trang phục táo bạo và phá cách, khuyên tai vẫn cứ đeo, xe mô tô vẫn cứ lái, gần như không ngày nào giống ngày nào. Trong bãi đỗ xe ngoài trời với hàng loạt chiếc xe thương mại được đỗ ngay ngắn, chỉ có chiếc mô tô của anh là nổi bật một cách ngang tàng.

Mỗi ngày đều đi làm sát giờ, đến giờ là về, giống như một thái tử gia, không ở lại thêm một giây nào. Vậy mà Hoàng Thế Nhân, người luôn miệng nhấn mạnh về tác phong ăn mặc và việc người có năng lực thì phải bỏ công sức, hễ cứ đến trước mặt vị thái tử gia đó là lại mắt nhắm mắt mở cho qua.

Đúng là tiêu chuẩn kép đến mức vô lý.

Bây giờ thậm chí…

Thời Mi nghiêng đầu, im lặng liếc nhìn người phụ nữ trẻ bên cạnh, rồi lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt dò xét như không có chuyện gì xảy ra.

Thậm chí còn có cô gái xinh đẹp tìm đến tận cửa.

Nhìn cái vẻ đằng đằng sát khí của cô ấy, trông thế nào cũng không giống khách hàng dính vào kiện tụng, tám phần là do Sầm Lãng gây chuyện chọc giận người ta rồi.

Thời Mi lắc đầu thầm than.

Đúng là một công tử nhà giàu đúng như cái tên,

Phóng đãng đa tình, đúng là lãng tử thành tinh rồi.

“Rất xin lỗi cô, luật sư Sầm nói rằng nếu không đăng ký chi tiết tranh chấp vụ án và không hẹn trước, anh ấy sẽ không gặp ai cả.”

Tiểu Cảnh có vẻ hơi khó xử cúp máy nội bộ, đưa cho cô ấy một tờ đơn trống, lịch sự nói: “Nếu cô cần, có thể điền thông tin đăng ký sơ bộ ở đây trước ạ, sau đó tôi sẽ dựa vào lịch trình của luật sư Sầm để hẹn lịch cho cô.”

Người phụ nữ trẻ không kiên nhẫn đẩy tờ đơn ra, hỏi: “Cô vừa nói tên tôi cho anh ta chưa? Có nói rõ tôi là con gái của Tần Thuận Bình, chủ tịch tập đoàn Tần thị không?”

Tiểu Cảnh nghiêm túc gật đầu, “Vâng, thưa cô Tần Thiền.”

“Nói rồi mà anh ta cũng không gặp sao?” Tần Thiền cảm thấy không thể tin nổi.

“Vâng, thưa cô Tần.”

“Từ chối thẳng thừng??”

“…Đúng là như vậy ạ.”

Thời Mi khẽ nhướng mày, càng chắc chắn hơn với suy đoán ban nãy, rõ ràng là Sầm Lãng chột dạ đuối lý, đến mặt người ta cũng không dám gặp.

Chậc, anh cũng có ngày hôm nay.

Bên kia Tần Thiền có chút tức giận, đập tay xuống mặt bàn, chiếc vòng tay kim cương va vào mặt đá cẩm thạch tạo ra một tiếng vang lạnh lẽo, ra lệnh:

“Gọi lại cho anh ta.”

Tiểu Cảnh giật nảy mình, nhưng dù sao cũng là người từng trải, vẫn giữ vững tác phong chuyên nghiệp, mỉm cười từ chối khéo: “Xin lỗi cô, tôi không thể làm vậy.”

“Không được, dù thế nào các người cũng phải để tôi gặp Sầm Lãng.” Giọng Tần Thiền cứng rắn, yêu cầu một cách không cho phép nghi ngờ.

“Tôi muốn gặp anh ta ngay bây giờ.”

Có lẽ Tần Thiền đã thể hiện ra cái khí thế không gặp được người sẽ không đi, khiến Tiểu Cảnh cảm thấy luống cuống, chỉ có thể dùng đến lời lẽ theo quy chuẩn để đối phó: “Cô Tần, mong cô đừng làm khó chúng tôi——”

“Để tôi đưa cô ấy lên.”

“Luật sư Thời…?”

Tiểu Cảnh kinh ngạc kêu lên.

Tần Thiền nghe tiếng, quay đầu nhìn về phía Thời Mi.

Thời Mi ung dung đón nhận ánh nhìn của cô ta, khẽ cong môi, giọng điệu dịu dàng nói: “Tôi đưa cô đi gặp anh ấy, mời đi theo tôi.”

Tiểu Cảnh vừa nghe thấy, vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Luật sư Thời, như vậy… không hay đâu ạ, luật sư Sầm anh ấy, anh ấy…”

Anh ấy tính tình rất tệ, đối xử với người khác lạnh lùng lại kiêu ngạo, tình cảm nhạt nhẽo, từ lúc anh ấy vào làm trong một thời gian ngắn, cả văn phòng luật từ trên xuống dưới không ai là không biết.

Tiểu Cảnh muốn nói như vậy, nhưng lại không dám, đành phải đổi một cách nói khác, uyển chuyển biểu đạt: “Luật sư Sầm có lẽ đang bận ạ.”

Hơn nữa, trong môi trường công sở thì vĩnh viễn không giấu được bí mật.

Chuyện vị trí ở tầng năm vốn đã chắc như đinh đóng cột của Thời Mi, bị Sầm Lãng từ đâu xuất hiện đoạt mất, quan hệ hai người không tốt, chỉ trong nửa ngày đã từ tầng bốn truyền xuống đến chỗ Tiểu Cảnh ở tầng một.

Lỡ như hai người họ mượn cớ này mà đối đầu nhau, e là cô ấy cũng khó thoát khỏi liên can.

Thời Mi tất nhiên liếc mắt một cái đã nhìn ra sự lo lắng của cô ấy, mỉm cười, đầy ẩn ý đáp lại: “Yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện mà cô đang lo lắng đâu.”

Sao cô lại có thể đánh nhau với Sầm Lãng được chứ.

Cô chỉ thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, chuyện anh càng không muốn làm thì cô càng ép anh làm, người anh càng không muốn gặp thì cô đích thân đưa đến trước mặt anh.

Sầm Lãng không phải nói là cô sợ anh sao.

Thời Mi cứ nhất quyết phải để anh nhận rõ hiện thực,cô không những không sợ anh, cô còn có thể làm anh tức chết.

Cảm giác thỏa mãn khi trả thù thành công tràn ngập trong lòng, Thời Mi cứ mang theo tâm trạng nghĩ thôi cũng thấy sung sướng này, dẫn Tần Thiền đến văn phòng của Sầm Lãng ở tầng năm.

Cửa không đóng.

Thời Mi đứng ở cửa nhìn vào, phát hiện vị luật sư Sầm “có lẽ đang bận” trong lời của Tiểu Cảnh đang ngả ngớn trên ghế sofa, chán chường nghịch quả bóng chày trong tay, ung dung ném nó vào bức tường đối diện, rồi vững vàng bắt lấy, lại ném, lại bắt…

Công khai lười biếng, đến cửa cũng không thèm đóng.

Phải biết rằng văn phòng của Chủ nhiệm ở ngay đối diện cầu thang, anh đúng là to gan thật.

“Cốc, cốc, cốc”——

Thời Mi giơ tay, gõ cửa một cách tượng trưng, trong tiếng động do những đốt ngón tay thon dài trắng nõn gõ lên cửa ẩn chứa một ý vị khiêu khích nào đó.

Sầm Lãng lại không có một chút bối rối nào của việc lười biếng bị bắt quả tang, hoàn toàn không hoảng hốt, ngay cả tư thế dựa trên ghế cũng không hề thay đổi.

Anh lười biếng bắt lấy quả bóng chày bật lại theo quán tính, không nhanh không chậm nghiêng đầu liếc nhìn ra cửa, ánh mắt đảo qua người Thời Mi và Tần Thiền hai giây, nhếch môi, giọng điệu uể oải: “Vào đi.”

Thời Mi nghiêng người, ra hiệu cho Tần Thiền đi vào.

Cô không hề hứng thú với mối quan hệ của hai người họ, chẳng qua chỉ muốn để Sầm Lãng biết người là do cô đưa lên, mục đích gây sự đã đạt được, không cần thiết phải ở lại nữa.

Tuy nhiên, ngay trước khi quay người rời đi.

“Cô cũng vào đi.”

Giọng nói của Sầm Lãng đột ngột vang lên từ phía sau.

“Không được.” Thời Mi còn chưa kịp lên tiếng, Tần Thiền đã bước lên một bước, chau mày nói: “Sầm Lãng, tôi có chuyện muốn nói riêng với anh.”

Sầm Lãng khẽ liếc mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta, giọng nói trầm thấp từ tính: “Tôi với cô thân lắm à?”

Thời Mi dừng bước, ánh mắt như đang xem kịch đảo qua lại giữa hai người, ung dung dựa lưng vào cửa, không nói một lời.

Tần Thiền bị anh chặn họng, sắc mặt trở nên khó coi, cô ta vênh váo đi đến trước bàn trà, gót giày cao gót nện xuống sàn nhà kêu cộp cộp, như thể đang cố gắng kiềm chế cơn giận sắp bùng phát.

Cô ta hít sâu một hơi, một tay chống hông, chất vấn:

“Đúng là không thân, đó là vì tôi đã liên lạc với anh suốt nửa tháng trời, còn anh thì hay rồi, * không kết bạn, điện thoại không nghe, email thì càng không thấy hồi âm, anh có ý gì đây?”

Một tiếng “bộp”.

Thời Mi nghe tiếng động, nhướng mắt nhìn sang.

Chỉ thấy Sầm Lãng dường như đã bị người phụ nữ làm cho phát phiền, giơ tay ném quả bóng màu trắng vào chính xác chiếc giỏ mềm ở góc chéo, sau đó từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, bước đến trước mặt cô ta.

Anh hạ thấp tầm mắt, ánh nhìn bất kham nhìn chằm chằm vào cô ta, giọng điệu mỉa mai:

“Cho nên, chạy đến đây ăn vạ à?”

Tần Thiền sững sờ trong giây lát, dường như không chống đỡ nổi khí thế lạnh lẽo áp đảo hoàn toàn của anh, bị dọa cho phải vô thức lùi lại hai bước, những lời tố cáo còn lại cứ nghẹn ở bên miệng.

Có lẽ là do tính khí tiểu thư từ nhỏ không chịu được ấm ức, cộng thêm tính cách vốn có, khiến cô ta phải cố nén xuống sự sợ hãi dâng lên một cách khó hiểu, giọng điệu bất bình:

“Tôi ăn vạ ư? Tôi còn muốn hỏi anh đấy, rốt cuộc anh dựa vào đâu mà không nhận ủy thác của tôi?”

Sầm Lãng lười nói nhiều với cô ta, đưa tay rút một xấp biểu mẫu từ kẹp hồ sơ bên cạnh, quăng lên bàn “Hoặc là đi về.”

Đầu ngón tay anh gõ gõ lên xấp biểu mẫu, giọng nói đanh thép “Hoặc là câm miệng.”

Tần Thiền cúi đầu nhìn rõ nội dung biểu mẫu, là tờ đơn tư vấn chi tiết vụ án ủy thác. Tần Thiền không ngốc, qua nửa tháng tự mình trải nghiệm tính khí của Sầm Lãng, cô ta rất thông minh nhận ra lúc này anh không đuổi người ngay tại chỗ, ngược lại còn bảo cô ta điền đơn, ít nhất cũng cho thấy vẫn còn cơ hội.

Tần Thiền lập tức im bặt, không nói nửa lời thừa, như sợ Sầm Lãng đổi ý, nhanh chóng cầm lấy tờ đơn, rất biết điều ngồi sang một bên yên lặng điền.

Co được dãn được, hoàn toàn khác với dáng vẻ ban nãy.

Ngược lại, Thời Mi có chút ngẩn người.

Cái gì thế này, vậy mà lại thật sự là người ủy thác?

Cứ tưởng có thể chọc tức anh một phen, hoặc là hóng được drama gì lớn.

Hóa ra nãy giờ mình mừng hụt à.

Nụ cười hả hê trên khóe môi còn chưa kịp thu lại, cô vô tình đảo mắt, đột nhiên bắt gặp ánh nhìn của Sầm Lãng.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, anh lười biếng nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc, dường như đã nhìn thấu tất cả mà hứng thú nhìn cô chằm chằm.

Thời Mi vội vàng né tránh ánh nhìn của anh, ho một tiếng không tự nhiên, giọng nói ánh lên vẻ chột dạ nhiều hơn, hỏi anh: “Anh có chuyện gì không? Thời gian của tôi quý lắm đấy.”

Sầm Lãng khẽ “chậc” một tiếng, khoan thai ngồi lại trước bàn làm việc, mở một tập tài liệu đang đặt ngay trước mặt, một tay xoay nó về phía cô, giọng nói nhàn nhạt, nghe không có chút thành ý nào:

“Ký không?”

Thời Mi bước lại gần hai bước, cụp mắt nhìn rõ mấy chữ in trên tiêu đề:

——《Thỏa thuận gia nhập nhóm》

Cô cúi đầu gãi gãi trán, trông có vẻ hơi phiền não:

“Tôi tưởng tôi đã từ chối anh rất dứt khoát rồi chứ. Nhưng nếu luật sư Sầm là người hay quên, tôi cũng không ngại nói lại lần nữa.”

Thậm chí lười cả việc xem các điều khoản trong thỏa thuận, cô giơ tay đóng tập tài liệu màu đen lại, xoay ngược về phía anh.

Liếc nhìn Tần Thiền vẫn đang cắm cúi viết không buồn ngẩng đầu, Thời Mi cong khóe miệng, đi thẳng vòng qua bàn làm việc đứng bên cạnh anh, cúi người xuống, hơi ghé sát lại, hạ giọng nói với anh:

“Tôi biết tôi rất ưu tú, nhưng anh cũng đừng có mơ tưởng đến tôi quá.”

Cô híp đôi mắt cong như trăng khuyết, một tay đè lên tập tài liệu, chỉ vào bản thân và anh, cười một cách gần như xảo quyệt “Tôi và anh, giữa chúng ta, tuyệt đối không thể hợp tác.”

Nhưng Sầm Lãng lại bất ngờ không đáp trả cô.

Cảm xúc của anh vô cùng bình tĩnh, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt hơi híp lại, đột nhiên bật cười, hỏi:

“Không hối hận sao?”

Thời Mi ngửa cổ ra sau, với vẻ mặt kỳ quái đánh giá anh từ trên xuống dưới một lúc lâu, như thể đang kinh ngạc tại sao anh lại có thể hỏi một câu thừa thãi như vậy.

Cô đứng thẳng người, ngẩng cao cằm cười một cách kiêu ngạo, bắt chước lời thoại trước đó của anh, đáp trả lại:

“Tại sao tôi phải làm vậy?”

Đúng là thù dai.

Sầm Lãng nhướng mày gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, hất cằm về phía dưới tay cô, ra hiệu: “Mở ra đi.”

Thời Mi không hiểu chuyện gì mà mở tập tài liệu ra, nhìn thấy Sầm Lãng rút một tờ giấy A4 từ trên xuống, xoay ghế lại, giây tiếp theo dứt khoát gọn gàng ném bản thỏa thuận của cô vào máy hủy tài liệu.

Máy khởi động, tờ giấy từ từ bị hút vào, nát thành vụn giấy.

Quay người lại thấy Thời Mi vẫn còn ngây ngốc đứng đó, anh liếc cô một cái, dường như tâm trạng khá tốt, kéo dài giọng hỏi:

“Còn chuyện gì sao?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Váy của cô bị rách rồi
Chương 2: Mắt nhìn người kém thật
Chương 3: Cô mất hết sức lực ngã vào lòng người vừa đến.
Chương 4: Đủ tàn nhẫn đấy
Chương 5: Giày cao gót đen VS Giày thể thao trắng
Chương 6: Đúng là điên rồ
Chương 7: Lòng bàn tay cô áp chặt lên môi anh
Chương 8: Vành tai bị hơi thở của cô hun nóng đến đỏ ửng
Chương 9: “Sợ tôi đến thế à?”
Chương 10: Cúi người xuống, hơi ghé sát lại, hạ giọng nói với anh
Chương 11: Anh ấy uống say rồi
Chương 12: Lướt nhẹ trên chóp mũi cô
Chương 13: “Gọi một tiếng cho dễ nghe xem nào.”
Chương 14: "Hay là chúng ta thử sống chung bất hợp pháp đi?"
Chương 15: Véo má cô kéo lại gần mũi mình
Chương 16: Nhìn cô ôm người đàn ông khác
Chương 17: Ôm chặt cứng eo anh
Chương 18: Ngón tay chạm đến đường nhân ngư của anh
Chương 19: Bảo bối muốn tôi đi, được không?
Chương 20: Xem phim cùng không?
Chương 21: Sao không gọi tôi là bảo bối nữa?
Chương 22: “Tôi sẽ để cô trải nghiệm cho thật tốt.”
Chương 23: Nhẫn trên ngón trỏ của anh đã làm xước sau eo cô
Chương 24: Thời Mi, đừng bắt nạt tôi nữa.
Chương 25: Để lại dấu răng trên eo bụng anh
Chương 26: Anh hưng phấn rồi, Sầm Lãng.”
Chương 27: Tối nay tôi sẽ thu dọn đồ đạc rồi dọn đi
Chương 28: Tìm chết
Chương 29: Đeo lắc đùi cho cô ấy
Chương 30: “Hôn thì phải đưa lưỡi.”
Chương 31: Tối qua, chúng ta đã hôn nhau, không chỉ một lần.
Chương 32: “Làm l//i//ế//m cẩu cũng được, nhưng phải thêm tiền.”
Chương 33: Hôn tôi, ngay bây giờ.
Chương 34: Vậy làm cho cô 'sướng' thì có thưởng không?
Chương 35: Nụ hôn cưỡng ép vị mâm xôi
Chương 36: Vui không, chồng yêu.
Chương 37: Giúp tôi tắm à?
Chương 38: Cô bị trói trong nhà kho đông lạnh
Chương 39: Hơi thở đứt quãng, run rẩy
Chương 40: Ngoan, nhỏ tiếng một chút, tôi nghe thấy mà.
Chương 41: Nếu tôi theo đuổi em
Chương 42: Không phải em rất giỏi sao, đỏ mặt cái gì
Chương 43: Bỏ thuốc
Chương 44
Chương 45: Đầu ngón tay thon dài quấn lấy một lọn tóc mềm của cô
Chương 46: Thăm dò cô, hôn cô
Chương 47: Không nhịn được nữa à
Chương 48: Em có muốn thử tôi không?
Chương 49: Dao găm đ//â//m vào anh
Chương 50: Những cánh hoa hồng trên giường
Chương 51: Vượt giới hạn
Chương 52: Khen ngợi anh, tối qua anh rất tuyệt
Chương 53: Lấp lánh, trong veo, nóng bỏng
Chương 54: Mặt trời mọc, thủy triều dâng, hôn cô đến khóc
Chương 55: Hoàng hôn, suối nước nóng, quyến rũ anh
Chương 56: Giữa vầng trăng, trong dòng nước, điên cuồng hưởng lạc
Chương 57: Ép cô trải nghiệm sự ngọt ngào đậm đặc đến choáng váng đầu óc
Chương 58: Mỏi nhừ cả eo
Chương 59: Xin hãy bảo vệ Sầm Lãng trước.
Chương 60: Trên người toàn là mùi của em, vậy mà không cho em nếm à?"
Chương 61: Điệu tango, kỳ kinh nguyệt, nụ hôn của anh
Chương 62: Xem mắt Sầm Lãng?
Chương 63: Sầm Tộ Chu đang gặp nguy hiểm
Chương 64: Rút con dao gọt hoa quả ra khỏi bụng ông
Chương 65: Hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ
Chương 66: Gặp nhau trên đỉnh vinh quang
Chương 67: Ghen bóng ghen gió
Chương 68: Dùng loại nào sẽ khiến ảnh biểu lộ ham muốn
Chương 69: Cắn lấy môi anh
Chương 70: Thành niên chưa? Chịu đựng nổi không?
Chương 71: Sầm Tiểu Lãng bị mời phụ huynh
Chương 72: Cô đang trong thời kỳ xuân tình mặt đỏ tim đập
Chương 73: Người yêu của Hàng Lộ Nông, Sầm Tộ Chu
Chương 74: Chủ nhân
Chương 75: Đứng không vững
Chương 76: Thuần khiết VS Phong tình
Chương 77: Cai anh
Chương 78: Lệnh của chủ nhân- Bỏ trốn
Chương 79: Đừng quá nghe lời
Chương 80: Anh/em đó, đúng là một kẻ đầy tham vọng
Chương 81: Hoàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tốt Nhất Em Đừng Khóc
Chương 10: Cúi người xuống, hơi ghé sát lại, hạ giọng nói với anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10: Cúi người xuống, hơi ghé sát lại, hạ giọng nói với anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...