Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ – Chương 25

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Tác giả: Duy Duy
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đừng, đừng....”

Hai bàn tay nhỏ bé của Nhã Lan chống xuống đất không ngừng lùi về phía sau. Trước mắt là một con chó cỡ lớn dài tới hơn một mét với hàm răng nanh sắc nhọn đang tiến về phía cô.

Chị hai đứng mỉm cười, trong tay cô ta cầm một cái xích chó, và chỉ đạo con chó hung hãn đó.

“Mau lạy tao đi!” Nhã Thanh chỉ tay vào cô, ngón tay cô ta như muốn đ//â//m vào Nhã Lan, bộ dạng cô ta đúng là dáng vẻ của một kẻ ngạo mạn.

Hai đứa trẻ cung phụng mang tới một cái ghế, Nhã Thanh ngồi xuống như một bà hoàng, con chó dữ không ngừng hung hãn nhào về phía trước như muốn thoát khỏi dây xích trong tay cô ta.

“Mau quỳ lạy tao đi.” Cô ta đón lấy một bát súp thịt heo hầm được đưa đến bởi một kẻ đồng bọn, con chó dữ ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng nó liền nhảy nhào lên như muốn cướp lấy bát súp trong tay Nhã Thanh.

Choang! Bát súp được ném về phía cơ thể mỏng manh của Nhã Lan, cả nước súp và chiếc bát đó đều khiến cơ thể cô bỏng rát, con chó lại chồm lên, nó há hốc mồm thèm khát nhảy bổ về phía cô.

“Không!” Kêu lên thất thanh, cô lấy hai tay che mắt, bên tai truyền đến tiếng cười hả hê đắc ý của Nhã Thanh và đồng bọn.

“Một... hai....” Nhã Thanh mân mê sợi dây xích, cô ta buộc nó vào gốc một cái cây vậy nên không hề tốn công sức để khống chế con chó. Con chó dừng ngay trước mũi của Nhã Lan, chỉ thiếu chút nữa là nó có thể chạm vào cô, nó thở ra hơi thở hôi hám, mùi hôi đó phả vào mặt khiến cô thấy buồn nôn.

Nhã Lan sợ quá suýt nữa thì ngã dụi xuống, cô đan chéo hai tay trước ngực, cố gắng kiểm soát cơ thể không cho mình ngất đi. “Mày có lạy không?” Nhã Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn, cô ta chuẩn bị nới lỏng chiếc xích ra.

Cô đang ngồi yên bất động ở đó, cô chỉ còn cách con chó như quái vật đó có một bước nữa thôi. Có quỳ không? Quỳ, như vậy thì cô có thể thoát khỏi con dã thú này, nhưng như vậy là cô sẽ mất đi lòng tự tôn vốn có.

Về tới nhà họ Quắc chưa tới ba ngày, cô đã phải thực hiện mọi yêu cầu của chị ta, giặt quần áo cho chị ta, đám lưng, rửa chân, bưng trà,.... cô đã hoàn thành mọi công việc mà đáng ra một người giúp việc phải làm.

Hơn nữa, Nhã Thanh cũng luôn tìm cách để bắt nạt cô, bắt cô làm gì đó cho cô ta đá đấm cô tùy ý, thậm chí còn đè lên người cô, dùng một cây gậy vụt liên tục lên cơ thể gầy gò của cô, cô ta coi cô như con trâu con ngựa.

Cùng với mẹ đi tới ngôi nhà mà cô nghe nói rằng có cha cô trong đó, nhưng từ khi năm tuổi Nhã Lan chưa từng cảm nhận được hơi ấm từ nơi gọi là nhà, điều cô chịu đựng nhiều nhất đó là sự ức hiếp và bóc lột.

Cô sẽ không thỏa hiệp.

Tuy là tuổi còn nhỏ, nhưng cô luôn biết bản thân mình không thể cúi đầu trước người chị hai này.

“Không, em sẽ không quỳ gối lạy chị đâu.” Nhã Lan mở đôi mắt tròn to, dõng dạc trả lời.

“Ba...” cùng tới tiếng nói thứ ba kết thúc, con chó nhảy chồm lên về phía cơ thể cô, cái lưỡi đỏ màu máu l//i//ế//m lên cơ thể cô. Sợi dây xích phía sau cũng sớm đã tuột ra khỏi thân cây.

“Vẫn chưa thỏa mãn.” Con chó lại bị bắt quay trở lại, Nhã Thanh cười khúc khích, nhìn cô em gái cùng cha khác mẹ đang nằm co rúm dưới đất, cô ta nói vẻ bất mãn.

Nhã Lan cảm thấy lồng ngực mình có cái gì đó cuộn ngược lại, cô không khống chế được, cô nôn thốc nôn tháo ra, tới khi cô cảm thấy dường như dạ dày mình cũng như bị lôi ra rồi cô mới gắng gượng ngẩng đầu lên.

Ở phía xa, những kẻ tay chân của Nhã Thanh đang ôm một con gà mẹ chạy về phía cô, bọn chúng còn muốn làm gì nữa?

“Lạy hay không lạy?” Nhã Thanh đứng lên dùng đôi chân mập mạp của mình đá vào lưng Nhã Lan, lạnh lùng hỏi. Tiếp theo cô ta bịt mũi lại với vẻ ghê tởm và trở lại ghế ngồi.

Nhã Lan không còn sức để nói chuyện nữa rồi, cô dùng ánh mắt kiên định để nói với chị hai mình rằng cô sẽ không làm vậy!

“Trói nó lại!”

Hai thằng bé ục ịch khống chế cô, chúng gắn con gà vào đùi cô.

“Thả ra.” Lần này Nhã Thanh không hỏi cô nữa mà chỉ ra lệnh ngắn gọn vậy thôi.

Một con chó con chạy tới gốc cây để tháo sợi dây xích ra.

Con chó lớn hung dữ sau khi nhìn thấy con gà thì không nằm đó nhởn nhơ nữa, ánh mắt nó toát ra vẻ thèm khát – nó đang thèm thịt gà!

Miệng nó gầm gừ không ngừng, bốn chân với những móng vuốt sắc nhọn đã trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng.

“Các người....” Nhã Lan nhìn thấy nụ cười tàn ác trên khuôn mặt chị hai, cô đã đoán ra tiếp theo bọn họ định làm gì.

Con chó xông tới phía cô với cơ thể hừng hực, sau đó nó quay đầu, mở miệng ra cắn lấy con gà đang bị kẹp giữa hai đùi cô.

“Aaa....” Một cơn đau chưa từng thấy, cô trông thấy những chiếc răng sắc nhọn của con chó đang ngập trong thịt con gà, máu tươi đỏ roi rói đang chảy ra. Con gà kêu lên và cố gắng vùng vẫy để thoát ra.

Con chó mỗi lần cắn không chuẩn vào con gà lại cắn vào chân cô, cơ thể to lớn của con chó đè lên người cô, móng vuốt sắc nhọn của nó cào lên da thịt cô.

Con gà cuối cùng vẫn không thoát được việc là miếng mồi ngon của con chó, sau cùng nó chẳng còn là một con gà nguyên vẹn nữa mà cả cơ thể nó bị cắn nham nhở, tan tành. Nhã Lan cố gắng nhịn cơm đau, nhìn vào hai chân đẫm máu của mình, cơ thể cô run lên như chiếc lá trước gió, cô há hốc mồm nhưng không thể khóc thành tiếng được.

“Thứ hạ đẳng, đây chính là kết cục của mày!” Nhã Thanh lớn tiếng mắng cô, cánh tay cô ta hất lên sau đó là vô số những vóng vuốt của con chó hướng về phía cô.

“Không....”

Nhã Lan dùng hết sức lực để bật mình dậy.

Ôi, cô lại mơ phải giấc mơ đáng sợ này! Ngoài trời những đám mây bàng bàng đang lơ lửng, xem ra trời sắp sáng rồi.

Cô đưa tay lau đi mồ hôi trên trán, cô không ngủ lại được nữa, cô ngây người ra ở đó nhìn ra ngoài đợi trời sáng, đầu óc cô lại nhớ về thời điểm cách đây vài năm.

Kể sau lần đó, đêm nào cô cũng tỉnh sau những cơn ác mộng, mỗi tối cô đều nhìn thấy các loại động vật khác nhau há hốc mồm với những cái lưỡi đỏ au máu như muốn nuốt chửng cô, những cảnh tượng như vậy đã luôn ám ảnh cô trong suốt nhiều năm, mãi cho tới khi cô học cấp ba thì cô đã chuyển ra ngoài không ở trong nhà họ Quắc nữa.

Cô bóp bóp cánh đùi trái, cho tới hôm nay chỗ đó vẫn để lại vết sẹo, điều này nhắc nhở cô về những chuyện đã xảy ra. Cô luôn có nỗi sợ hãi tột cùng với các con vật, kể cả là những con vật nhỏ đều khiến cô run lên cầm cập, thậm chí là ngất đi!

“Quắc Nhã Lan, kiên cường lên, mày nhất định sẽ thắng!” Nhã Lan tự động viên bản thân mình, không còn lựa chọn nào khác, cô cần phải khiến bản thân mình mạnh mẽ hơn.

Ngoài cửa là tiếng quét dọn của những người giúp việc, trong buổi sáng yên tĩnh những âm thanh đó vang lên vô cùng rõ nét, Nhã Lan phát hiện, cho dù là những âm thanh đơn điệu như thế nhưng vào lúc này cô cũng cảm thấy thật vui tai, đáng yêu.

Lẽ nào đó là một sự từ bi đối với một người trước khi họ chết đi sao? Cô thức dậy đi ra khỏi giường và ép bản thân mình không được nghĩ những vấn đề này nữa. Cô nhẹ nhàng chải mái tóc đen óng của mình, cô thả nó tự nhiên phía sau lưng, cô chọn một chiếc váy đơn giản và thay lên người, cô trang điểm nhẹ nhàng cho khuôn mặt, qua gương, Nhã Lan nhìn thấy một nàng tiên thuần khiết như bị lạc giữa chốn trần gian.

Đây là cô sao? Cô nhìn bản thân mình trong gương và cười mãn nguyện, cô thấy mình giống như một công chúa đang chuẩn bị tham gia một buổi yến tiệc, cô nhẹ nhàng mở cảnh cửa căn phòng màu hồng đáng yêu ra.

Ở cửa, bác Trương đang đứng đợi ở đó, vẫn là khuôn mặt hằm hằm, một ánh mắt vui mừng vụt qua trong ánh mắt bà ta, ngay sau đó lại trở về với vẻ bình thản: “Tổng giám đốc phái tôi đến để phục vụ cô!”

Ồ, xem ra Lãnh Mạn Nguyên cũng thật chu đáo, Nhã Lan nhìn bác Trương gật đầu, cô đi về phía trước.

“Bà chủ không có yêu cầu gì muốn tôi chuyển lời đến tổng giám đốc hay sao?” Lãnh Mạn Nguyên phái bà ta tới đây canh giữ cả một đêm, anh nói sợ nửa đêm Nhã Lan sẽ cần tới bà để chuyển lời tới anh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...