Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi! – Chương 42

Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay là ngày đầu tiên Thiên Tình đi làm.

"Xin chào, tôi là nhân viên mới đến ạ." Thiên Tình đến phòng thư ký trình diện.

Thư ký trưởng là một người đàn ông trung niên, anh ta ta đang bận rộn với

công việc trong tay, chỉ lạnh nhạt đáp "Ừm" một tiếng. Qua một lúc lâu,

mới buông tài liệu trong tay mở miệng hỏi, "Thư giới thiệu đâu?"

"Thư giới thiệu?" Thiên Tình ngơ ngác hỏi lại.

Cô có nhận được tờ thư giới thiệu nào đâu? Vì là đi từ cửa sau vào mà!

"Không có?" Đối phương cau mày, sắc mặt càng lạnh nhạt hơn, "Chúng tôi không

có nhận được thông báo có người mới nào đến trình diện của bộ phận nhân

sự cả. Bạn học, có phải cô đã đi nhầm chỗ rồi không?"

Thiên Tình há to miệng không biết nên nói gì.

Mình đến làm việc, Thi Nam Sênh không có nhắn nhủ gì lại với họ sao?

"Linda, chuyện gì vậy?" Có người nghe tiếng nhìn sang.

"Trợ lý Trần, có một cô gái nói là nhân viên mới đến nhận việc, nhưng chúng

ta không có nhận được thông báo nào bên bộ phận nhân sự."

Trần Lâm nhìn về phía Thiên Tình, Thiên Tình nhe răng cười lại với anh ta, hai mắt cong lên ý cười xán lạn như trăng rằm.

Thi tổng vì cô gái này mà từ bỏ Bạch Thiên Thiên?

Cô gái này trông có vẻ rất đơn thuần, ít nhất nhìn bề ngoài thì không giống loại người mưu mô xảo trá như Thi tổng nói.

"Bên bộ phận nhân sự đã gửi tài liệu trực tiếp cho tôi rồi." Trần Lâm thản

nhiên trả lời vị thư ký trưởng, sau đó chuyển mắt nhìn Thiên Tình nói,

"Cảnh Thiên Tình đúng không?"

"Vâng, chào anh!" Thiên Tình lễ phép chào hỏi.

Người đàn ông trung niên nọ thấy Trần Lâm hỏi chính xác luôn cả họ tên người

ta, đương nhiên không còn dị nghị gì, cũng không có làm khó dễ Thiên

Tình nữa.

"Cô đi theo tôi! Để tôi cho người đưa cô đi làm quen

hoàn cảnh công việc một chút." Thái độ của Trần Lâm rất ôn hòa, xoay

người gọi một cô gái tuổi cũng chạc cỡ Thiên Tình, "Yumi, cô đưa Cảnh

Thiên Tình đi làm quen với công việc một chút đi."

"Dạ, trợ lý Trần." Cô gái cột tóc đuôi ngựa với đôi mắt tươi sáng lấp lánh thoăn thoắt đi tới.

Nhìn thấy Thiên Tình cô nàng liền vui vẻ chào hỏi làm quen, nhưng tầm mắt

lại dừng rất lâu trên gương mặt đơn thần mộc mạc của Thiên Tình.

Thiên Tình bị cô ta nhìn đến hơi mất tự nhiên, sờ sờ mặt mình hỏi, "Trên mặt tôi có dính gì sao ạ?"

"Không, sorry, chỉ là cảm thấy cô nhìn rất quen mắt. Sao tôi cứ có cảm giác

hình như đã từng nhìn thấy cô trên báo thì phải." Yumi ngượng ngùng vuốt vuốt tóc.

Thiên Tình run sợ trong giây lát. Trên báo? Có lẽ lần đó đi cùng với Thi Nam Sênh đã bị chụp đăng lên báo chăng?

Đêm hôm đó, cô quá quang vinh chói lọi.

Hơn nữa, khi đó còn trang điểm rất cầu kỳ, hoàn toàn khác xa với mặt mộc

không trang điểm như bây giờ. Nếu không nhìn kỹ, e là rất khó có thể

nhận ra.

Thiên Tình cười cười nói, "Chắc chị nhận nhầm với ai rồi."

Trần Lâm xua xua tay, "Đừng ở đây lo tán gẫu nữa. Khi đã quen với hoàn cảnh môi trường thì bắt đầu làm quen với công việc đi."

"Dạ, trợ lý Trần." Yumi le lưỡi nháy mắt với Thiên Tình, Thiên Tình cũng đi theo phía sau cô ta.

"Người vừa nãy chính là trợ lý Trần, trông anh ta nghiêm túc khó khăn vậy đó,

nhưng nếu so với tổng giám đốc thì anh ta dễ gần hơn nhiều. Dạo gần đây

tổng giám đốc rất khó chịu, cô ngàn vạn lần đừng xui xẻo đụng chạm đến

anh ta nha." Yumi cằn nhằn than oán.

Thiên Tình cũng chỉ ngượng

ngùng cười. Cô nghĩ, nơi này hẳn là không ai có thể hiểu rõ hơn cô Thi

Nam Sênh là người khó chung đụng tới cỡ nào?

Nếu không phải do

bất đắc dĩ, cô thật sự không muốn đến gần anh lần nào nữa. Vì kết quả

cuối cùng vẫn sẽ bị anh đ//â//m cho thương tích khắp người mà thôi.

"Bên này là phòng họp, bên này là phòng nghỉ ngơi, bên kia là phòng hội nghị dự bị. Còn bên kia là phòng trà nước...." Yumi vừa đi vừa giới thiệu.

Sau đó, dừng lại trước một căn phòng đang khép kín.

Cô không lên tiếng, chỉ cẩn thận diễn tả mấy chữ được treo trên cánh cửa.

"Phòng làm việc tổng giám đốc!"

Thiên Tình đã thấy được, nhưng chỉ cười cười, định cùng Yumi đi sang hướng

khác. Nhưng lúc này....Cửa đột nhiên được người từ bên trong mở ra.

Thiên Tình vô ý thức cứng đờ người.

Mà Yumi gần như theo phản xạ có điều kiện đứng nghiêm, cúi người, chào

hỏi, lưu loát đến khiến người khác phải kinh ngạc, "Xin chào tổng giám

đốc!"

"Ừ." So với sự nhiệt tình của cô, Thi Nam Sênh chỉ hờ hững đáp lại một tiếng.

Tầm mắt dừng lại trên người Thiên Tình, có hơi bất ngờ, nhìn cô trong giây lát.

Thiên Tình vẫn chưa hoàn hồn, chỉ cảm thấy có một đôi mắt sâu thăm thẳm đang chiếu tướng mình.

Không hiểu sao tròng lòng rối loạn không yên. Sau đó được Yumi ở bên cạnh kéo kéo ống tay áo, cúi đầu không ngừng ra dấu bằng miệng bảo cô, "Mau,

chào, hỏi, đi!"

Lúc này Thiên Tình mới sực tỉnh, liếc nhìn Thi

Nam Sênh, bị ánh mắt không kiêng dè của anh nhìn cho hoảng hồn, vội vàng chuyển mắt sang hướng khác, cúi đầu chào hỏi, "Chào tổng giám đốc!"

"Thi tổng, đây là nhân viên mới đến hôm nay." Thấy sắc mặt Thi Nam Sênh vẫn

không có hòa hoãn, Yumi lại cẩn thận dè dặt giải thích.

Thi Nam

Sênh vẫn không có phản ứng, Thiên Tình cảm thấy như bị cái nhìn đăm đăm

của anh làm cho không thở nổi. Cô mím mím môi nói, "Xin chào, tôi là

Cảnh Thiên Tình."

Giọng điệu xa cách như không quen biết của cô khiến Thi Nam Sênh sửng sốt.

"Nếu tổng giám đốc không có gì muốn nói, vậy chúng tôi xin phép đi làm việc

trước." Thiên Tình không nhìn Thi Nam Sênh nữa, lôi kéo Yumi bỏ đi một

mạch.

Yumi kinh ngạc nhìn cô chằm chằm. Một nhân viên mới vào, mà dám to gan như vậy? Tổng giám đốc chưa lên tiếng, mà cô ta đã dám xoay

người bỏ đi?

Nhìn bóng lưng bỏ đi như muốn chạy trốn mình, Thi Nam Sênh bỗng dưng cảm thấy lồng ngực ngột ngạt buồn bực khó hiểu.

Rõ ràng là mình căn dặn không cho phép cô hé môi tiết lộ quan hệ của cả

hai, nhưng bây giờ thấy dáng vẻ lạnh lùng đó của cô, tự nhiên khiến anh

cảm thấy vô cùng căm tức!

Khốn thật! Rốt cuộc mình bị làm sao vậy?

"Cảnh Thiên Tình, cô đứng lại đó!" Anh mở miệng quát lên theo quán tính.

Thiên Tình sửng sốt. Yumi âm thầm vuốt mồ hôi lạnh thay cho người mới.

"Yumi, cám ơn chị nhiều nhé, chị cứ đi trước đi, tôi quay lại xem tổng giám đốc tìm tôi có việc gì."

"Ừ." Yumi cũng không muốn đi cùng để hứng bão, có ai mà không biết gần đây

tổng giám đốc bởi vì ‘đứa bé’ của người tình mới xuất hiện, mà phải chia tay với cô bạn gái mối tình đầu Bạch Thiên Thiên chứ? Gặp phải chuyện

bi thảm như thế, không có người đàn ông nào cảm thấy dễ chịu hết.

Cô nàng căn dặn Thiên Tình lần nữa, "Tự cô phải cận thận đó nhé, đừng chọc giận anh ta!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...