Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi! – Chương 32

Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: TiêuKhang

Nghe cô gái kế bên ríu rít vui mừng kể với mẹ cô bé, "Mẹ, chị Thiên Thiên chúng ta cuối cùng cũng đi lấy chồng rồi! Họ đúng là xứng đôi, phải không mẹ? Chồng chị ấy vừa giàu có lại đẹp trai nữa! Đợi đến ngày họ kết hôn, con nhất định sẽ rủ thêm bạn bè để đến chúc mừng chị ấy.

"Được, nếu đến lúc đó con hết bệnh, mẹ sẽ cùng đi với con."

*

Phải, họ quả thật rất xứng đôi....

Thiên Tình khẽ cười, cố ép nước mắt chảy ngược vào lòng.

"Thiên Tình, em không sao chứ?" Lúc này Vãn Tình mới phát hiện Thiên Tình có gì đó là lạ, không khỏi lo lắng hỏi.

Không muốn để chị lo lắng, Thiên Tình ổn định lại tâm trạng, mới lắc đầu nói, "Chị, em không sao, chỉ là gần đây phải thi cuối kỳ, học bài nhiều nên em thấy hơi mệt."

"Giờ đã thi xong rồi, không còn nhiều áp lực nữa, em nên nghỉ ngơi dưỡng sức cho mau khỏe." Vãn Tình cũng không nghi ngờ gì.

“Em biết rồi." Thiên Tình mỉm cười gật đầu.

Bác sĩ đúng lúc này đẩy cửa đi vào, "Cảnh Vãn Tình, các bước kiểm tra đều đã làm xong, bây giờ chuẩn bị vào phẩu thuật, cô chuẩn bị nhé."

"Vâng, cám ơn bác sĩ."

Vừa nghe chị sắp vào phòng mổ, Thiên Tình nào còn tâm tình để nghĩ tới chuyện tình cảm? Vội vàng cầm tay Vãn Tình, "Chị, đừng sợ, em sẽ luôn ở ngoài cửa đợi chị...."

Cảm nhận được bàn tay hơi hơi run của Thiên Tình, Vãn Tình buồn cười vỗ vỗ em gái an ủi nói, "Em cũng đừng khẩn trương. Yên tâm, chị em kiên cường hơn em tưởng nhiều lắm đấy."

"Dạ. Nhất định chị sẽ làm được." Thiên Tình khích lệ nhìn Vãn Tình, "Chị muốn ăn gì không, lát nữa em mua cho chị."

"Không cần đâu, mổ xong sẽ chẳng muốn ăn gì cả."

Cũng phải. Thiên Tình cũng không miễn cưỡng nữa, hai người nói chuyện thêm một lúc thì bác sĩ đến đẩy Vãn Tình vào phòng mổ.

Cuộc phẩu thuật kéo dài suốt năm tiếng.

Thiên Tình cũng sốt ruột đi tới đi lui bên ngoài cửa suốt năm tiếng đồng hồ, một giọt nước cũng không đụng tới.

Mãi mới chờ đến lúc đèn phòng mổ phụt tắt. Vãn Tình được đẩy ra ngoài, bác sĩ cho cô biết ca phẫu thuật rất thành công, cuối cùng Thiên Tình cũng được thở phào nhẹ nhõm.

Tất cả mọi chuyện, cuối cùng rồi cũng như cát bụi phủi bay đi.

Suốt mấy ngày liền, Thiên Tình chạy qua chạy lại ở ba nơi, từ nhà tới bệnh viện rồi quay trở lại đi làm. Bận tối mắt tối mũi khiến cô đã tạm thời quên đi người đó, cũng tạm quên đi vết thương lòng....

Nhưng thỉnh thoảng vào mỗi đêm khuya, khi chỉ còn một mình, ở một vị trí nào đó nơi ngực vẫn sẽ khiến cô khe khẽ nhói đau....

*

Chớp mắt, thời gian hai tháng trôi qua rất nhanh. Vãn Tình đã được xuất viện.

Mà tin tức Bạch Thiên Thiên và Thi Nam Sênh sắp kết hôn, dường như đã lan rộng khắp nơi, Thiên Tình không muốn để ý cũng khó.

Còn có năm ngày....

Còn có năm ngày, người đàn ông đó, ngay cả tư cách thương nhớ vụng trộm cô cũng không có....

"Hừ! Một đứa con gái nhà lành, lại chẳng sánh bằng một chiếc xe buýt công cộng!" Lúc ăn cơm tối, hiếm hoi lắm một nhà ba người mới cùng ngồi dùng bữa cơm chung, thế nhưng Cảnh Kiến Quốc không nhịn được lại bắt đầu hờn trách bóng gió.

Thiên Tình sửng sốt. Ngay sau đó liền đoán ra, có lẽ cha đã đọc được bài báo sáng nay.

Càng gần tới hôn lễ của họ, giới báo chí càng đăng sôi nổi hơn.

Thiên Tình lo sợ Vãn Tình biết được sự thực, vội vàng chuyển mắt cho Cảnh Kiến Quốc, "Cha, ăn cơm trước đi đã, thức ăn nguội rồi. Đây đều là mấy món ruột của chị không đó."

Cô gắp miếng thịt kho tàu bỏ vào chén của cha, nhưng lòng dạ Cảnh Kiến Quốc giờ phút này đang nghẹn một bụng hỏa, làm gì chịu nể mặt con gái?

"Ăn, ăn, ăn, ăn cái gì nữa mà ăn? Làm sao còn tâm tình để nuốt trôi nữa!" Cảnh Kiến Quốc dằn mạnh đôi đũa xuống bàn, hai chị em cô hiển nhiên đã sớm quen với tính khí nỏng nảy này của ông, nên cũng không tỏ ra sợ hãi gì.

Nhưng Thiên Tình lại cảm thấy vô cùng bất an, nếu lỡ như chị biết được chuyện giữa mình và Thi Nam Sênh....

Không đợi cô lo lắng lâu, Cảnh Kiến Quốc đã lên tiếng đay nghiến cô, "Thiên Tình, sao mày còn có thể bình tĩnh như vậy được hả? Mày không nghĩ tới việc đi giành cậu ta về sao?"

"Cha!"

Giành?

Cô lấy quyền gì mà giành với người ta?

Người đàn ông đó cho tới bây giờ cũng không thuộc về cô! Cô có tư cách gì để giành đây?

"Con vịt đã bỏ vào nồi đun sôi còn để cho nó bay, uổng công mày còn bỏ tâm tư bận rộn chăm bẵm nó. Ôi trời ơi, tao chỉ nghĩ mãi không hiểu, lúc bị thằng đó đuổi ra khỏi cửa, sao mày không mang ‘Thiên Sứ Chi Dực’ theo luôn chứ? Nếu mang theo thì bây giờ giờ chúng ta đã không cần phải lo nữa rồi!"

"Cha, nó không phải đồ thuộc về con...." Cô không thể nhận, cũng không muốn nhận....

Thiên Tình, bất đắc dĩ lặp lại một lần nữa.

"Cha, Thiên Tình, rốt cuộc hai người đang nói gì vậy? Cái gì đuổi ra khỏi cửa, cái gì ‘Thiên Sứ Chi Dực’?" Vãn Tình đã phát hiện ra điểm bất thường, buông chén xuống ngạc nhiên hỏi.

Trái tim Thiên Tình như bị ai siết lại, chiếc đũa cầm trong tay cũng hơi hơi run lên.

Nếu như Vãn Tình biết tất cả mọi chuyện, nhất định chị ấy sẽ rất rất thất vọng về mình....

Há miệng đang tính lên tiếng giải thích, nhưng bỗng cảm thấy ngực xông lên một trận ợ chua, khiến cô không thể nào kiềm nén được.

Chưa kịp nói gì lập khắc buông chén đũa xuống chạy vào toilet, nằm sấp trên bồn rửa mặt nôn thốc nôn tháo.

Tình trạng này thường xuyên xuất hiện không biết đã là lần thứ mấy trong tháng này rồi....

Dạ dày có vấn đề sao?

"Thiên Tình, em không sao chứ?" Vãn Tình cũng vội vàng đi vào xem, bưng ly nước đưa cho cô với vẻ mặt lo lắng.

Thiên Tình cố ép mùi vị khó chịu kia xuống, đón lấy ly nước súc miệng xong mới có chút sức lực khoát tay, "Chị, em không sao. Có lẽ do đã ăn trúng đồ gì thôi, ngày mai em đi làm kiểm tra dạ dày xem sao."

"Ăn trúng đồ bậy?" Cảnh Kiến Quốc cũng theo tới, "Cha và chị mày vẫn ăn chung đấy, nhưng có hề gì đâu!"

Nói đến đây, Cảnh Kiến Quốc bỗng dưng khựng lại, không biết ông nghĩ đến cái gì mà hai mắt đột nhiên sáng lên.

"Thiên Tình, chẵng lẽ con đã mang thai rồi sao?"

"Cái gì?" Người lớn tiếng thốt lên là Vãn Tình.

Mà Thiên Tình....Lại bởi vì câu suy đoán này của cha mà cả người như bị mộng du đứng ở đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...