Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi! – Chương 24

Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiên Tình bắt đầu sợ run lên lập cập, gần như là khẩn cầu nhìn Thi Nam Sênh, nước mắt chảy giàn giụa, "Anh đừng vậy....Tôi không muốn!"

Cô chẳng làm gì có lỗi cả, cô không nên bị anh đối xử như vậy! Không nên bị anh nhục nhã như vậy!

"Đã không kịp nữa rồi!" Ánh mắt Thi Nam Sênh lúc này như muốn nuốt chửng Thiên Tình.

Cánh tay với qua liền bắt được Thiên Tình, lập tức nhốt gọn vòng eo thon của cô, kế tiếp thuận tay ấn luôn cô lên thành ghế hung hăng hôn tới tấp.

Anh hôn nghấu nghiến như muốn hòa tan cô vào trong cơ thể mình. Thiên Tình cảm thấy không thể chịu nổi khi lưỡi anh ngang ngược xâm nhập vào khoang miệng của mình, không ngừng khuấy đảo như muốn rút đi hơi thở của cô.

Anh như con sói bị chọc giận nổi lên cơn thú tính.

Thiên Tình dùng sức đẩy anh ra nhưng đẩy mãi cũng không đẩy được, ngược lại còn bị anh xé toạt chiếc áo trên người.

"A Sênh....Thiên Tình.... Các người...." Âm thanh phát ra run rẩy như không thể tin vang lên từ phía sau, còn mang theo sự chua xót và tổn thương.

Âm thanh này....

Chính là Bạch Thiên Thiên!

Thi Nam Sênh bị tiếng gọi thoảng thốt đó của cô phút chốc tỉnh táo lại, nhìn người trong ngực nước mắt chảy hai hàng, hoảng loạn ôm chặt lấy mình, cô đề phòng anh như đề phòng loài sói dữ, toàn thân Thi Nam Sênh bỗng cứng đờ.

Trên mặt anh phủ một lớp sương lạnh rất khủng hoảng. Thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi, mình đã cưỡng bức cô gái đáng chết này ở đây!

"A Sênh.....Anh bởi vì biết em sắp đến, cho nên cố ý diễn trò thôi có đúng không?" Nhưng trò diễn xuất này, có phải đã quá mức chân thật hay không....

Sự thật rành rành ra trước mắt, cô muốn an ủi mình, điều ấy thật khó khăn đến dường nào....

Đầu ngón tay Bạch Thiên Thiên run rẩy tái nhợt từ từ gỡ kính mát xuống, để lộ ra hốc mắt ửng hồng.

Thi Nam Sênh máy móc xoay người lại, trông thấy hốc mắt đỏ lên của Bạch Thiên Thiên, ánh mắt thoáng tối đi.

Cô ấy…Sao lại ở đây?

Thiên Tình nhân cơ hội này lau đi nước mắt, lặng lẽ sửa sang lại quần áo, đẩy cánh cửa xe bên kia ra muốn bước xuống.

Giờ khắc này, cô chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức....

Để trốn chạy người đàn ông đang hóa thân thành ác ma kia....

"Cảnh Thiên Tình, em dám đi thử xem!" Thi Nam Sênh cao giọng rít lên làm Thiên Tình giật bắn người, đồng thời cũng làm cho Bạch Thiên Thiên chết dí tại chỗ.

Thái độ ngang ngược đó, rõ ràng chính là....Muốn độc chiếm giữ lấy cho riêng mình....

Thiên Tình sững sờ đứng im một chỗ, nhưng vẫn giác nhìn anh chằm chằm. Cô sợ anh sẽ biến thành dã thú như mới vừa rồi tấn công về phía mình!

Thi Nam Sênh xoay người tính đi qua bắt Thiên Tình lại, nhưng Bạch Thiên Thiên đã vội vàng ôm chằm lấy anh từ phí sau, "A Sênh, đừng đi.... Cầu xin anh, đừng đi có được không?"

"Thiên Thiên, bỏ tay ra!"

Thi Nam Sênh cũng không biết giờ phút này trong lòng mình rốt cuộc muốn gì nữa, anh dứt khoát gỡ bàn tay Bạch Thiên Thiên ra, sải bước đi nhanh sang hướng Thiên Tình đứng.

Thiên Tình cả kinh lui về phía sau một bước.

=== ===

"Ý! Đó không phải là Bạch Thiên Thiên sao?" Giữa đám đông có người đột nhiên thốt lên với vẻ sợ hãi.

"Trời ạ! Đúng là cô ấy! Đúng cô ấy thật rồi!"

"May mắn thật nha! Không ngờ chúng ta được nhìn thấy người thật ngoài đời!"

"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau tới xin chữ ký đi!"

Từng tiếng xôn xao lẫn tiếng vui mừng reo hò, nhanh chóng náo loạn cả một khu.

Trong nháy mắt, mọi người chung quanh đều đổ xô chạy bổ về hướng Bạch Thiên Thiên.

Bạch Thiên Thiên cũng bất ngờ, đến khi sực tỉnh thì đã không còn đường để chạy nữa, bị đám người nháo nhào vậy quanh ở chính giữa.

"A Sênh! A Sênh!" Cô gọi to tên anh nhờ giúp đỡ. Mắt thấy người người vây quanh mỗi lúc càng nhiều, còn luồn lách chen lấn, như vậy rất có khả năng sẽ gây bất lợi cho cô.

"Đáng chết!" Thi Nam Sênh rít lên một câu, mở cửa xe hầm hầm ra lệnh cho Thiên Tình, "Đi vào trước!"

Còn ở bên ngoài sẽ chỉ càng không an toàn.

Thiên Tình thấy Bạch Thiên Thiên bị đoàn người vây chen trong tình huống nguy hiểm, không dám chậm trễ liền ngồi vào trong xe. Thi Nam Sênh cất bước đi qua, ra sức vạch ra đám người đang chen chúc lẻn vào bên trong vững vàng ôm lấy Bạch Thiên Thiên.

Tim Thiên Tình đập loạn nhịp nhìn hình ảnh cả hai ôm chặt nhau không rời qua lớp cửa kính.

Bạch Thiên Thiên dựa dẫm tựa hẳn mặt mình lên vòm ngực của anh, còn anh thì vòng cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cô ấy, giống như một vị sứ giả đang bảo hộ giai nhân, ngăn chặn loại bỏ những gì có thể gây hại cho cô ấy.

Thay cô ấy hứng chịu tất cả mưa sa bão táp....

Hình ảnh đó....Thật là đẹp....

Đẹp tới nỗi, cả Thiên Tình cũng không kiềm lòng được muốn cất lời khen ngợi bọn họ....

Hình ảnh hoàn hảo như vậy, nào có chỗ để cô chen vào?

Lòng Thiên Tình đau đớn khôn nguôi, một giọt nước mắt đã trào ra khỏi khóe mắt. Cô vội vàng nhanh chóng lau đi, cửa xe lúc này bị mở bật ra.

Cùng với từng hồi la hét chói tai và ánh đèn flash liên tục lóe sáng, Thi Nam Sênh che chở cho Bạch Thiên Thiên bước lên ngồi ở ghế kế tay lái.

Sau đó cửa bị đóng sập lại, ngăn cách âm thanh tạp nham ở bên ngoài.

*

Thi Nam Sênh lái xe với tốc độ cực nhanh, suốt đoạn đường không ai nói với ai câu nào. Trong lòng ba người đều có trăm mối tơ vò, ai cũng chìm vào suy nghĩ riêng.

"Trời ơi! A Sênh, bọn họ đuổi theo chúng ta kìa!" Bạch Thiên Thiên nhạy cảm phát hiện ra ở phía sau lưng có một số fans hâm mộ bám theo, hơn nữa còn có cả đám chó săn.

Chết tiệt thật!

Thi Nam Sênh liếc mắt nhìn vào kính chiếu hậu, nhìn xong chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

"Cứ truy đuổi như vậy thật quá nguy hiểm! Bọn họ điên hết rồi, tiếp tục như vậy nữa rất dễ gây tai nạn giao thông." Đối với sự nhiệt tình của fans hâm mộ, trong lòng Bạch Thiên Thiên cũng có chút e dè.

Thiên Tình liếc nhìn sau lưng, lại nhìn quanh bốn phía, trong bụng đã có chủ ý, "Thi tiên sinh, phía trước có một nhà vệ sinh công cộng, anh cho xe dừng lại ở đó đi."

Thi Nam Sênh chỉ thoáng liếc qua cô từ lớp kính chiếu hậu.

Thiên Tình nói với Bạch Thiên Thiên: "Cô Bạch, nếu cô tin tưởng tôi thì một lát hãy xuống xe chung với tôi, tôi có cách giúp cô thoát khỏi bọn họ."

Bạch Thiên Thiên suy nghĩ một chút, không hỏi gì nhiều liền gật đầu đồng ý.

Thi Nam Sênh tăng tốc rồi cho xe dừng ở ven đường.

Thiên Tình cùng Bạch Thiên Thiên nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh công cộng đóng cửa lại trước khi biển người ùn ùn kéo tới.

"Mau đi, cô Bạch, mau cởi quần áo trên người cô ra đi!" Thiên Tình vừa xổ tóc vừa nói với cô.

"Hả?" Bạch Thiên Thiên không hiểu.

Thiên Tình rất nhanh cởi quần áo trên người mình xuống, "Một lát nữa tôi sẽ giả làm cô, dụ cái đám người kia đi trước. Khi tôi đi rồi cô và Thi tiên sinh hãy cùng nhau rời khỏi đi!"

Nhận ra được ý định này của Thiên Tình, Bạch Thiên Thiên lập tức làm theo lời cô. Vội vàng cởi chiếc váy Chanel trên người xuống đưa cho Thiên Tình.

Thiên Tình nhanh chóng mặc vào, sau đó còn đội chiếc nón cùng kính mát của Bạch Thiên Thiên lên, như vậy đã có thể dùng giả tráo thật rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96: Bắt đầu cuộc sống mới
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Giám Đốc Xin Tha Tôi!
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...