Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi – Chương 25

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: TiêuKhang

"Vậy tôi đi ra ngoài trước." Nghe tiếng ồn ào như ong vỡ tổ ngoài cửa, Thiên Tình sửa sang lại quần áo trên người mình lần nữa.

Cô không muốn ở lại trên chiếc xe đó thêm một giây phút nào nữa. Nơi đó, vốn là không gian thuộc về hai người họ, chứ không phải của cô!

Bạch Thiên Thiên mặc vào quần áo của Thiên Tình, nhìn cô bằng ánh mắt cảm kích."Thiên Tình, cám ơn cô."

Thiên Tình lắc đầu, "Không cần."

Dứt lời, Thiên Tình đẩy cửa nhà vệ sinh, cúi đầu thấp bước ra ngoài.

"Kìa....Ra kìa, ra kìa!"

"Mau mau! Mau đi lại đó!"

Thiên Tình sợ bọn họ nhận ra, kéo vành nón xuống thấp hơn một chút, lấy tay còn lại che hơn nửa gương mặt.

Đèn flash điên cuồng lóe lên, Thiên Tình bước nhanh đi về phía trước giữa đám người đông nghịt.

Có người kích động chen lấn xô đẩy còn cào cấu lên người cô, quần áo cũng bắt đầu xướt rách, móng tay của bọn họ quét vài đường làm rách cả da cô.

"Cô Bạch, xin hỏi người ban nãy bảo hộ cô dường như là giám đốc của Thi thị, có phải cũng là bạn trai mới của cô hay không?" Có ký giả chạy tới đặt câu hỏi.

Mức độ nổi tiếng của Bạch Thiên Thiên khó có thể tưởng tượng được.

"Nhìn dáng vẻ của ông ấy, dường như vẫn còn tình cảm với cô thì phải? Hai người đã tính đến ngày cưới chưa? Lần này cô trở về có phải vì Thi tiên sinh hay không? Cô đã chia tay với nhà sản xuất Hollywood lần trước rồi sao?"

Lòng Thiên Tình bồi hồi chua xót.

Đối phương lại tiếp tục hỏi: "Nhưng lần trước Thi tiên sinh đã công khai mua sợi ‘Thiên Sứ Chi Dực’ tặng cho vị hôn thê của ông ấy. Vậy cho hỏi, có phải Thi tổng đã chia tay với vị hôn thê kia của ông ấy rồi chăng? Và cô Bạch đây chính là người thứ ba có đúng không?"

Vấn đề càng hỏi càng nghiêm trọng.

Từ đầu tới cuối Thiên Tình vẫn chỉ vùi đầu bước đi. Trong đoạn tình cảm này, vốn không có kẻ thứ ba. Nếu thật sự có đi nữa, thì kẻ thứ ba đó, chính là cô chứ không phải Bạch Thiên Thiên....

Quần áo cứ tiếp tục bị kéo rách ngược rách xuôi, mọi người chen nhau xô đẩy làm cô suýt chút đã ngã nhào xuống đất.

Quay đầu lại xuyên qua đám người đang chen chúc, đã không còn nhìn thấy Thi Nam Sênh và Bạch Thiên Thiên....

Có lẽ lúc này cả hai đã đi rồi cũng nên!

*

Trong lúc chờ đợi hai người đi ra, không hiểu sao trong lòng Thi Nam Sênh cảm thấy có chút bất an.

Vứt điếu thuốc trên tay, anh khóa cửa xe lại rồi đi về hướng nhà vệ sinh. Khi gần tới thì thấy một bóng người ngó trước ngó sau nhô ra từ sau cánh cửa.

Mặc dù đã thay đổi quần áo, nhưng vừa nhìn Thi Nam Sênh đã nhận ra là ai.

"Sao lại đổi quần áo? Thiên Tình đâu?"

Còn nữa, đám người khi nãy còn hùng hổ kéo tới, tại sao bây giờ một cái bóng cũng không thấy?

"Thiên Tình đi trước rồi." Bạch Thiên Thiên thấy không còn ai nữa mới thẳng người ung dung bước ra.

"Cô ấy đi bằng cách nào?" Thi Nam Sênh nhìn chòng chọc Bạch Thiên Thiên, cảm thấy sự việc không có đơn giản như vậy.

Bạch Thiên Thiên thản nhiên nhìn anh, "Cô ấy nói, không muốn quấy rầy hai chúng ta, cho nên muốn đi trước."

"Tại sao các người phải đổi quần áo?"

Bạch Thiên Thiên cố tình giấu nhẹm lòng tốt của Thiên Tình, chỉ nói: "Quần áo của em quá phô trương, cho nên mới đổi với cô ấy. Như vậy sẽ không thu hút sự chú ý của người khác, không phải sao?"

Thi Nam Sênh đột nhiên phát hiện có gì đó bất thường, lồng ngực cũng căng thẳng theo, tầm mắt bức bách Bạch Thiên Thiên, "Cô bảo cô ấy giả làm cô, để dẫn dụ đám người kia rời đi?"

Bạch Thiên Thiên bị dáng vẻ này của anh dọa sợ, lắc đầu lập tức, “Em không có!"

"Cô thừa biết đám người đó điên rồ tới mức nào, Thiên Tình ốm yếu như vậy, lỡ bị bọn họ tấn công sẽ có hậu quả gì, cô có biết không hả?" Thi Nam Sênh cảm thấy sốt ruột, chỉ cần nghĩ tới giờ phút này Thiên Tình đang rơi vào cảnh ngộ nguy hiểm, khiến anh đứng ngồi không yên.

Anh lo lắng dáo dác nhìn quanh bốn phía, nhưng nào thấy được bóng dáng của cô?

Có lẽ cô đi quanh quẩn đâu đó. Hơn nữa, nhất định đã chạy vào hẻm nhỏ nào đó ở chung quanh đây!

Thi Nam Sênh cất bước toan đi tìm cô, lại bị Bạch Thiên Thiên từ sau ôm lại, "A Sênh, đừng bỏ lại em....Em sợ lắm...."

"Thiên Thiên, cô không thể ích kỷ như vậy được!"

Bản thân cô là người từng lăn lộn ở làng giải trí lâu như vậy mà còn phải sợ đám fans hâm mộ ấm đầu chết tiệt kia, vậy tiểu yêu tinh sẽ càng sợ tới cỡ nào!

Nghĩ vậy, lòng dạ Thi Nam Sênh càng nóng như đốt.

Bạch Thiên Thiên vẫn ôm chặt anh không buông, "Không, không phải em yêu cầu....Mà chính Thiên Tình muốn làm như vậy.... A Sênh, nếu bây giờ chúng ta còn không mau đi về, không phải sẽ phụ tấm lòng và công sức của Thiên Tình hay sao?"

Thi Nam Sênh bỗng chốc trầm ngâm.

Dẫn theo một ngôi sao nổi tiếng như Bạch Thiên Thiên đúng là đi đâu cũng không an toàn, mà còn ồn ào phiền phức.

Đến lúc đó, e là sẽ gây chú ý cho nhiều người hơn, làm vậy chỉ càng thêm rắc rối!

Anh mở bàn tay cô ra giao chìa khóa xe cho cô, "Cô tự lái xe về trước đi."

Bạch Thiên Thiên cụp mắt nhìn chùm chìa khóa trong tay.

A Sênh của cô, thật sự đã không thuộc về cô nữa....

Vì cô gái kia, anh có thể không chút do dự bỏ mặc cô....

Trước đây anh tuyệt đối không phải như vậy!

Có phải nếu như mình sớm quay lại, như vậy anh sẽ không gặp gỡ Cảnh Thiên Tình? Càng sẽ không động lòng với cô ta hay không?

“Em không biết lái xe." Bạch Thiên Thiên không nhận xâu chìa khóa. Thực ra, khi còn ở nước ngoài cô đã thi đậu bằng lái.

"Bỏ đi, anh đi tìm Thiên Tình đi, đừng để cô ấy bị thương." Cô đẩy tay anh về, miễn cường nặn ra nụ cười, “Em sẽ ngồi xe buýt, hoặc đón taxi cũng được. Lỡ có người phát hiện ra em cũng không sao, dù sao chuyện này ở làng giải trí em đã quen rồi, cũng không phải lần đầu tiên xảy ra chuyện như vậy."

Cô dứt lời, thê lương cười một tiếng, không đợi Thi Nam Sênh nói gì liền xoay người bước đi.

Nhưng trong lòng thì âm thầm đếm....

"Một."

"Hai."

"Ba."

Quả nhiên....

Thi Nam Sênh đã mở cửa xe ra, đi về hướng xe đang đỗ, "Lên xe!"

Bạch Thiên Thiên liền nở nụ cười tươi rói.

Mình biết ngay mà, A Sênh nhất định sẽ không nhẫn tâm nhìn mình xảy ra chuyện.

*

Suốt dọc đường, Thi Nam Sênh lái xe với tốc độ cực nhanh. Không hiểu sao anh cứ cảm thấy lòng dạ bồn chồn không yên, móc điện thoại ra gọi vào số của Thiên Tình, nhưng đầu bên kia không có ai nghe máy.

Cô gái này, rốt cuộc bị làm sao thế?

Tại sao cứ thích phô trương đi làm bia chắn? Đúng là không có đầu óc mà!

Một lát tìm được cô về rồi, anh cần phải dạy dỗ lại cô một trận mới được. Nhưng cô gái đáng chết kia rốt cuộc hiện đang ở đâu?

"A Sênh, anh đừng lo lắng. Thiên Tình nhất định sẽ không sao đâu. Nếu bọn người đó phát hiện không phải em, sẽ không làm khó dễ cô ấy."

Thật sao? Anh rất hoài nghi.

Điện thoại vẫn không có ai nghe, anh cáu kỉnh vứt điện thoại qua một bên. Bạch Thiên Thiên bị anh làm cho hoảng hốt giật mình, trong lòng càng thêm ai oán đau thương.

Nếu như bây giờ người trên xe không phải là mình, anh ấy có vì mình mà lo lắng và sốt ruột giống như Thiên Tình không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158: Yêu thương không nói nên lời
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 161: Cưỡng hôn
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164: Bắc cóc
Chương 165
Chương 165: Ghen
Chương 166
Chương 166: Giữ cô lại…
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: Dẫn bạn gái về nhà
Chương 174
Chương 174: Ý nghĩa của tình yêu
Chương 175
Chương 175: Ngang ngược hôn – Màn cầu hôn lãng mạn
Chương 176
Chương 176: Suýt bị cưỡng bức
Chương 177
Chương 177: Ngủ cùng mẹ một đêm
Chương 178
Chương 179
Chương 179: Nghe theo con tim...
Chương 180
Chương 180: Chiến đấu hăng hái đến bình minh
Chương 181
Chương 182
Chương 182: Yêu tôi khó khăn đến vậy sao…
Chương 183
Chương 183: Chuẩn bị cho lễ cưới
Chương 184
Chương 184: Quyết định về đứa bé
Chương 185
Chương 185: Hôn lễ
Chương 186
Chương 186: Biết sự thật về đứa bé
Chương 187
Chương 187: Gặp lại sau kết thúc
Chương 188
Chương 188: Gặp nhau chỉ xem như người xa lạ…
Chương 189
Chương 189: Muốn biết sự thật
Chương 190
Chương 190: Nụ hôn sau nửa năm xa cách...
Chương 191
Chương 192
Chương 192: Chúng ta kết hôn đi
Chương 193
Chương 194
Chương 194: Muốn một đứa con
Chương 195
Chương 195: Nụ hôn trừng phạt…
Chương 196

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...