Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi – Chương 195

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Anh đó! Là anh bắt nạt em chứ ai!" Vãn Tình khịt khịt mũi, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà bộc phát. Hốc mắt ửng đỏ uất ức nhìn anh trừng trừng.

"Anh? Anh đã làm gì?" Lục Yến Tùng không thể nào hiểu nổi. Nhưng biết được cô không bị ai khác ức hiếp, trong lòng thấy nhẹ nhỏm hơn nhiều.

"Không phải giờ này anh đang ở Mỹ sao, sao lại về cùng cô ấy? Hơn nữa... Hai người còn thân mật vậy nữa..." Nếu anh đã hỏi, vậy cô cũng dứt khoát nói ra hết mọi chuyện. Cô thật sự rất…rất để ý chuyện này!

Cô ấy? Lúc đầu Lục Yến Tùng vẫn không hiểu. Sau đó ngẫm nghĩ lại mới chợt hiểu ra, "Ý em nói là Băng Băng?"

Cô không biết cô gái kia tên là gì…

"Em thấy rồi hả?" Lục Yến Tùng hỏi.

"Phải..." Vãn Tình gật đầu, hốc mắt lại đỏ lên.

Nhìn khuôn mặt đỏ lựng ngượng ngùng kia, Lục Yến Tùng thấy tâm trạng bỗng chốc thoải mái phấn chấn hẳn lên. Trực tiếp bế cô đi đến ghê sofa, đặt cô ngồi lên đùi mình.

Anh nhìn cô cười cười, ngón tay không ngần ngại vuốt ve khuôn mặt xinh xinh, "Em đang ghen sao?"

Cảm giác 'bị' ghen không ngờ lại tuyệt đến vậy! Trước đây cũng hẹn hò không ít với mấy cô nàng hay ghen tuông, lúc đó anh chỉ thấy phiền toái chứ chẳng có chút thú vị nào. Sau này khi quen với cô, chung đụng hành hạ cô hết lần này đến lần khác cũng chỉ mong cô nổi ghen một lần, biểu hiện quan tâm đến anh một chút. Thế nhưng kết quả lần nào cũng đều khiến anh thất vọng. Bây giờ rốt cuộc anh cũng đợi được kết quả mà mình hằng mong muốn rồi.

Vãn Tình khẽ cắn môi, bắt lấy ngón tay không an phận của anh. Nhìn thẳng vào anh, "Anh là chồng em, lại thân mật dựa dẫm với cô gái khác như thế, chẳng lẽ em không nên nổi ghen sao? Hơn nữa, tại ao anh về sớm mà không nói cho em biết trước, lại..."

“Em vừa nói gì?" Lục Yến Tùng bỗng nhiên ngắt lời cô, hai mắt nhìn thẳng vào cô. Trong đáy mắt thâm sâu chan chứa tình cảm sâu đậm.

Thấy vậy trái tim Vãn Tình chợt nảy lên, lúng ta lúng túng mở miệng: "Vì sao anh về sớm mà không nói cho em biết trước..."

"Không phải câu này." Giọng anh đã khàn đi, có vẻ như đang dỗ dành: "Câu trước đó....."

"Em... không nên nổi ghen sao?"

"Không, câu đầu tiên." Bàn tay anh chậm rãi vuốt ve eo cô.

Nhiệt độ nóng bỏng khiến Vãn Tình thấy hơi khó thở. Vừa thở hổn hển vừa trả lời: "Anh... là chồng em..."

Đúng, chính là câu này!

"Lặp lại lần nữa." Anh nhìn cô thật sâu, kéo đầu cô xuống khẽ hôn lên môi cô.

Vãn Tình bị anh tấn công bất ngờ khiến tim đập hỗn loạn, tức giận đẩy ngực anh ra, "Anh lại lảng sang chuyện khác rồi!"

"Cô nàng ngốc!" Lục Yến Tùng nắm lấy tay cô đặt lên môi khẽ ngắn một cái.

Hành động khêu gợi này khiến Vãn Tình thiếu chút đã hụt hơi, toàn thân như bị rút hết hơi sức.

"Anh và cô ta không có gì cả, chỉ là hợp tác làm ăn với nhà bên đấy thôi, cha cô ấy giao hợp đồng cho cô ấy làm, cho nên bọn anh mới gặp nhau bàn chuyện làm ăn." Anh ôm cô giải thích. Không biết vì sao, có lẽ là vì chữ 'chồng' cô vừa mới nói mà tâm tình anh bỗng thấy sảng khoái vô cùng.

Thì ra là thế... Anh chỉ giải thích đơn giản, nhưng đủ để Vãn Tình hoàn toàn tin tưởng.

Lục Yến Tùng liếc cô một cái, "Nếu em không thích anh qua lại với cô ta, anh có thể....."

"Không cần đâu. Em không muốn can thiệp vào chuyện công việc của anh." Vãn Tình lập tức lắc đầu, lại giương mắt nhìn anh, "Thật ra chỉ cần giải thích rõ ràng là được rồi. Vậy giờ em giúp anh đi chuẩn bị nước tắm nhé." Cô nói xong muốn ngồi dậy.

Lục Yến Tùng lại kéo cô về ôm vào lòng lần nữa, "Đừng vội, để anh ôm em cái đã."

Cả trái tim Vãn Tình mềm ra bởi hành động của anh. Nghĩ đến anh vừa xuống máy bay đã đi xã giao, chắc hẳn là đang rất mệt. Còn người làm vợ như cô đây, chẳng những không an ủi anh, mà vừa về đến nhà đã không biết đúng sai đi ghen tuông bậy bạ. Trong lòng cô vừa thương vừa áy náy.

"Có phải mệt lắm không? Có muốn em mát xa giúp anh không?"

"Ừm, mệt chết luôn ấy." Anh thở dài. Đầu đặt trên vai cô, môi hôn nhẹ vào cổ cô, "Nếu như tối nay anh không ép hỏi, có phải em định sẽ không bao giờ nói ra không?"

"Em không biết mình có thể nhịn đến khi nào nữa." Vãn Tình nói thẳng.

Lục Yến Tùng há miệng hung hăn cắn vào cổ cô một phát, coi như trừng phạt cho sự không thành thật của cô.

"Ối..." Cô há miệng rít lên. Bàn tay nhỏ bé bám lên cổ anh. Cô ngồi thẳng người dậy, nhìn chằm chằm vào mắt anh nói: "Trước kia anh có nhiều bạn gái như vậy, một tuần đổi một cô, hiện giờ bên cạnh anh nhất định cũng không thiếu những bóng hồng xinh đẹp. Ở cùng anh, cho dù đã kết hôn đi nữa, nhưng lúc nào em cũng cảm thấy thiếu cảm giác an toàn. Lúc đầu chúng ta kết hôn có lẽ anh chỉ xúc động nhất thời, biết đâu chừng một ngày nào đó anh sẽ thấy chán em, sau đó chúng ta...." Nói đến đây, Vãn Tình khựng lại không nói nữa.

Hai chữ 'ly hôn' đó cô không thể nói ra khỏi miệng được.

"Em dám nói hai chữ kia thử xem!" Sắc mặt Lục Yến Tùng u ám rất đáng sợ, nghiến răng nghiến lợi hăm he cô.

Chóp mũi Vãn Tình cay cay. Thật ra cô cũng không dám nói, chỉ sợ khi nói ra hai chữ ấy rồi, sau này có một ngày nào đó nó thật sự ứng nghiệm. Nhưng sống cùng anh, lúc nào cô cũng luôn lo được lo mất. Sợ có một ngày, anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô.

Dường như Lục Yến Tùng rất tức giận với những lời vừa rồi của cô, anh nghiến răng nâng đầu cô lên, cúi xuống áp môi mình lên môi cô hôn ngấu nghiến.

Thay vì nói hôn, nên nói chỉ có cắn và m//ú//t sẽ đúng hơn. Tưởng chừng như muốn hút cả linh hồn cô, sau đó khắc sâu linh hồn của mình vào trong cơ thể mình.

"Uhm... Anh nhẹ một chút..." Vãn Tình thấy đau, uất ức giãy dụa.

Trái tim Lục Yến Tùng nhói lên, lập tức giảm nhẹ sức lực. Đôi mắt sáng rực như loài dã thú trong đêm nhìn cô chằm chằm, "Cảnh Vãn Tình, bây giờ em là vợ của anh! Cả đời này em đừng vọng tưởng có thể thoát khỏi anh... Không phải chỉ có mình em lo lắng vấn đề này, anh cũng không khác gì em!"

Hả? Vãn Tình khó hiểu nhìn anh.

"Cái đám bạn đồng nghiệp kia của em ngày nào cũng thúc giục mai mốt cho em đi xem mắt! Đáng giận chính là em còn chưa chịu nói cho bọn họ biết là em đã kết hôn rồi. Em hiện tại là hoa đã có chủ rồi đấy nhé?"

Ngày đó nghe thấy cuộc nói chuyện của cô và đồng nghiệp, bọn họ muốn mai mốt cho cô đi xem mắt, anh thật sự muốn nhảy vào bóp chết đối phương và bóp chết luôn cô.

"Em không biết nên nói thế nào, nói ra họ sẽ cho rằng em thiếu suy nghĩ. Hơn nữa nếu như biết đối tượng kết hôn chính là anh, em càng khó tưởng tượng hơn."

"Đối tượng kết hôn là anh khiến em mất mặt lắm sao hả? Anh mặc kệ! Ngày mai anh sẽ đưa em đi làm, để những người giới thiệu bạn trai cho em, hoặc mấy tên đang dòm ngó em biết khôn mà cút xa bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu!" Anh bá đạo yêu cầu.

Nhìn dáng vẻ này của anh, Vãn Tình bỗng nhiên bật cười. Rõ ràng là cô ghen, nhưng sao giờ đổi ngược lại anh đang truy tội cô vậy?

"Vậy cũng được, ngày mai em sẽ suy nghĩ thật kỹ về chuyện này." Cô ngoan ngoãn gật đầu.

"Suy nghĩ? Chuyện này còn phải suy nghĩ sao?" Anh muốn cho tất cả những gã đàn ông bên ngoài kia biết, đừng có mơ mộng đến người phụ nữ của anh nữa.

Vãn Tình gật đầu, "Được rồi, em biết rồi. Em cam đoan với anh, từ nay về sau sẽ không xuất hiện chuyện đi xem mắt nữa, như vậy được chưa?"

Nghe thấy lời cam đoan của cô, lúc này trong lòng Lục Yến Tùng mới thư thả hơn một chút. Đâu có ai biết những chuyện này đã nghẹn trong lòng anh rất lâu rồi, muốn bùng nổ từ lâu lắm rồi, nhưng vẫn luôn nhẫn nại tới bây giờ.

~~~~~~~

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158: Yêu thương không nói nên lời
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 161: Cưỡng hôn
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164: Bắc cóc
Chương 165
Chương 165: Ghen
Chương 166
Chương 166: Giữ cô lại…
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: Dẫn bạn gái về nhà
Chương 174
Chương 174: Ý nghĩa của tình yêu
Chương 175
Chương 175: Ngang ngược hôn – Màn cầu hôn lãng mạn
Chương 176
Chương 176: Suýt bị cưỡng bức
Chương 177
Chương 177: Ngủ cùng mẹ một đêm
Chương 178
Chương 179
Chương 179: Nghe theo con tim...
Chương 180
Chương 180: Chiến đấu hăng hái đến bình minh
Chương 181
Chương 182
Chương 182: Yêu tôi khó khăn đến vậy sao…
Chương 183
Chương 183: Chuẩn bị cho lễ cưới
Chương 184
Chương 184: Quyết định về đứa bé
Chương 185
Chương 185: Hôn lễ
Chương 186
Chương 186: Biết sự thật về đứa bé
Chương 187
Chương 187: Gặp lại sau kết thúc
Chương 188
Chương 188: Gặp nhau chỉ xem như người xa lạ…
Chương 189
Chương 189: Muốn biết sự thật
Chương 190
Chương 190: Nụ hôn sau nửa năm xa cách...
Chương 191
Chương 192
Chương 192: Chúng ta kết hôn đi
Chương 193
Chương 194
Chương 194: Muốn một đứa con
Chương 195
Chương 195
Chương 196

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi
Chương 195

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 195
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...