Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi – Chương 144

Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vãn Tình vừa bước ra khỏi phòng photocopy thì bị đồng nghiệp kéo lại, dặn dò cô: "Vãn Tình, cô đừng quên cuộc hẹn tối nay đấy nhé."

"Tôi biết rồi." Vãn Tình cười gật đầu đáp lại. Nói là hẹn hò chứ thật ra chỉ là đồng nghiệp có lòng muốn tạo điều kiện giúp cô có thêm bạn bè mà thôi. Bởi vì nghe nói cô vẫn còn độc thân, nên các đồng nghiệp đã yêu cầu giới thiệu bạn trai cho cô.

Cô vốn muốn để tùy duyên, nhưng thấy các đồng nghiệp quá nhiệt tình, cộng thêm nhận thấy mình cũng nên tìm một người đàng hoàng để hẹn hò yêu đương, vì vậy nên đã tùy ý mọi người sắp xếp.

... ... ...

Tối đến, mọi người đều hẹn nhau ở một câu lạc bộ KTV sang trọng. Thời điểm lúc mọi người đi đến đại sảnh thì thang máy cũng đúng lúc dừng lại ở tầng một.

"Ế, ế, đợi một chút!" Một đồng nghiệp vội chay như bay tới, suýt nữa đã không cản lại được cửa thang máy sắp đóng lại.

Sau khi nhìn thấy người trong thang máy, mặt cô ta lập tức đỏ lựng, ngượng ngùng nói: "Ngại quá, làm phiền anh đợi một chút, tôi còn vài người bạn đồng nghiệp nữa."

Nói xong, cô quay đầu, ngoắc tay với nhóm Vãn Tình đang đi tới, "Mọi người nhanh lên đi!"

"Mọi người xem bộ dạng cô ấy kìa, chắc chắn là đã nhìn thấy trai đẹp rồi!" Các đồng nghiệp lật tẩy cô gái.

Vãn Tình cũng cười theo, sánh vai cùng mọi người đi tới.

Sau khi nhìn thấy người trong thang máy, mắt người nào người nấy phát sáng như sao.

Oa! Quả nhiên rất trai đẹp!

Duy chỉ có...Vãn Tình là sắc mặt trắng bệch. Bàn tay vô thức siết lại tái nhợt không còn chút máu.

Lục Yến Tùng...Sao là anh ta?

Tại sao đi đâu cũng gặp anh ta?

....

Lục Yến Tùng cũng không ngờ sẽ gặp Vãn Tình ở chỗ này. Đôi mắt u ám thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Nhưng chỉ hai giây sau đó đã khôi phục lại vẻ bình thường. Là sự lạnh lùng vốn có...

"Cô à, cô có muốn đi lên không? Đừng làm mất thời gian của mọi người." Giọng nói vừa lạnh lùng vừa không kiên nhẫn từ trong thang máy vọng ra. Anh muốn lên câu lạc bộ tư nhân trên lầu tám, có hẹn mấy nhà chế tác bàn công việc, cũng sắp đến giờ rồi.

Bị anh ta thúc giục, lúc này Vãn Tình mới hoàn hồn, "Tôi không lên nữa. Mọi người lên trước đi!" Sự lạnh lùng trong mắt cô cũng không kém anh là bao, hơn nữa còn có khoảng cách xa lạ.

Giống như...người đàn ông trước mắt này đối với cô mà nói, chẳng qua chỉ là người qua đường mà thôi.

Nhưng... Lục Yến Tùng đã nhận ra được vẻ kinh ngạc và sự hốt hoảng của cô khi nãy. Lục Yến Tùng nhíu chặt đầu lông mày. Mắt lạnh liếc cô một cái, giơ tay lên muốn đóng cửa thang máy.

"Ơ, ơ, khoan đã, khoan đã..." Nút đóng cửa đã bị một bàn tay nhanh hơn giữ lại. Một gương mặt xa lạ quay đầu nịnh nọt nhìn anh nói, "Anh à, cô ấy cũng muốn lên, chúng tôi sẽ lên ngay đây. Vãn Tình, cô nhùng nhằng ở đó làm gì, mau vào đây!" Cô gái nọ dứt lời cũng kéo luôn Vãn Tình vào thang máy.

Vãn Tình còn chưa kịp nói gì thì cửa thang máy đã bị khép lại.

Đa phần là đồng nghiệp quen biết, mọi người bắt đầu huyên thuyên nói chuyện trên trời dưới đất.

Duy chỉ có...

Chỉ có Lục Yến Tùng và trợ lý đi theo bên cạnh anh ta, còn có Thiên Tình, ba người cứ luôn mím môi không nói một câu.

Giống như, bọn họ và đám chim sẻ kia là người của một thế giới khác vậy. Nhưng họ không hề nhìn nhau một lần nào, càng không có ý muốn chào hỏi đối phương.

... ... ...

"Vãn Tình, Vãn Tình!" Có người đẩy vai Vãn Tình một cái.

"Hả?" Vãn Tình giật mình nhìn người gọi mình. Người gọi cô chính là người giới thiệu bạn trai cho cô.

"Tôi gọi cô mấy tiếng rồi đó. Cô đang nghĩ gì vậy? Sao không trả lời tôi hả?"

"À, xin lỗi. Tại tôi đang nghĩ tới công việc ở công ty." Vãn Tình miễn cưỡng đáp lại.

"Tôi thấy, có lẽ Vãn Tình khẩn trương quá đó thôi. Dầu gì người ta cũng chưa yêu lần nào, đối với mấy chuyện đi xem mắt này đương nhiên phải khẩn trương rồi." Cô gái khác ôm vai Vãn Tình cười hì hì nói.

Không biết có phải ảo giác hay không, Vãn Tình đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong thang máy bỗng chốc lạnh âm xuống còn mấy độ.

Lục Yến Tùng nghe thấy rồi...Không biết anh ta có tới quấy rối không đây?

"Phải đó, tất nhiên là khẩn trương rồi. Vậy nên, lát nữa mọi người đừng chơi trò đánh bài chuồn với tôi đấy." Vãn Tình cười đáp lại các cô.

Phớt lờ coi như không thấy ánh mắt có thể đông chết người kia. Anh ta lấy tư cách gì để đến quấy rối, hơn nữa...có lẽ cũng không đến nỗi đó đâu. Anh ta đã có niềm vui mới, hơi đâu mà nhớ đến cô chứ?

"Cô yên tâm, anh chàng mà tôi giới thiệu chắc chắn rất ưu tú. Anh ta hiện đang làm việc cho nhà nước, lương một tháng hơn năm ngàn đó. Ba mẹ đều là giáo viên cả, gia đình rất nề nếp đàng hoàng."

"Không biết anh ta có vừa ý tôi không nữa." Vãn Tình than thở. So với điều kiện của đối phương thì điều kiện của cô chẳng có điểm nào nổi bật.

Khi còn ở cạnh Lục Yến Tùng, cô chưa bao giờ lo lắng đến vấn đề này. Bởi vì...Vấn đề đó, đối với họ mà nói, hết sức dư thừa...

"Cô yên tâm đi, cô xinh đẹp thế này, anh ta nhất định sẽ rất vừa ý. Đàn ông chọn bạn gái đâu có ai chọn gia thế bao giờ. Nói thẳng ra thì, điều đầu tiên đập vào mắt họ chính là tướng mạo, sau đó mới đến nhân phẩm và tính cách. Mà nói về nhân phẩm và tính cách, tôi đánh cược rằng anh ta nhất định sẽ thích người như cô!" Bà mai mối tự tin vỗ ngực.

Nghe cô ta đảm bảo như vậy, Vãn Tình mới có chút yên tâm.

Thang máy 'Tinh....' một tiếng rồi dừng lại ở lầu bảy.

"Đến rồi, đến rồi!" Mọi người vui sướng nối đuôi nhau đi ra.

Vãn Tình sớm đã bị không gian nhỏ hẹp trong thang máy cùng hơi thở đông chết người kia quấy nhiễu chỉ muốn nhanh chân bỏ của chạy lấy người.

Cho nên, cô là người đầu tiên sau khi cửa thang máy mở ra đã nhanh chân nhảy ra ngoài, bỏ đi một nước không quay đầu lại...

Từ đầu đến cuối, ngoại trừ lúc vô tình nhìn thấy Lục Yến Tùng ra, cô không hề ngó anh ta thêm lần nào nữa.

“Mọi người vào trước đi, tôi ghé cửa hàng mua chút đồ ăn vặt.” Lúc đi tới siêu thị bên ngoài khu KTV, Vãn Tình bảo mọi người đi trước còn mình thì cầm rổ mua hàng đi vào siêu thị tự chọn.

Khu vực KTV rất đông đúc. Bên trong siêu thị người tới người lui mua thức ăn cũng không ít.

Cô vừa chọn vài món có thể mọi người ai cũng thích ăn, vừa suy nghĩ xem coi chút nữa gặp mặt đối phương mình nên bắt chuyện chào hỏi như thế nào.

Bởi vì bệnh tình mà bấy lâu nay luôn ở bệnh viện còn nhiều hơn ở nhà, vì vậy nene cô cũng không có bạn bè gì. Rất lâu rồi không có tiếp xúc với người lạ, lần này ra ngoài đi làm cũng coi như sự rèn luyện dành cho bản thân. Bây giờ đi gặp mặt hẹn họ với người đàn ông xa lạ, còn trước sự chứng kiến của bao nhiêu người như vậy, cô quả thật cảm thấy rất ngại.

Vừa nghĩ ngợi, vừa giơ tay chọn lấy một chai bia trên giá hàng. Còn chưa kịp bỏ vào trong rổ, chai bia đã bị người khác đoạt đi, sau đó mạnh tay đặt nó về lại chỗ cũ.

"Ơ..." Vãn Tình tưởng là nhân viên phục vụ mất lịch sự nào đó, cau mày quay đầu lại đang tính lý luận với người nọ một phen. Nhưng cổ tay bất chợt bị nắm rất chặt. Ngay sau đó...

Người nọ không nói lời nào lôi kéo cô xềnh xệch đi ra ngoài. Vãn Tình lúc này mới hoàn hồn, đến khi thấy được bóng lưng quen thuộc cô mới hoảng hồn la lên, "Lục Yến Tùng! Anh buông tay mau!"

Anh ta dường như không nghe thấy tiếng la hét của cô, ngược lại bàn tay càng siết chặt tay cô hơn.

Cô bị lôi kéo một mạch ra thẳng đến cửa siêu thị.

"Này, cô ơi, đồ trên tay cô vẫn chưa tính tiền mà!" Nhân viên phục vụ đuổi theo chạy ra.

Vãn Tình vội buông tay bỏ lại mấy món đồ đã mua cho nhân viên. Sau đó bị Lục Yến Tùng kéo luôn ra hẳn phía ngoài.

Vãn Tình liều mạng giãy dụa, la toáng lên: "Lục Yến Tùng, anh có buông tay không? Nếu không buông ra tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158: Yêu thương không nói nên lời
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 161: Cưỡng hôn
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164: Bắc cóc
Chương 165
Chương 165: Ghen
Chương 166
Chương 166: Giữ cô lại…
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: Dẫn bạn gái về nhà
Chương 174
Chương 174: Ý nghĩa của tình yêu
Chương 175
Chương 175: Ngang ngược hôn – Màn cầu hôn lãng mạn
Chương 176
Chương 176: Suýt bị cưỡng bức
Chương 177
Chương 177: Ngủ cùng mẹ một đêm
Chương 178
Chương 179
Chương 179: Nghe theo con tim...
Chương 180
Chương 180: Chiến đấu hăng hái đến bình minh
Chương 181
Chương 182
Chương 182: Yêu tôi khó khăn đến vậy sao…
Chương 183
Chương 183: Chuẩn bị cho lễ cưới
Chương 184
Chương 184: Quyết định về đứa bé
Chương 185
Chương 185: Hôn lễ
Chương 186
Chương 186: Biết sự thật về đứa bé
Chương 187
Chương 187: Gặp lại sau kết thúc
Chương 188
Chương 188: Gặp nhau chỉ xem như người xa lạ…
Chương 189
Chương 189: Muốn biết sự thật
Chương 190
Chương 190: Nụ hôn sau nửa năm xa cách...
Chương 191
Chương 192
Chương 192: Chúng ta kết hôn đi
Chương 193
Chương 194
Chương 194: Muốn một đứa con
Chương 195
Chương 195: Nụ hôn trừng phạt…
Chương 196

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...