Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi – Chương 26
Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi
Hôm nay, mỗi nhân viên
trong tập đoàn Cố thị đang tất bật làm việc.
Vốn là gần kết thúc giai đoạn đầu tiên của dự án hợp tác với tập đoàn Trần thị,
vốn là thời gian làm báo cáo còn rất nhiều, ai ngờ tổng giám đốc lại bất thình
lình quy định mọi người phải hoàn thành xong mọi việc trong ngày chủ nhật.
Biết được tin này, trong tập đoàn từ trên xuống dưới, khắp nơi đều là tiếng oan
thán, nhưng nhìn thấy tổng giám đốc một ngày một đêm sáng đèn làm thêm, cho nên
cũng không có ai oán trách gì.
Nhưng Thư kí Quý đã đi đâu?
Tổng giám đốc không đề cập tới, nhân viên cũng không dám hỏi.
Đám cưới của ông chủ sắp đến, bây giờ gấp như vậy muốn làm xong hết mọi việc,
hẳn là muốn đi hưởng tuần trăng mật a.
Mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, cùng nhau cố gắng, rốt cuộc hết ngày, lại làm
thêm giờ, mọi việc đã được hoàn thành.
Bất quá mấy ngày này, tiểu trợ lí- Tạ Phương, luôn luôn đi theo tổng giám đốc
vào phòng làm việc. Chẳng lẽ Thư kí Quý vừa đi, cô ta lại lên tiếp nhận.
Lúc này, Mộ Bạch đang ngồi trước bàn làm việc, cúi đầu nhìn các bản báo cáo mà
các khâu đã đưa lên.
Tạ Phương đứng trước bàn làm việc, nhìn thấy bộ dáng tổng giám đốc ngày càng
gầy ốm đi, cô nhịn không được liền thổn thức, tổng giám đốc thật sự là mệnh
khổ!
“Tổng giám đốc, tôi đã giúp ngài liên lạc với bên sân bay rồi, cũng đã phát
thiệp mời cho khách quý, tất cả đều theo yêu cầu của ngài mà chuẩn bị ổn thoả.”
“Vất vả cho cô.”
“Không vất vả...”
Mộ Bạch ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng của Tạ Phương dường như có điều muốn nói,
liền hỏi:
“Có lời gì muốn nói sao?”
“Tôi muốn nói, tổng giám đốc, ngài nhất định phải đem chị Quý trở về, chị ấy
thật sự rất yêu ngài.”
“Cô...” Mộ Bạch muốn hỏi tạo sao cô lại biết việc này, nhưng lại nghĩ đến,
thiệp mời cũng là do Tạ Phương viết, cô làm sao có thể không biết được.
“Tôi biết, có lời cho dù tôi là nhân viên cũng phải nói, nhưng thật là, tôi đi
theo bên cạnh chị ấy hai năm, chị ấy yêu ngài, tôi đã sớm nhìn ra. Sáng sớm đến
công ty, chị ấy liền đích thân đi pha cà phê cho ngài, cũng không phải giả. Chị
ấy cố gắng trở thành một thư kí giỏi. Thật ra thì, với tư cách của chị ấy, ở
trong công ty làm giám đốc cũng đã dư dã rồi, nhưng chị nói, chị chỉ muốn làm
thư kí.” – Vừa nói xong, khoé mắt Tạ Phương đã ướt.
Mộ Bạch thở dai, những thứ đó sao mà anh không biết được, nhưng khi biết thì đã
quá muộn: “Lần này, tôi sẽ để cho cô ấy “thăng chức”.”
Ngày mồng sáu tháng mười đối với mọi người mà nói cũng chỉ là một ngày bình
thường, nhưng đối với một số người mà nói đó cũng là ngày không bình thường.
Tân Lương sáng sớm liền gõ cửa gọi Ly Ly, nói rằng: “Ly Ly, vé máy bay tôi đã
giúp cô chuẩn bị, mười một giờ trưa sẽ bay, địa điểm là Hawai, đi đến đó đối
với tâm tình của cô cũng có lợi.”
Mấy ngày nay Tân Lương cũng bận rộn, không có thời gian cùng Ly Ly nói chuyện,
mỗi ngày đều là đi sớm về trễ, lúc về thì Ly Ly cũng đã ngủ. Mặc dù cùng cô ở
chung trong một nhà, thế nhưng số lần gặp mặt cũng đếm trên đầu ngón tay.
Bi thương a, đây là thời cơ tốt để phát triển tình cảm, lại bị tên Mộ Bạch kia
phá huỷ! Thật tức a!
Đợi cả buổi, Ly Ly mới mở cửa phòng, thoạt nhìn rất bẩn thỉu, mặt mũi hốc hác,
tiều tuỵ... Chậc chậc, bộ dáng này của Ly Ly, sẽ không hù doạ người khác đi?
“Để tôi thay quần áo” - Ly Ly từ trước đến giờ luôn là một người nôn nóng, hơn
nữa từ sau khi đến nhà Tân Lương ở, cô cũng không mang theo quần áo, hiện tại
mặc áo ngủ, ngay cả quần áo, cũng là mua cả.
Vốn là cô muốn về nhà lấy, nhưng lại nghĩ có thể để lại dấu vết khiến cho Mộ
Bạch tìm thấy, khó tránh khỏi lại bị tổn thương, ý định về nhà cũng không còn
nữa.
Ngay từ lúc nhìn thấy Mộ Bạch đuổi theo Kiều Vi, cô liền quyết định, muốn rời
khỏi nơi này.
Mấy năm nay ngoại trừ làm việc, cô chi tiêu cũng không nhiều. Cha mẹ cô vẫn ở
nước ngoài, nhà cũng để lại cho cô, mấy năm trước cô cũng chỉ mua một cái xe.
Số tiền còn lại cũng đủ để cho cô chơi đùa cho đến khi vết thương lòng này lành
lại, nhưng không thể đảm bảo là cô có thể quên được Mộ Bạch... Mặc quần áo tử
tế, cô đi ra, đi đến tủ lạnh cầm hộp sữa, liền nói: “Tôi đi”
Hiện tại chín giờ rưỡi, đi taxi đến sân bay cũng chỉ mấy 45 phút, thời gian vẫn
còn rất dư dã.
Tân Lương nhíu mày: “Cô... cứ như vậy”
Ly Ly trên người chỉ có một cái ba lô, ngay cả hành lí cũng chưa có, người nào
không biết cũng tưởng cô đến sân bay để đón người.
“Nếu không thì như thế nào? Những thứ khác khi đến Hawai tôi sẽ mua, bye bye.”
“Này!” – Tân Lương vội vàng đuổi theo
“Chờ một chút, để tôi chở cô đi.”
“Anh...” Ly Ly không hiểu nhìn anh cầm lấy túi của mình, rồi đẩy cô lên xe:
“Anh không đi tham dự lễ cưới.”
Ly Ly cũng chỉ là bất ngờ hỏi, cái kia cả Đài Loan và Giới truyền thông đều
quan tâm đến đám cưới của Mộ Bạch. Mấy ngày nay cho dù là t//i vi hay báo cô cũng
không đụng đến, ngay cả Tân Lương cũng không cho cầm, thậm chí cũng không được
nhắc đến ba chữ Cố Mộ Bạch. Nhưng Tân Lương là người đại diện cho dự án cùng
hợp tác với tập đoàn Cố thị, cứ nhiên lại không tham dự hôn lễ của anh ta, đây
cũng quá kì lạ đi!
Tân Lương đảo mắt một hồi, sau đó liền cười:
“Cái tên kia đám cưới sao quan trọng bằng em được? Chờ tôi hết việc, liền bay
sang Hawai cùng em.”
Ly Ly liếc mắt nhìn anh một cái, cũng không tin mấy, lại lười nói chuyện với
anh. Cô chỉ nhìn ra ngoài cửa mà suy nghĩ, mấy ngày nay cô cố gắng làm cho mình
không nghĩ đến anh nữa... Nhưng cô không thể nào kiềm chế được.








