Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỔN THƯƠNG TỪ HUYẾT THỐNG – Chương 5

TỔN THƯƠNG TỪ HUYẾT THỐNG

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa bắt máy, giọng nói giận dữ của nó đã vang lên: "Sao mẹ lại khóa thẻ phụ của con?"

"Đó là thẻ phụ của mẹ." Tôi sửa lời nó, "Chỉ là tạm thời cho con dùng thôi."

"Mẹ có biết lúc nãy con mất mặt thế nào không? Nhẫn kim cương đã chọn xong rồi, đến lúc thanh toán thử mấy lần đều không được, mẹ mau mở lại cho con." Nó ra lệnh.

Tôi bình tĩnh nói với nó: "Thẻ phụ vừa hủy, không thể mở lại ngay được."

"Vậy mẹ chuyển ngay cho con 200 nghìn tệ, nhanh lên, con đang đợi thanh toán đây này." Giọng điệu của nó rất đương nhiên.

"Triệu Tử Du, cậu quên rồi à, cậu vừa mới nói sau này không cần tôi làm mẹ nữa, nếu có cốt khí thì đừng dùng tiền của tôi!" Tôi thẳng thắn nhắc nhở.

"Hừ!" Nó cười lạnh, "Ngoài tiền ra, bà còn biết làm gì nữa? Không phải chỉ có vài đồng tiền bẩn thỉu thôi sao, tưởng dùng cái này là có thể khiến tôi khuất phục à, đừng mơ tưởng hão huyền! Tôi không tin không có tiền của bà thì tôi không sống nổi!"

Nó dứt khoát cúp máy.

Tốt lắm, nếu nó thật sự làm được như lời mình nói, tôi cũng phải nể nó hai phần.

09

Tôi biết, lý do Triệu Tử Du dám ngông cuồng như vậy, chẳng qua là vì nó là con trai duy nhất của tôi.

Từ trước đến nay, tôi gần như đáp ứng mọi yêu cầu của nó, hơn nữa ngoài nó ra tôi cũng không có đứa con nào khác, trong lòng nó hiểu rõ, tôi sẽ không làm tuyệt tình, về già tôi vẫn phải dựa vào nó, sau này tất cả tiền bạc của tôi chắc chắn cũng sẽ thuộc về nó.

Giữa chúng tôi, nó luôn là người chiếm ưu thế, nó nghĩ rằng bây giờ tôi chỉ cứng miệng, sớm muộn gì cũng sẽ phải cúi đầu trước nó thôi.

Nhưng nó đã nhầm, đứa con trai bất hiếu này, tôi thật sự thất vọng rồi, không muốn nhận.

Bây giờ nó còn có thể đối xử với tôi như vậy, sau này tôi già rồi còn trông cậy gì vào nó nữa?

Tôi dám chắc, nếu bây giờ tôi không may gặp tai nạn giao thông mà bị liệt, sau khi nó thừa kế toàn bộ tài sản của tôi, có khi đến tiền viện phí cũng không chịu trả. Bỏ mặc tôi một bên để tôi tự sinh tự diệt, loại chuyện này nó làm ra được.

Ban đầu, tôi không muốn quan tâm đến mấy người đó nữa, họ muốn yêu thương nhau thì cứ việc, miễn là đừng xuất hiện trước mặt tôi là được.

Nhưng tôi không ngờ, họ lại có thể làm ra chuyện kinh tởm như vậy.

Trong bài đăng mới nhất trên vòng bạn bè của Triệu Tử Du, nó đăng một bức ảnh, trong đó là Triệu Gia Lương và Lý Thiến Thiến đang thắp hương trước một bức ảnh đen trắng phóng to.

Người trong ảnh là Lưu Hồng Hồng.

Và bức ảnh đó được đặt trong căn nhà tôi mua cho Triệu Tử Du.

Tôi nhớ, trên bàn đó trước đây tôi có đặt một tác phẩm nghệ thuật bằng gốm sứ, bây giờ đã được thay thế bằng ảnh của Lưu Hồng Hồng.

Triệu Tử Du còn viết thêm: "Đây là người mà ba yêu thương nhất trong đời, cũng là mẹ của người con yêu. Từ nay về sau, bà ấy cũng là người lớn mà con kính trọng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tôi biết Triệu Tử Du đăng bài này lên vòng bạn bè là cố ý chọc tức tôi. Ai bảo tôi khóa thẻ của nó chứ?

Từ nhỏ đến lớn nó đều như vậy, suy nghĩ trẻ con, có thù tất báo.

Nó đã thành công rồi đấy, tôi thực sự tức giận.

Nhưng có một điều Triệu Tử Du đã nhầm, tôi sẽ không ghen tị, cũng sẽ không nhượng bộ nó.

10

Tôi chợt nhớ ra một chuyện, lúc mua căn nhà đó, vì Triệu Tử Du đi du lịch nước ngoài, mà tôi lại muốn tạo bất ngờ cho nó, nên đã không nói trước.

Vì vậy, căn nhà được mua dưới tên tôi.

Tôi định sau đó sẽ sang tên căn nhà cho Triệu Tử Du, nhưng vẫn chưa có thời gian để làm.

Theo quan niệm của Triệu Tử Du, mọi thứ của tôi đều là của nó, nên nó cũng không hối thúc tôi sang tên.

Bây giờ, tôi bắt đầu thấy may mắn vì sự tự tin này của nó.

Tôi lập tức đến thẳng căn nhà đó, Triệu Tử Du lại dám đổi cả mật khẩu cửa chính.

Không vào được, tôi liền gọi thợ mở khóa, đập thẳng khóa cửa.

Mấy người bọn họ vừa vặn không có nhà, tôi gọi dịch vụ dọn dẹp nhà, đóng gói toàn bộ đồ đạc của họ, ném ra bãi rác của khu chung cư.

Tôi đứng ở cửa, đợi nhân viên dọn dẹp vệ sinh.

"Mấy người đang làm gì vậy?" Một tiếng hét thất thanh vang lên.

Tôi ngẩng đầu nhìn, Lý Thiến Thiến hoảng hốt chạy xộc vào nhà trước mặt tôi, kéo nhân viên dọn dẹp ở trong ra, không cho họ làm việc.

Còn người đi sau cô ta là Triệu Gia Lương đang xách một giỏ rau.

Lâu rồi không gặp, tôi chợt sững người.

Triệu Gia Lương già đi nhanh quá! Tóc bạc trắng, người cũng có vẻ yếu ớt.

Lần trước thấy trong ảnh của Triệu Tử Du, rõ ràng ông ta đã chỉnh sửa ảnh, trông trẻ hơn người thật rất nhiều.

Tôi và ông ta bằng tuổi, nhưng tôi có thể tự tin nói rằng, chỉ xét về ngoại hình, tôi trông trẻ hơn ông ta ít nhất mười tuổi.

Không biết những năm qua ông ta sống thế nào mà biến mình thành ra nông nỗi này.

-----

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỔN THƯƠNG TỪ HUYẾT THỐNG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...