Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế – Chương 10
Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế
Cuộc đời con người
giống như việc leo núi, có lúc bạn nghĩ rằng mình đã rơi xuống vực sâu nhưng
ngoái đầu nhìn lại thì thấy mình đang ở trên một con đường rộng lớn khác.
1
Sau khi bước ra khỏi công ty Khởi
Hoa, Tiểu Quân vẫn không dám tin. Mọi thứ xảy ra quá nhanh! Quãng thời gian vừa
qua của cô thật vất vả! Tình yêu và sự nghiệp đều không được thuận lợi. Nhiều
thứ cô muốn đạt được đều tan thành bong bóng. Thật không ngờ đến đỉnh núi quay
đầu lại, trong nháy mắt bầu trời trên đầu mình đã thay đổi. Những điều kiện mà
Ngô Tuệ đưa ra đều là những điều cô theo đuổi trong công việc bao nhiêu năm
nay. Tuy vừa rồi cô vẫn chưa nhận lời nhưng trong lòng đã sớm có quyết định,
nếu không phải không muốn thể hiện sự vội vã trước mặt Ngô Tuệ thì cô đã lập
tức gật đầu rồi.
Trời tối, đèn đường đã bật sáng. Cô
bỗng sực tỉnh và nhớ tới một chuyện hôm nay cần phải làm, cúi đầu nhìn đồng hồ
thì đã sáu rưỡi. Hít một hơi thật sâu, cô co chân chạy trên vỉa hè.
Tiểu Quân ngồi trên taxi rồi mới
lấy điện thoại ra gọi cho Khởi Trung. Trước những cuộc họp quan trọng, cô thường có thói quen để điện thoại ở
chế độ im lặng. Bây giờ mở điện thoại ra thì có hàng loạt cuộc gọi nhỡ, đều là của Khởi
Trung gọi đến.
Khởi Trung là một người đàn ông
có lòng kiên nhẫn, đặc biệt là đối với cô. Hôm
nay, anh đã gọi cho cô rất nhiều cuộc điện thoại trong một khoảng thời gian
ngắn chứng tỏ anh rất lo lắng.
Tiểu Quân cũng lo lắng. Cô vội
gọi lại, những ngón tay vừa ấn lên bàn phím, chưa đợi đầu dây bên kia nghe máy
thì màn hình đã tự nhiên tắt ngấm.
Điện thoại lại hết pin vào lúc
này khiến cô càng thêm lo lắng.
Trên đường đi, Tiểu Quân liên tục
thúc giục người tài xế lái nhanh đến sân bay quốc tế phố Đông. Cô vội vàng trả
tiền, tài xế chưa kịp trả lại tiền thừa thì cô đã chạy đi khá xa, chỉ còn thấy
mỗi cái bóng phía sau.
Bao năm nay đã chở vô số khách
nhưng chưa từng có ai vội vã như vậy, tài xế nhìn theo hướng cô chạy mà nhún
vai.
Tiểu Quân chạy mà quên cả xem
đồng hồ. Taxi chạy đến sân bay mất gần tiếng nên lúc này đã hơn bảy rưỡi rồi. Nhưng
cô biết sau khi xuống sân bay còn phải đợi lấy hành lý và ra cửa nên cần một
khoảng thời gian, cô hy vọng là mình đến kịp.
Cô chạy vào trong sảnh đón khách. Tuy
bên cạnh có rất nhiều hành khách nhưng có rất ít người vội đến mức như cô. Rất
nhiều người không kìm nổi liếc mắt nhìn, lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Tiểu Quân chẳng bận tâm đến việc
người khác nghĩ mình thế nào. Số chuyến bay của bố mẹ Khởi Trung tạm thời đang
ở trong chiếc điện thoại đã hết pin. Có rất nhiều chuyến bay từ Canada đến
Trung Quốc, không biết họ đi chuyến nào nữa.Cô vừa chạy vừa cầu trời khấn phật
cho mình đừng nhầm hướng vào lúc then chốt này.
Cửa ra của các chuyến bay quốc tế
đông nghịt người, có lẽ là vừa có một chuyến bay hạ cánh. Rất nhiều hành khách
kéo hành lý từ trong đi ra. Người đến đón cũng tập trung đợi, tiếng gọi lao
xao. Tiểu Quân dừng bước kiễng chân cố gắng nhìn, bỗng nhiên trong đám đông gần
nhất, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Cô ngỡ ngàng rồi lập tức chạy về phía trước.Thật không ngờ có một người
kéo một thùng hành lý cực lớn bị đổ. Tiểu Quân không kịp tránh, chân lại bị trượt nên suýt nữa bị đống hành
lý đè lên người.
Phía sau có người đỡ cô dậy. Khó
khăn lắm Tiểu Quân mới đứng vững được, ngoái đầu lại thì thấy khuôn mặt mà mình
không hề ngờ tới. Cô hoàn toàn không có sự chuẩn bị về tâm lý nên cứ đứng ngây người, có
cảm giác như mình bị sét đánh.
Người đỡ Tiểu Quân dậy chính là
Chí Hào.
Đã lâu lắm rồi cô không gặp người
đàn ông này, vậy mà khi nhìn thấy cô, anh lại vui mừng đến vậy. Hai tay nắm
chặt vai cô, giọng nói có chút kích động:
- Tiểu Quân, sao lại là em? Sao em
biết hôm nay anh về?
Cử chỉ của anh hết sức tự nhiên như thể trước đây họ
không hề xảy ra chuyện gì. Tiểu
Quân nhất thời quên cả phản ứng, chỉ cảm thấy tất cả giống như lạc vào cõi mơ,
nó mờ mờ nhạt nhạt khiến cô không biết là mình mơ hay tỉnh.
Nhưng một giây sau, cô đã biết mình không mơ, cho dù
là mơ thì đó cũng là cơn ác mộng.
Bên cạnh cô vang lên một giọng nói. Đó là Khởi Trung
đang gọi tên cô:
- Tiểu Quân.
Cô ngẩng đầu lên thì thấy anh đang đứng ngay bên cạnh
mình. Bên
cạnh anh còn có đôi vợ chồng già tóc bạc đang tròn mắt ngạc nhiên.
2
Thời gian như ngừng trôi.
Ông bà Trần vui mừng bay cả một quãng đường dài về
nước. Họ vốn cho rằng chắc chắn sẽ được gặp cô con dâu tương lai ngay ở sân
bay, tình cảm giữa hai bên sẽ càng phát triển. Những ngay vừa rồi, con trai họ
luôn miệng nhắc đến Tiểu Quân, không ngờ cuối cùng họ cũng được gặp người thật. Hai
người đều có chút kích động, đặc biệt là bà Trần.
Người ta đều nói mẹ chồng chọn nàng dâu nhưng ở Thượng
Hải lại không như vậy. Thành
phố này rất coi trọng nữ giới, làm mẹ chồng thật không dễ gì. Khi con trai mình
và con dâu tương lai còn chưa lấy nhau thì người mẹ chồng cần phải cố gắng tạo
dựng mối quan hệ tốt với con dâu nên áp lực tâm lý của họ rất lớn.
Ông bà Trần có nghĩ cũng không ngờ tới, cảnh tượng lần
đầu tiên hai bên gặp nhau lại như vậy.
Sau khi xuống sân bay, họ chỉ nhìn thấy mỗi mình con
trai mà không thấy bóng dáng cô con dâu tương lai nói sẽ đến sân bay đón họ
đâu. Vẫn chưa kịp hỏi rốt cuộc là thế nào thì trong nháy mắt họ lại nhìn thấy
thấy cảnh tượng: khuôn mặt quen thuộc trong bức ảnh, Tiểu Quân, cô con dâu
tương lai rõ ràng đứng trước mặt họ nhưng đang giằng co với một người đàn ông
khác.
Làm người khác kinh ngạc ư? Không,
làm người khác tròn mắt sững người mới đúng.
Tiểu Quân cũng tròn mắt sững người. Cô đã
vội vã chạy đến, khó khăn lắm mới đến được sân bay. Nào ngờ
Chí Hào lại từ trên trời rơi xuống, lại còn bị đúng Khởi Trung bắt gặp. Cô thật
sự ngại ngần, tâm trí rối bời quên cả việc mình nên mở miệng nói thế nào.
Chí Hào cũng vừa xuống máy bay. Trong nháy mắt, sự
ngạc nhiên khi nhìn thấy Tiểu Quân đã qua đi, anh từ từ chuyển ánh mắt của mình
từ cô sang những người nhà họ Trần rồi cuối cùng lại quay về khuôn mặt Tiểu
Quân với vẻ thảng thốt kinh ngạc.
Tay anh vẫn đặt trên vai cô. Khởi
Trung vô cùng ngạc nhiên. Lúc này, đã định thần lại, anh đưa tay về phía Tiểu
Quân. Cử chỉ này khiến cho cô sực tỉnh, lùi một bước đứng sang bên cạnh Trần
Khởi Trung. Anh cúi nhìn vẻ tội nghiệp của cô, sau đó ngẩng đầu lên nhìn thẳng
vào Chí Hào, cũng không nói gì mà chỉ gật đầu.
Khởi Trung còn nhớ người đàn ông trước mặt này.Tuy đã
lâu lắm rồi nhưng ấn tượng về anh ta vẫn cực kỳ sâu sắc. Chí Hào
cũng vậy. Cuộc
đời anh luôn thuận buồm xuôi gió, với bất kỳ ai hay việc gì, chỉ có anh không
cần chứ chưa bao giờ có chuyện bị người khác bỏ. Tiểu
Quân là người con gái đầu tiên chủ động rời bỏ anh. Cô và khởi Trung đã cùng
nhau sánh bước bỏ đi trước mặt anh. Cảm
giác đó thật sự đã khắc sâu vào lòng.
Thực ra, sau đó Chí Hào cũng nghĩ lại tất cả những
chuyện xảy ra ngày hôm đó. Tiểu
Quân luôn một lòng một dạ với anh, sao anh có thể tin là trong một khoảng thời
gian ngắn như vậy, cô lại có thể tìm được một người đàn ông khác chứ. Cuối
cùng anh cũng kết luận lại rằng Khởi Trung chẳng qua chỉ là tấm lá chắn mà Tiểu
Quân dùng để đối phó với mình thôi.
Anh nghĩ vậy và cũng cho là vậy. Sau đó, anh bị triệu
đến Thái Lan gấp, rồi lại bay đến Mỹ, rất lâu không về Thượng Hải nên không có
cơ hội để xác minh điều đó. Hơn
nữa, lời nói của cô đã đến mức đoạn tuyệt quan hệ như thế, anh lại không có
thói quen cầu xin một người con gái hết lần này đến lần khác. Dù đã
nhấc điện thoại lên nhiều lần, cuối cùng anh lại đặt xuống.
Còn gì để nói nữa chứ? Cô đã nói là họ chia tay nhau.
Chia tay. Họ đã chia tay rồi.
Mấy tháng nay, anh luôn ép mình không được nghĩ đến
điều này nhưng trong lòng luôn cảm thấy nó vẫn chưa kết thúc. Cô là
Tiểu Quân, người con gái đã ở bên anh, yêu anh suốt ba năm qua. Trong ba năm,
họ đã có vô số cuộc tranh cãi, kết quả cuối cùng vẫn là dắt tay nhau.
Tuy lần này, đã qua một thời gian dài nhưng anh vẫn chắc chắn rằng cô sẽ quay
lại.
Cách có vài tháng, gặp lại Tiểu Quân. Cô vẫn
đi cùng người đàn ông đó. Thái độ
của hai người rất thân mật. Lại còn
có cả người già xuất hiện. Trông
họ giống như một gia đình vậy.
Điều bất ngờ này khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Người
đi lại như mắc cửi, tiếng ồn ào không dứt nhưng anh chỉ cảm thấy lòng mình thật
buồn, lồng ngực khó chịu. Người đàn ông kia gật đầu với anh như thể muốn nói
lời tạm biệt. Cử chỉ đó mấy tháng nay luôn khiến cho anh cực kỳ căm hận. Lúc này,
cử chỉ đó lại lặp lại. Anh
muốn cười, ít nhất cũng thể hiện rằng mình khinh bỉ người đàn ông đó nhưng mép
cứ cứng đờ, chỉ có lông mày cau lại mà thôi.
Khởi Trung chẳng thèm để ý đến anh. Lúc
nãy, Tiểu Quân vội vã chạy đến, suýt nữa thì ngã, bộ dạng thật đáng thương. Anh
đứng cách cô không xa nên nhìn thấy rât rõ. Mặc kệ những chuyện khác, anh lo
lắng hỏi cô:
- Tiểu Quân, em làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra ư?
Thái độ của anh khiến cho Tiểu Quân thấy yên lòng.Cô
mở miệng định trả lời, mắt không thể rời khỏi hai người bên cạnh. Khởi Trung








