Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Thực Sự Không Muốn – Chương 9

Tôi Thực Sự Không Muốn

Tác giả: huyenshin1111
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

...Tròn 1 năm qua....

Cuộc sống của Tuê Mạn ổn định, ngày ngày phân hàng cho Trác Tâm, ra vườn cây quả tưới bón, chiều chiều dắt chú cún Ciu đi quanh làng...Mọi thứ đỗi bình dị cứ thế trôi qua hàng ngày.

Thấy Trác Tâm bảo tầm 3 tháng gần đây ra vào thàng phố không còn bị kiểm tra xe này nọ, điều này cho thấy Cửu Chấn có vẻ đang dừng việc tìm kiếm lại.

Chiều tà, cô lại ngồi bên ngoài sân cùng con cún CIu, ánh mắt xa xăm lặng nhìn về mặt trời ngả sẫm màu, vô thức cô nói:

- Anh dạo này ổn không?

Chiếc miệng hơi mấp máy, bàn tay ngay lập tức đưa lên, chạm nhẹ vào môi, đôi mắt ấm áp của cô nhắm lại.

Tuê Mạn lơ mơ trong đầu:

- Mày điên rồi

Nội thành, biệt thự Mục phủ từ ngày Tuê Mạn rời đi nhạt nhẽo hẳn.

Lúc trước dù có bị đau đớn thể xác mức nào, khi trò chuyện với mọi người làm, cô luôn cố vui vẻ, hoà nhã vô cùng.

Giờ đây ai ai cũng chỉ cặm mặt vào làm đúng việc của mình.

Cửu Chấn tại khách sạn Phoenix, dưới thân là 1 người con gái đang r//ê//n rỉ ái muội:

- Ư ư...Mục tổng...từ từ nga...nhanh...quá...a.a

Ngay lập tức, anh rút cự vật ra, cậu bé còn chưa xuất ra.

Anh vào vệ sinh tắm rửa, mặc cho ả kiều nữ nói lớn:

- Ư..Mục tổng....

15 phút sau...Anh đi ra ngoài, toàn thân khô ráo, nhanh chóng mặc đồ vào, đặt lên giường 1 xấp tiền rồi lẳng lặng rời đi.

Ả nhanh chóng vồ vào xấp tiền, sáng mắt nói:

- Ha ha...!Thế mới đáng.

Cửu Chấn phóng xe nhanh trên đường về nhà.

Trong xa bật bài nhạc nhè nhẹ, du dương.

Ánh mắt anh trầm ngâm nhìn đường.

Đến nhà, anh mệt nhoài lên phòng, nơi mà mỗi tối trước đây, cô đều nằm gọn trong vòng tay anh.

Cửu Chấn nhớ vô cùng, nhớ hình dáng nhỏ bé của Tuê Mạn, nhớ mùi hương nhè nhẹ phảng phất, nhớ những lần cơ thể tím đỏ run rẩy lên, nhớ những lúc cô khóc nấc mè nheo lên, nhớ cả tiếng r//ê//n kích tình bên tai anh hàng đêm- điều mà có tìm ở bao cô gái khác, anh chưa thấy được.

Đáp tấm thân to lớn xuống giường, bên cạnh là 1 chiếc gối, Cửu Chấn quay sang, choàng tay sang, anh khuơ khuơ bên giường trống, khuôn mặt cau lại, đau khổ nói:

- Tuê Mạn...tôi ước mình không yêu em nhiều như thế..Để rồi bất chấp tất cả, diệt trừ mọi sự cản trở...em đều bỏ đi

Cửu Chấn có chút men nhẹ, anh mê man nói.

Lời kẻ say...luôn là lời chân thực nhất..

Sáng hôm sau....!

Tuê Mạn ung dung vui vẻ đi dạo bên lề đường.

Nơi đây trồng nhiều hoa bên lề, chúng nở rộ lên rất đẹp.

Tuê Mạn vừa đi vừa nhảy chân sáo, khuôn mặt tư dung rạng rỡ.

Từ đằng sau, chiếc xe tải lớn lại đi với tốc độ khá nhanh, lao vun vút trên đường..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Thực Sự Không Muốn
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...