Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ – Chương 87

Tôi Là Đạo Sĩ

Tác giả: Nguyễn Điệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Cương thi vương là cái thá gì chứ? Cơ thể bốc mùi hơn lúc trước là có thể dọa được tao sao? giỏi thì đến đây nào?

Tôi nhếch mép cười một cách ngạo mạn nhìn về phía con cương thi vương, rõ ràng trong thời điểm hiện tại với sức mạnh này thì tôi chẳng ngại bố con thằng nào cả. Con cương thi vương hằm hè nhìn về phía tôi, gáy tôi có cảm giác hơn ớn lạnh, một nỗi sợ hãi đang bao trùm khắp cơ thể mình.

Tôi có cảm giác như một luồng sát khí đang lao đến phía mình, lùi người về phía sau một chút để tránh nỗi sợ hãi đó bỗng nhiên tôi thấy tay áo mình có những vết cắt lờ mờ. Nó đang ở sát trước mặt tôi, cái khuôn mặt gớm ghiếc đó, mùi hôi thối nồng nặc tỏa ra từ cơ thể của nó.

- Grào...!

Cương thi vương hét lên trước mặt tôi, một âm thanh thật khiến cho người ta phải rùng mình vì ghê sợ, mà ghê sợ nhất chính là mùi hôi thối tỏa ra từ miệng của nó. Tôi đưa "Phá Hồn Kiếm " lên, lấy hết sức bình sinh bổ thẳng xuống đầu của nó:

- Keeng....!

Tiếng kêu khô không khốc vang lên, cương thi vương nhe răng nở nụ cười mỉa rồi đưa 2 tay bóp lấy cổ tôi ném thẳng về phía góc tường. Tôi cố gắng gượng dậy nhìn về phía cương thi vương, nó đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào, miệng lẩm bẩm tiếng tàu gì đó tôi nghe dần dần ngộ ra:

- Mày giết thê tử của tao? Tao quyết phanh thây xẻ thịt mày...!

10 ngón tay sắc nhọn của cương thi vương chĩa thẳng xuống quyết đưa tôi vào cửa tử, tôi né người sang trái hết sức bình sinh cố chạy ra khỏi tầm kiểm soát của con cương thi. Nhưng vừa hoàn hồn thì cương thi vương đã ở trước mặt tôi từ lúc nào, nó nắm lấy cổ áo tôi rồi ném thật mạnh cả thân thể tôi về phía quan tài.

Lúc này tôi mới nhận ra sự đáng sợ của đại ma đầu thi vương, một thứ sức mạnh tối thượng. Hai chân nó không còn nhảy cà tưng nữa, mà hình như nó đang bay lờ lờ trên mặt đất vậy. Lúc này toàn thân tôi run lẩy bẩy, tôi đang sợ, sợ một cách thật sự.

- Trói chặt nó lại...!

Ông bác già ném chỉ đỏ về phía tên Xao Jin, rồi hét thật lớn. Hai người họ chạy vòng quay con cương thi vương, rồi dùng hết sức bình sinh kéo thật chặt. Con cương thi vương rống lên một tiếng, Ầm... một áp lực cực mạnh đẩy ông bác già và tên Xao Jin bay về phía góc tường.

Con cương thi vương phi thân đến, chĩa 2 bàn tay với móng vuốt sắc nhọn cùng với khuôn mặt nhăn nhó vì phẫn nộ:

- Nạp mạng đi nhãi con...!

- Yêu nghiệt...! Chớ lộng hành...!

Một bóng người lao đến, đá mạnh vào người con cương thi khiến nó lùi lại vài bước... Hình như tôi đã gặp người này ở đâu rồi thì phải... Loáng thoáng từ đằng xa, ông bác già ngạc nhiên nhìn về phía người đó rồi thốt lên với giọng điệu kinh ngạc:

- Sư phụ...!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...